Có vẻ như anh rất thích vuốt ve khuôn mặt của Úc Hàn Yên. Đôi tay thon dài lại một lần nữa đặt lên mặt cô. Ngón cái chậm rãi di chuyển, giọng nói giống như được truyền đến từ một nơi xa xăm:

"Nghe nói, vua sát thủ ‘Ảnh’ mỗi lần làm nhiệm vụ, đều xuất hiện với những diện mạo khác nhau. Không một ai biết được dung mạo thật của cô ấy."

Anh dừng một lát, quả quyết nói:

"Đây là khuôn mặt của em đi."

Úc Hàn Yên nhìn ra ngoài cửa sổ, phủ nhận không chút do dự:

"Không phải."

Lăng Diệp nhéo nhéo mặt của cô, không cho phản kháng nói:

"Sau này không cần phải thay đổi dung mạo của em nữa, nhìn chướng mắt."

". . . . . ."

Chướng mắt thì đừng nhìn! Úc Hàn Yên liếc mắt, im lặng không muốn nói chuyện với anh.

Đôi môi đỏ mọng của người kia mím chặt, làm cho Lăng Diệp bị kích thích muốn cậy nó ra, và anh đã thực sự làm như thế. Anh gặm cắn đôi môi đỏ mọng, mềm mại của cô, đầu lưỡi nóng bỏng ở bên ngoài hàm răng đang đóng chặt không ngừng di chuyển, tìm kiếm cơ hội tấn công vào sào huyệt.

Sau khi thấy không có kết quả, anh dùng lực véo vào cái má tinh tế của Úc Hàn Yên, nhân lúc hàm răng của cô buông lỏng mở ra, đầu lưỡi đột nhiên xông vào chiếc miệng ấm áp, thơm ngọt. Không dùng kỹ xảo mà mạnh mẽ đâm vào, khuấy loạn lên từng hồi.

Úc Hàn Yên thẹn quá hóa giận, đôi tay đặt lên lồng ngực anh, dùng sức đẩy ra, đồng thời đầu gối cong lại, không chút nể nang hướng về phía hạ thể của anh.

Lăng Diệp đưa chân phải lên, đánh đòn phủ đầu đá vào cái chân đang muốn đột kích của Úc Hàn Yên, sau đó đôi chân thon dài kẹp chặt lấy đôi chân đang rục rịch của cô, tay trái vòng qua eo cô, đem thân thể cô áp sát vào mình, tay phải đặt sau ót cố định đầu cô.

Úc Hàn Yên đã tức giận đến cực điểm. Tay cô bị kẹp giữa hai người không rút ra được, liền cắn một cái vào đầu lưỡi Lăng Diệp.

Lăng Diệp như phát hiện ra, kịp thời thu lưỡi lại trong miệng mình, chỉ có điều, anh cũng không dễ dàng bỏ qua cho cô, sau khi gặm cắn dọc theo đường viền đôi môi hoàn mỹ của cô mấy lần, mới hài lòng rời khỏi.

Úc Hàn Yên khẽ hé miệng, tản ra hơi thở mùi đàn hương. Cô thở phì phò, gương mặt đỏ bừng lên, bộ ngực đầy đặn không ngừng phập phồng lên xuống, trông thật mê người.

Ánh mắt Lăng Diệp thay đổi đột ngột, lại một lần nữa hôn lên môi cô. Lần này so với lần trước càng mãnh liệt, điên cuồng hơn.

"Ưmh ưmh. . . . . ."

Úc Hàn Yên có cảm giác dưỡng khí trong cơ thể mình sắp cạn kiệt, bộ ngực bị đè ép, miệng bị tắc nghẽn, ngay cả hô hấp cũng khó khăn, cô giống như đã nhìn thấy lưỡi hái của tử thần đang giương lên phách lối.

Không biết qua bao lâu, rốt cuộc Lăng Diệp cũng nhân từ thả môi cô ra.

"Buông tôi ra, tôi không thở được. . . . . ."

Sắc mặt Úc Hàn Yên tái nhợt, không còn hơi sức, yếu ớt nói.

Lăng Diệp khẽ cau mày, thấy người kia không có vẻ như nói láo, chợt buông cơ thể cô ra, lui về sau một bước.

Úc Hàn Yên xụi lơ, cơ thể mất đi người chống đỡ, ngã thẳng xuống đất. Cô cũng chẳng thèm để ý đến hình tượng của mình, theo đà nằm xuống đất, hai mắt nhắm lại, tham lam hít thở.

Lăng Diệp nhìn người dưới đất, cười cười. Có vẻ như anh đã tìm ra được một cách thật tốt để trừng phạt cô. Anh hết sức khống chế kích động muốn đè lên người cô, xoay người nhìn ra ngoài cửa sổ, cố gắng xoa dịu cái nóng đang sôi sục không ngừng, tích tụ bên dưới bụng.

Trong lúc nhất thời, cả hai đều im lặng, chỉ còn lại tiếng hít thở nặng nề.

Mãi lâu sau, Lăng Diệp mới lấy lại được sự tỉnh táo, anh quay đầu nhìn người đang nằm giả chết trên đất, buồn cười nói:

"Đứng dậy!"

Úc Hàn Yên ngoảnh mặt làm ngơ, tiếp tục nhắm mắt nghỉ ngơi.

Lăng Diệp hơi vuốt mi, bỗng nhiên tỉnh ngộ nói:

"Em là đang muốn tôi hôn em sao?"

Cơ thể Úc Hàn Yên cứng đờ, mở hai mắt ra, bật người một cái, đứng thẳng dậy.

Lăng Diệp đi tới trước mặt cô, một tay nhẹ nhàng sửa sang lại đầu tóc cho cô, một tay lấy điện thoại di động từ trong túi quần ra, bấm số, ra lệnh ngắn gọn:

"Cho người mở cửa ra."

Được anh sửa lại tóc cho, cả người Úc Hàn Yên đều không được tự nhiên. Cô đưa hai tay ra cào cào lên đầu mình, ngẩng đầu nhìn anh, nói:

"Được rồi."

Lăng Diệp không nói gì, để điện thoại vào lại trong túi quần, sau đó sửa sang lại chiếc áo sơ mi trắng cho cô, cầm bàn tay trắng nón của cô, đi về phía cửa.

Anh không thích người khác nhìn thấy vẻ xốc xếch gợi cảm của cô. Còn có, anh thích thân thiết với cô. Mặc dù không biết tại sao lại như thế, nhưng từ trước đến giờ, anh là người thích gì thì làm thế.

Khi bọn họ gần đến cửa, cánh cửa được mở ra. Người mở cửa có vẻ như không dám tin vào hình ảnh mình nhìn thấy, nên dụi dụi hai mắt, trợn trừng nhìn hai người đang đi về phía mình, lại đặc biệt hơn là, tổng giám đốc không bao giờ tới gần phụ nữ của bọn họ, lại đang lôi kéo tay của cô gái.

Lăng Diệp vô cùng khó chịu, đứng chắn trước mặt Úc Hàn Yên, lạnh lùng nói:

"Còn nhìn nữa sẽ móc mắt của anh đó."

Lúc này người mở cửa mới ý thức được hành vi sai trái của mình, mồ hôi lạnh toát ra toàn thân, vội vàng thu hồi tầm mắt, cúi đầu khom lưng xin lỗi:

"Thật xin lỗi tổng giám đốc, tôi vô lễ, xin thứ tội."

Lăng Diệp hừ nhẹ một tiếng, không thèm nói gì, kéo thẳng Úc Hàn Yên đi qua trước mặt người đàn ông. Hôm nay tâm trạng anh tốt, tạm thời anh bỏ qua cho hắn.

Vào thang máy chuyên dụng của tổng giám đốc, Úc Hàn Yên khó chịu hỏi:

"Đi đâu?"

"Đi ăn gì đó." Lăng Diệp sờ sờ khuyên tai, trả lời độc đoán.

Tầm mắt của Úc Hàn Yên nhìn theo động tác của anh, chuyển đến chiếc khuyên trên tai anh. Trước đó không phát hiện ra, bây giờ quan sát tỉ mỉ, đôi khuyên tai đá đỏ diêm dúa lẳng lơ này, không phải là tự tay cô làm ra sao?

"Khuyên tai của anh. . . . . ."

Lăng Diệp không chút nào ngại ngùng, thản nhiên nói:

"Mặt dây chuyền của em, tôi đã cho cắt làm bốn viên nhỏ, đây là một trong số đó."

Kỳ thật, lúc đầu anh cũng không định làm như thế, nhưng lại không ngờ, ngay cả máy móc tiên tiến nhất cũng không phát hiện ra được thành phần đặc biệt trong đó. Chỉ biết là chất liệu trên đó rất đồng đều, cho dù cắt ra cũng không ảnh hưởng đến chức năng, cho nên anh đã không hề do dự mà lệnh cho cắt nhỏ ra.

Đối với cách làm của Lăng Diệp, Úc Hàn Yên cũng không quá để ý. Chỉ cần mười mấy năm nghiên cứu của cô, không bị lãng phí vô ích là tốt rồi. Có điều, cô hơi tò mò hỏi:

"Tại sao lại là bốn viên?" Dù sao thì càng lớn, hiệu quả sẽ càng cao.

"Bởi vì còn giữ lại một viên cho em." Lăng Diệp lạ lùng lên tiếng.

. . . . . . Không phải đó mới chỉ là 2 viên thôi sao? Logic gì kiểu đây?! Úc Hàn Yên hung hăng trợn trắng mắt, nói:

"Tại sao lại giữ lại cho tôi? Mà tại sao anh lại khẳng định sẽ tìm được tôi?"

Lăng Diệp nhếch nhếch khóe môi tự tin, nhét cô ngồi vào ghế phụ, sau đó anh ngồi vào vị trí lái. Chiếc xe Maybach màu đen ngay tức khắc lao đi, nhanh chóng phi trên đường quốc lộ.

Úc Hàn Yên giống như muốn xơi tái anh, cắn răng nghiến lợi nói:

"Không phải là anh định đặt dấu hiệu lên người tôi đó chứ?"

Lăng Diệp nghe xong, gật đầu một cái, trịnh trọng nói:

"Ah, đề nghị thật tốt."

Viên ngọc anh giữ lại cho cô, được gắn trên một chiếc nhẫn, hơn nữa trên chiếc nhẫn còn có hệ thống định vị GPS. Bọn họ vậy mà lại có suy nghĩ trùng nhau, thật là hiếm có.

". . . . . ."

Lúc này, Úc Hàn Yên đã hối hận đến nỗi ruột trong bụng cũng xanh lè rồi. Cô quay đầu nhìn phong cảnh đang lao vút ngoài cửa xe, tay phải đưa lên nhéo nhéo vào gò má mình. Tại sao cô lại ngu ngốc như thế chứ?

Đăng bởi: admin