Tình Nhân Bí Mật Của Thiếu Tướng: Bảo Bối, Đừng Chạy

Chương 987: Chương 987: Sinh tử gắn bó [ kết cục 44]




Chương 1007:Sinh tử gắn bó [ kết cục 44]

Dịch Giản giữ chặt cổ tay cô, lãnh diễm nói:“Em không thể chết được, đứa nhỏ cũng phải sinh ra!”

 “Không muốn, không muốn, không muốn! Anh có quyền gì ép buộc tôi phải sinh đứa nhỏ cho anh! Anh là người tôi hận, không phải người tôi yêu ! Tôi hận anh, hận không thể giết chết anh! Tốt lắm, anh muốn đứa nhỏ, anh chết đi, nếu anh chết, tôi liền đem đứa nhỏ sinh ra!”

Chung Tình nhìn chằm chằm ánh mắt Dịch Giản, nói lung tung, chính cô cũng không biết bản thân rốt cuộc nói cái gì, cô chỉ biết, lời của cô, tuyệt đối tàn nhẫn thương tổn anh!

Cô biết, lòng cô cũng đau!

Nhưng, đi tới ngày hôm nay, bọn họ cũng tựa hồ, chỉ có thể liều mạng tra tấn đối phương, gây đau khổ lẫn nhau như vậy!

Đáy mắt Dịch Giản chấn động, vẻ mặt anh có chút phức tạp, nhưng, chung quy, anh vẫn nhìn cô, gằn từng chữ nói:“Anh muốn đứa nhỏ này!”

“Anh muốn, tôi nhất định phải cho sao?” Chung Tình cười lạnh, như nghe được cái gì đó buồn cười, đáy lòng có vô hạn tức giận, không thể phát tiết, nói:“Dịch Giản, anh luôn miệng nói yêu tôi, yêu của anh đó sao? Anh hại chết cả nhà tôi, anh dùng thủ đoạn tàn nhẫn như vậy, anh cảm thấy anh không gì là không thể làm được thật sao? Anh cảm thấy toàn thế giới này thật sự đều phải nghe anh sao? Anh muốn tôi, anh có thể vì một mình tôi mà phá hủy hết mọi thứ của tôi sao? Anh cảm thấy anh xứng với thứ tình yêu hào nhoáng này sao? Tình yêu của anh đều là từ máu mà nên, anh đem những thứ không thuộc về anh, giữu lại bên cạnh anh, ngay cả lừa gạt cùng cướp đoạt, anh vừa lòng chưa?!”

Dịch Giản không hề động, chỉ nghe lời cô nói, nét mặt thản nhiên .

“Anh thực sự đê tiện, tôi chưa bao giờ gặp qua người đàn ông nào đê tiện như anh!”

Khóe miệng Dịch Giản, cứng ngắc , nhưng vẫn không có bất cứ lời giải thích nào.

Anh sớm đã đoán được, đến hiện tại, biện pháp này một khi đã thực hiện, cô tuyệt đối sẽ không  tin tưởng anh nữa .

Mọi chuyện, đều đã ngụy trang được đến như vậy, anh cắn răng cũng phải nhịn.

Hồi lâu, anh mới thản nhiên mở miệng:“Anh chỉ hy vọng, em có thể đem đứa nhỏ này, hảo hảo mà sinh hạ......... Xem như......... Anh cầu xin em........”

Anh chưa bao giờ cầu xin ai.

Lúc này đây, anh gian nan nói ra bốn chữ này, là mang theo nồng đậm bi ai cùng hèn mọn .

Chung Tình nghe đáy lòng run lên, cô cảm thấy cô như mềm lòng , cô che miệng, lắc lắc đầu:“Không cần, tôi không muốn sinh con cho người như anh!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.