Úc Hàn Yên mạnh dạn quan sát người đàn ông cao hơn mình xấp xỉ một cái đầu trước mặt. Gương mặt tuấn tú điển hình, cơ thể lực lưỡng, thân hình tam giác ngược hoàn mỹ. Chiếc áo sơ mi màu đen làm tăng thêm sự thần bí cho hắn. Chiếc khuyên tai màu đỏ bên tai trái, tạo nên một vẻ đẹp hoang dã. Lúc giơ tay nhấc chân, không khỏi để lộ ra khí phách cùng sự kiêu ngạo bẩm sinh.

"Chào tổng giám đốc."

Những mỹ nam được công ty chọn ra, không hẹn mà đều cung kính chào.

"Tổng giám độc tập đoàn Lăng Thị, không phải cũng…… Ặc………. Quá yêu nghiệt đi. So với trên ảnh, còn đẹp hơn rất nhiều. Chỉ có điều, hắn làm gì mà cứ đứng trước mặt mình vậy?" Úc Hàn Yên khẽ nhíu mày, trong lòng thầm hỏi.

Lúc này Lăng Diệp mới đem tầm mắt áp bức rời khỏi mặt Úc Hàn Yên, chuyển hướng sang những người khác, nhàn nhạt nói:

"Các anh hãy quay về vị trí, tiếp tục công việc của mình đi."

"Vâng" Đám mỹ nam rối rít rời đi.

"Tổng giám đốc, vậy chúng tôi thì sao?"

Ba ứng viên tham gia vòng phỏng vấn cuối cùng đang đứng trong góc khác, sau khi sửa sang lại quần áo, đầu tóc, mới yểu điệu, thướt tha bước tới bên cạnh Lăng Diệp. Một người trong số đó dùng giọng nói nũng nịu hỏi.

Úc Hàn Yên bị giọng nói quá mức buồn nôn đó làm cho toàn thân nổi da gà. Cô nhớ rất rõ, lúc cô nói chuyện với cô gái này, giọng nói của cô ta ớn lạnh rất khó nghe.

Lăng Diệp liếc mắt nhìn ba người bọn họ, ngạo mạn thu hết ánh mắt ái mộ, cùng dối trá của ba người vào đáy mắt, có chút chán ghét nói:

"Tôi đã chọn được người rồi. Các cô đương nhiên đến từ đâu thì trở về đó."

Úc Hàn Yên nhìn khuôn mặt nghiêng đẹp mê hồn của Lăng Diệp, khóe môi nhếch lên tự tin. Lúc cô tới nộp đơn dự tuyển vào vị trí trợ lý đặc biệt của tổng giám đốc, thì vị trí đó đã nhất định là của cô rồi.

Ba vị mỹ nữ kia mặc dù không cam lòng, nhưng cũng không dám khiêu khích với sự uy nghiêm của Lăng Diệp, liền xoay người đạp giày cao gót rời đi.

Ai mà chẳng biết tổng giám đốc tập đoàn Lăng Thị ghét nhất là người không nghe lời chứ. Dám cả gan để cho anh lặp lại một lần nữa xem, sẽ phải hối hận vì đã có mặt trên thế giới này.

Lăng Sanh nhìn diễn biến bên trong, ông cười không khép được miệng. Lúc trong phòng phỏng vấn chỉ còn lại Lăng Diệp và Úc Hàn Yên, ông đã lệnh cho người lén khóa cửa vào, rồi tắt hết điện đi, sau đó tâm tình tốt hẳn quay về nhà.

Mặc dù âm thanh khóa cửa rất nhỏ, nhưng đối với một sát thủ hàng đầu như Úc Hàn Yên mà nói, thì nghe được rất rõ. Ánh mắt cô rét lạnh, nhanh chóng chuyển về phía cửa.

Lăng Diệp đương nhiên cũng nghe thấy tiếng khóa cửa, nhưng mà trước tình huống này anh rất vui, nên cũng không ngăn cẳn.

Trước mắt đột nhiên tối đen, Úc Hàn Yên đứng ở phía sau cửa không xa, kìm nén hành động muốn động thủ của mình, xoay người nhìn về vị trí của Lăng Diệp, bình tĩnh hỏi:

"Không biết đây là ý gì?"

Lăng Diệp dùng đầu ngón chân cũng nghĩ ra được, đây là kiệt tác của ông nội. Mà lúc này, chắc chắn ông cụ đã đi rồi, trong thời gian ngắn sẽ không có người đến mở cửa. Chỉ có điều, có vẻ như lần này ông cụ đã làm được chuyện tốt. Anh và cô gái này đúng lúc cũng cần phải tính sổ rồi. Lăng Diệp nghe phương hướng của giọng nói, đi từng bước đến chỗ Úc Hàn Yên, dùng giọng rét lạnh như Seberia (*) nói:

(*): Seberia hay còn gọi là Xibia, hầu như nằm trọn trong nước Nga. Là nơi có nhiệt độ thấp thứ nhì thế giới, chỉ kém châu Nam cực.

"Cô gái, tôi đã nói rồi, cứ thử rời đi, hậu quả thế nào em không gánh được đâu!"

". . . . . ."

Khi thị giác không phát huy được hết khả năng, thì thính giác trở nên nhạy bén đặc biệt. Giọng nói này. . . . . . Người đàn ông đeo mặt nạ đó là anh ta?! Ohshit! Sao cô lại xui xẻo như vậy? Đích thân đưa dê vào miệng cọp. Hôm nay vũ khí cô cũng không mang theo, càng không hy vọng thắng được anh ta rồi.

Úc Hàn Yên đứng tại chỗ ra vẻ bình tĩnh, không thừa nhận nói:

"Thật xin lỗi, tôi không hiểu anh đang nói gì cả."

Trong lòng Lăng Diệp vốn đang vui mừng vì đã tìm được cô, bây giờ lại thấy cô phủ nhận, thì không khỏi tức giận. Anh cười lạnh nói:

"Em có muốn sờ thử vào vết sẹo trên ngực tôi không?"

Úc Hàn Yên biết, có chối nữa cũng vô dụng, cũng không phủ nhận lời của đối phương, tò mò hỏi:

"Sao anh biết là tôi?"

Ngay cả những người sống cùng với cô mười mấy năm trong tổ chức, cũng không nhận ra cô, vì sao người đàn ông chỉ ở cùng với cô có nửa giờ, lại nhận ra được, cô chính là người đó chứ? Gương mặt kia cùng với gương mặt này, tuyệt đối khác xa một trời một vực nha.

Lăng Diệp đi tới trước mặt Úc Hàn Yên, bất ngờ đưa tay trái ra giữ chặt hai tay cô chế trụ trên đỉnh đầu, lợi dụng ưu thế của vóc người, đem cô áp sát vào cửa. Anh đưa tay phải đặt lên gương mặt bên trái của cô, ngón cái nhẹ nhàng di chuyển, đồng thời cúi đầu xuống, áp sát miệng vào tai phải cô, thấp giọng nói:

"Đôi mắt của em, mùi vị của em. . . . . ."

Nói xong, anh còn hít một hơi thật dài, tựa như cố sức thưởng thức.

". . . . . ."

Là chó sao? Trên người cô thì có mùi vị gì chứ! Úc Hàn Yên chỉ cảm thấy lúc Lăng Diệp nói chuyện, phả ra hơi thở ấm áp xuyên thẳng vào màng nhĩ cô, giống như sợi lông vũ cù vào nơi mềm mại, dễ ngứa nhất, khiêu khích đáy lòng cô. Cô khẽ nghiêng đầu, muốn thoát khỏi.

Lăng Diệp nhận ra động tác của cô, bàn tay đang dính vào mặt cô, chuyển xuống cằm, giữ mặt cô cố định, xấu xa đưa đầu lưỡi ra liếm liếm vào vành tai khéo léo, tinh sảo của cô. Bên tai cô, tiếp tục thầm thì:

"Em nói, tôi nên trừng phạt em như thế nào đây? Hử?"

Úc Hàn Yên vô cùng ghét cái cảm giác bị quản chế này, cô không để ý từng hồi tê dại đang truyền đến bên tai, giọng nguội lạnh nói:

"Không phải kì kèo mè nheo. Muốn chém giết hay róc thịt tùy anh."

Đương nhiên, cô nói như vậy, đơn giản, là bởi vì cô chắc chắn đối phương sẽ không giết mình. Không giải thích được, nhưng cô tin tưởng như vậy.

Lăng Diệp khẽ hừ một tiếng, đột nhiên buông Úc Hàn Yên ra, đôi tay hờ hững cắm trong túi quần, tầm mắt xé rách bóng đêm, xuyên thẳng vào mặt cô, nhìn cô giống như nhìn con mồi, nói từng chữ từng chữ một:

"Làm người bên cạnh tôi - người ở."

Mẹ nó. . . . . . Úc Hàn Yên nghe xong, hai con mắt nhất thời bốc cháy, hừng hực lửa giận, cự tuyệt không chút do dự:

"Đừng có nằm mơ."

Thà chết chứ không chịu nhục. Vừa nghĩ đến sau này sẽ phải ngày ngày đối mặt với người đàn ông xấu xa này, cô đã cảm thấy tương lai của mình đầy tăm tối rồi.

Lăng Diệp giống như không để ý một chút nào đến lời của cô..., ôn hòa nhã nhặn nói:

"Em không có quyền cự tuyệt. Tôi chỉ là thông báo cho em biết mà thôi. Úc Hàn Yên, hay là nên gọi em - Ảnh?"

Úc Hàn Yên kinh hãi một hồi. Sao anh ta lại biết được thân phận trước kia của mình? Nghĩ đi nghĩ lại một hồi, lại cảm thấy anh ta biết được cũng chẳng có gì là quái lạ, dù sao anh ta cũng hoàn toàn có thể căn cứ vào thông tin tổ chức đã phát ra ngoài, để dò ra biệt danh của cô. Một lần nữa, cô lại thở dài bất lực vì sự thất bại của mình.

Lăng Diệp thấy đối phương không nói lời nào, nhếch nhếch khóe môi, bất ngờ đưa tay trái ra, vòng qua vòng eo thon thả của Úc Hàn Yên, kéo cô sát lại gần mình, dùng giọng đầy tình tứ nói:

"Đừng cố gắng phản kháng tôi… Tôi ghét nhất những người không nghe lời, biết không?"

Úc Hàn Yên đưa bàn chân đang ở giữa không trung, chuẩn bị đạp Lăng Diệp, hạ xuống dưới đất. Cô mím mím môi, rủa thầm: "Tôi chỉ biết là muốn đem anh chặt ra thành trăm mảnh! Đồ đàn ông thối tha! Không phải chỉ là có bản lĩnh hơn tôi, có tiền nhiều hơn tôi, thế lực lớn hơn tôi thôi sao? Có cái gì đặc biệt hơn người chứ. Hừ! Chảnh cái gì mà chảnh!"

Lăng Diệp không thèm để ý đến việc cô đang lẩm nhẩm trong lòng, giống như nhìn thấy rõ ràng mọi thứ trong phòng, anh kéo cô thuận lợi đi tới trước cái cửa sổ có treo rèm, đưa tay phải kéo rèm ra. Trong phút chốc, ánh mặt trời ập vào, chiếu sáng cả căn phòng.

Đăng bởi: admin

Truyện Tiểu Thuyết hay