Tình Nhân Bí Mật Của Thiếu Tướng: Bảo Bối, Đừng Chạy

Chương 6: Chương 6: Dám Cắn Tôi Sao? (6)




“Tiểu thư, cô có nghe nói gì chưa?Thiếu tướng đã trở về Cố Viên rồi, hơn nữa hôm nay còn chỉ định một nữ hầu tham gia buổi tiệc gia đình tối nay đấy.”

Nữ hầu bên người Hà An Viện là Tiểu Vân bưng một chén trà, đi tới bên cạnh Hà An Viện, nhẹ giọng nói.

Đây là một khuê phòng.

Bên trong phòng khách có một tấm bình phong nhỏ, bên trên còn có một bức tranh phong cảnh tả vùng sông nước Giang Nam.

Vậy mà, sau mặt tấm bình phong kia lại có một vài đồ trang trí của phương tây, thảm lông dê của Ba Tư, phía trên còn có một cây dương cầm màu trắng, trước dương cầm có một cô gái đang ngồi, mười ngón tay chuyển động tạo ra những âm thanh tuyệt vời.

Nghe thấy lời nữ hầu Tiểu Vân của mình, cô gái hơi sửng sốt, ngay sau đó, đôi môi đỏ hồng kia lại cong lên một chút, dáng vẻ vô cùng thư thái, quyến rũ tận xương, lan toả khắp nơi.

“Thiếu tướng thích đến vậy sao?Còn tự mình chỉ định nữ hầu à?Có biết là ở nhà ai chưa?”

“Mới tới, gọi là Chung Tình.”

“Chung Tình sao? Tên rất quen tai.” Mười ngón tay mềm mại không xương thon dài như cành thông dừng lại trên cây dương cầm, bên trên còn có chút phấn nước, da thịt nhẵn nhụi, khẽ nhấn mấy phím, thoạt nhìn xinh đẹp vô biên: “A, ta nhớ ra rồi, không phải là lục tiểu thư, chủ nhân của nhà họ Chung đó sao?”

Tiểu Vân vừa nghe chủ nhân nhà mình hỏi, lập tức nói toàn bộ chuyện mình biết được cho Hà An Viện.

“Tiểu thư, cô chưa nghe gì về cô gái ấy đâu. Nghe người bên ngoài nói, thủ đoạn của vị lục tiểu thư nhà họ Chung này rất lợi hại đấy, dáng dấp xinh đẹp như hoa, hơn nữa nhà họ Chung vẫn luôn là quý tộc hoàng gia, dù có phần ôn hoà, nhưng vẫn là tam đại gia tộc trong thành chúng ta đấy.”

“Hơn nữa, tiểu thư, người bên ngoài vừa nhắc tới lục tiểu thư Chung Tình của nhà họ Chung thì đã sợ phát run lên rồi!”

Tiểu Vân lén nhìn Hà An Viện một cái, phát hiện nét mặt của cô ta cũng có mấy phần không vui, dừng một chút, nhưng vẫn tiếp tục nói như không gì là không biết: “Cô ta vốn là con thứ ở nhà họ Chung, còn nhỏ đã mất mẹ, đáng ra trong một gia đình lớn như thế, chắc chắn cô ta sẽ không thể tồn tại được, hơn nữa cũng sẽ không nhận được bất cứ sự quan tâm nào, nhưng không ai ngờ, khi cô ta gần tám tuổi lại trở thành hòn ngọc quý trên tay Chung lão gia, ngay cả con gái ruột của mình là đại tiểu thư của nhà họ Chung còn không được yêu thương bằng, hơn nữa cả nhà họ Chung cũng không có ai dám đắc tội với cô ta, vợ lẽ của nhà họ Chung thấy cô ta cũng phải nhường ba phần lễ.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.