Úc Hàn Yên bị Lăng Diệp nhìn chằm chằm khiến cả người không được tự nhiên. Ánh mắt của anh quá trần trụi, quá nóng bỏng, làm cô có cảm giác giống như mình không mặc gì, để trần trụi trước mặt anh vậy. Cuối cùng cô không nhịn được, lên tiếng:

"Sao anh cứ nhìn tôi vậy?"

Lăng Diệp đứng dậy, từ từ đi đến trước mặt Úc Hàn Yên, cúi đầu xuống đặt một nụ hôn lên môi cô, dùng giọng nói trầm ấm, khêu gợi thì thầm vào tai cô:

"Rất đẹp."

Khuôn mặt nhỏ nhắn luôn ráo hoảnh trước những tình huống đã quá quen thuộc này của Úc Hàn Yên, đột nhiên trở nên lúng túng. Cô đứng yên tại chỗ, im lặng không biết làm gì.

Lăng Diệp nhếch miệng gợi lên một đường cong đẹp mắt. Anh cầm lấy bàn tay thon dài trắng nõn của cô, dắt cô đi ra cửa.

Ngồi trên xe, Úc Hàn Yên không ngừng liếc trộm Lăng Diệp. Trong đầu cô không ngừng lặp đi lặp lại câu nói Alex ——"Tính cách của tôi đã đắc tội với rất nhiều người, nhưng tôi vẫn được bình yên vô sự là nhờ có Lăng Diệp ở đằng sau. Anh ấy đã lặng lẽ giải quyết những người đó giúp tôi. Anh ấy là một người rất đơn giản. Nếu cô thật lòng đối với anh ấy, anh ấy cũng sẽ dùng sự chân thành để đáp lại cô."

"Có phải em đang muốn anh hôn em không ?"

Mặc dù Lăng Diệp vẫn nhìn về phía trước, nhưng đối với mọi cử động của Úc Hàn Yên, anh đều nắm rõ như lòng bàn tay. Anh lên tiếng trêu chọc cô.

". . . . . ." Grừ… Grừ… Tên đàn ông đáng ghét! Úc Hàn Yên xoay khuôn mặt nhỏ nhắn ửng hồng nhìn ra ngoài cửa sổ.

Xe chạy qua đoạn đường sầm uất, dừng lại trước một khách sạn được thiết kế theo phong cách hoàng cung, đang bật đèn sáng trưng. Khách sạn có diện tích rộng lớn, khí thế phi phàm, tổng cộng có hai tầng, chỉ cần đứng ở cửa thôi cũng đã cảm nhận được sự xa hoa, sang trọng của nó rồi. Các phòng ốc bên trong khách sạn đập vào mắt toàn là màu vàng, nhưng lại không hề có chút thô tục nào. Tất cả các chi tiết trong khách sạn từ lớn cho đến nhỏ đều được xử lý giống như phong cách lịch lãm, khiêm nhường của thân sĩ và thanh lịch, nhẹ nhàng của thục nữ.

Giữa trần nhà trong phòng khách được treo một chiếc đèn chùm pha lê khổng lồ óng ánh sắc vàng, nhìn nhẹ nhàng giống như chiếc vay thướt tha của người vũ nữ. Bao quanh chiếc đèn khổng lồ là vô số đèn nhỏ, khiến cho cả hội trường càng thêm nguy nga lộng lẫy. Thẳng phía dưới chiếc đèn chùm là một đài phun nước, đặt giữa hồ nước hình tròn. Bên trên đài đặt pho tượng nữ thần Hy Lạp cổ đại thanh lịch, cao quý, đang giơ cao chiếc gậy quyền. Xung quanh nữ thần là bảy thiên thần nhỏ. Tất cả các pho tượng đều được đúc bằng vàng ròng, trông vô cùng sống động. Từ cây gậy cầm quyền của nữ thần từng dòng nước được phun ra, chảy vào miệng những thiên thần nhỏ vô cùng chính xác.

Lúc này trong phòng khách đã tụ tập rất nhiều nam thanh nữ tú trong những bộ đồ lộng lẫy. Mọi người đang ưu nhã nâng ly, chuyện trò rất vui vẻ, hài hòa.

Người đứng ở cửa vào phòng khách lớn tiếng tuyên bố:

"Chủ tịch tập đoàn Lăng Thị —— ngài Lăng Diệp đến."

Trong nhất thời, những người tham dự không hẹn mà đều ngưng nói chuyện, tất cả đều xoay người nhìn về phía người vừa tới, làm tư thế chào đón hết sức tôn kính, giống như nghênh đón Hoàng Đế vậy.

Nói Lăng Diệp là hoàng đế trong giới thương nghiệp cũng không quá đáng. Không ai có thể biết được gia tài của anh tổng cộng có bao nhiêu. Sản nghiệp của tập đoàn Lăng Thị trải dài khắp toàn cầu, liên quan đến tất cả các ngành nghề khác nhau, bao gồm vũ khí, dầu hỏa, than đá, tài chính, truyền thông, giao thông vận tải, châu báu, bất động sản, và các ngành công nghiệp khác. Nghe nói, riêng mình anh đã nắm giữ 80% số cổ phần của tập đoàn Lăng Thị rồi. Nếu chuyển đổi ra tiền, không thể nghi ngờ sẽ là một con số thiên văn (con số rất lớn từ hàng trăm triệu trở lên).

Lăng Diệp ngoài điểm nhiều tiền ra, còn có bốn điểm thu hút người khác: một là anh rất có đầu óc kinh doanh, thủ đoạn cao siêu; hai là anh anh tuấn đẹp trai, sức hấp dẫn bắn ra bốn phía; ba là anh giữ mình trong sạch, đến nay vẫn độc thân; bốn là anh có quan hệ mật thiết với bang chủ của bang Liệt Diễm, hắc bạch đều “chơi” được tất.

Mọi người đều tưởng rằng, trong cuộc gặp gỡ thương nghiệp này sẽ nhìn thấy anh đi đến một mình, không ngờ anh lại dẫn theo bạn gái. Đây chính là một tin tức vô cùng nóng hổi. Ai mà chẳng biết chủ tịch tập đoàn Lăng Thị từ trước đến giờ đều không cho phép một ai đến gần, đặc biệt là phụ nữ chứ. Thế nhưng lúc này anh lại tiếp xúc rất thân mật với người bạn gái bên cạnh.

Nhưng mà bạn gái tối nay của anh thật đúng là tuyệt sắc giai nhân, khó ai sánh được. Bộ lễ phục màu đỏ lộ rõ vẻ diễm lệ, quý phái, đầy quyến rũ, thanh lịch của cô. Nhìn hình ảnh hai người đi cùng nhau thật vô cùng đẹp mắt, khiến người ta không tự chủ được mà cho rằng họ chính là một đôi do trời đất tạo nên.

Đàn ông nhìn Úc Hàn Yên si mê, chị em phụ nữ nhìn cô ghen tỵ, mà không một ai để ý tới vẻ mặt Lăng Diệp đang càng lúc càng đen lại.

Úc Hàn Yên cảm nhận được cái lạnh phát ra từ trên người Lăng Diệp, cô ù ù cạc cạc, không hiểu được tại sao, nghĩ thầm: "Là ai đã chọc vào anh ta rồi đây?"

"Chào mừng các người đẹp, các quý ông đã tới tham dự cuộc gặp gỡ thương nghiệp hàng năm!" Sau giọng nói tràn đầy phấn khởi, cuốn hút của người đàn ông, giai điệu nhẹ nhàng, du dương từ từ vang lên.

Mọi người đem tầm mắt đang để trên người Úc Hàn Yên dời đi, cùng nhau nhảy nhót khiêu vũ, nâng ly uống rượu, trò chuyện tán gẫu… Lúc này, sắc mặt của Lăng Diệp mới khá hơn một chút, cái lạnh trên người anh cũng dịu đi.

Úc Hàn Yên đã đói bụng không chịu được nữa rồi. Cô đang định rủ Lăng Diệp đi kiếm chút gì đó để ăn, thì nhìn thấy mấy người đàn ông trung tuổi đang gạt bạn gái mình sang một, nhao nhao đi về phía Lăng Diệp. Cô rất thức thời chỉ về cái bàn dài bên phải đang bày đồ ăn nói:

"Tôi qua bên kia ăn chút gì đó."

Lăng Diệp dùng cặp mắc sắc bén quét một vòng tình hình phía bên phải, xong mới nhàn nhạt lên tiếng:

"Ừ."

Nhận được sự phê chuẩn, Úc Hàn Yên không nói hai lời, buông cánh tay Lăng Diệp ra xoay người đi đến nơi cần đến. Cô vừa mới bước được hai bước thì bị người kia kéo lại. Cô dừng lại, nhìn anh đầy thắc mắc.

Lăng Diệp hơi cong môi lên, tiến lên trước một bước, vòng tay qua eo Úc Hàn Yên, cúi đầu đặt lên môi cô một nụ hôn nói:

"Em đi đi."

". . . . . ." Đây là cái gì vậy hả? Hôn tạm biệt? Úc Hàn Yên trợn trừng mắt, hết chỗ nói rồi.

Úc Hàn Yên không hiểu, nhưng ở phía xa kia, người đàn ông đang ngồi trên chiếc ghế salon được vây quanh bởi một đám người đẹp thì hiểu rõ, hành động bất ngờ này của Lăng Diệp đã ẩn chứa một ý nghĩa sâu xa. Anh ta dùng phương thức này để nói cho mọi người biết, Úc Hàn Yên là người phụ nữ của anh ta, bất kỳ ai dám ngấp nghé đến cô, thì đều sẽ không có được kết cục tốt.

Nhưng phải làm thế nào đây? Hắn đã nhìn trúng cô. Cái vẻ lạnh lùng như có như không, vẻ bất cần không coi ai ra gì, vẻ đoan trang cao quý không cho phép người khác coi thường, đã thu hút hắn mãnh liệt. Bạch Triết Hiên từ từ đứng dậy, nói vài ba câu để thoát khỏi đám người đẹp đang vây quanh mình, sau đó bày ra nụ cười tự tin đi về phía Úc Hàn Yên.

Đám đàn ông quanh đó đương nhiên cũng nhìn thấy hành động cuối cùng của Lăng Diệp, chính vì điều này mà ai cũng ngập ngừng không dám đến gần Úc Hàn Yên. Những người đẹp đi cùng bọn họ nhìn thấy người đàn ông của mình thi thoảng liếc trộm cô thì vô cùng khó chịu. Các cô nhìn Úc Hàn Yên đầy khinh bỉ, cho rằng cô chính là do quỷ đói chết đi đầu thai vào.

Vẻ mặt Úc Hàn Yên thưởng thức đồ ăn đầy hưởng thụ, hoàn toàn không để ý tới ánh mắt của người khác.

"Đã bao lâu rồi chưa ăn đây?" Bạch Triết Hiên đứng bên cạnh Úc Hàn Yên, dịu dàng quan tâm hỏi.

Mọi người nhìn thấy Bạch Triết Hiên chủ động đi đến gần Úc Hàn Yên, phản ứng cũng khác nhau, nhưng phần lớn đều là muốn xem kịch vui. Bạch Triết Hiên - chủ tịch tập đoàn Bạch Thị - doanh nghiệp duy nhất có khả năng đối kháng với Lăng Diệp.

Mặc dù Lăng Diệp đang đàm đạo cùng người khác, nhưng anh vẫn không ngừng để ý đến tình huống xung quanh Úc Hàn Yên, cho nên ngay từ đầu anh đã phát hiện ra hành vi tiếp cận của Bạch Thiết Hiên. Anh áp chế lửa giận trong lòng, mặt không biến sắc tiếp tục trò chuyện cùng người khác. Anh muốn để xem thái độ của Úc Hàn Yên sẽ như thế nào.

Úc Hàn Yên dùng dĩa xiên một miếng thịt bò bít tết nhỏ cho vào trong miệng, xong mới tò mò quay đầu nhìn về phía chủ nhân của giọng nói - tóc đen, mắt màu xanh lục, khuôn mặt như dao gọt, thân hình cao to. Cô xem xét xong đưa ra kết luận: đẹp trai, rồi lại đưa tầm mắt về khay thức ăn, vừa xắt thịt bò bít tết, vừa lạnh nhạt nói:

"Bảy tiếng."

Đăng bởi: admin

Truyện Tiểu Thuyết hay