Tình Không Dao Động

Chương 43: Chương 43: Người trung trinh (2)




Tiệc tối được tổ chức ở một khách sạn cách biệt thự không xa, từ căn phòng của họ nhìn sang, xuyên qua rừng cây um tùm là có thể nhìn thấy bức tường màu trách của khách sạn. Nơi này là ngoại ô, xây khách sạn ở đây hoặc là cực kỳ xa hoa, hoặc là vô cùng đơn sơ. Với sự phô trương của Kinh Phục Châu, chắc chắn khách sạn rất sang trọng, không biết trước khi đến đó họ có bắt cô trang điểm thành cái bình hoa giống như mỗi lần đến câu lạc bộ trước kia không.

An Nguyện nhắm mắt lại, dán mặt vào gối, những suy tư trong đầu cứ ngổn ngang trăm mối, không buồn ngủ chút nào. Kinh Phục Châu nằm bên cạnh cô, nếu cô quay qua thì có thể nhìn thấy những nét căng cẳng trên mặt anh cả khi ngủ.

Trời còn sáng, màn cửa sổ trong phòng được kéo lại một nửa. Theo ánh chiều tà dần chiếu xiên, luồng sáng ấm áp kia từ từ soi lên mí mắt An Nguyện. Ánh sáng làm cô hơi giật mình, hé mắt ra rồi nheo mắt lại, đưa tay che luồng sáng ấy lại. Cô nghĩ có lẽ nơi này thuộc vùng nhiệt đới nên ánh mặt trời cũng rực rỡ chói mắt hơn ở quê nhà nhiều. Cô chống người ngồi dậy, giẫm đôi chân trần lên sàn nhà, định đi đến chỗ cửa sổ kéo rèm lại.

Còn chưa kịp đứng dậy, cổ tay bỗng bị khóa chặt, An Nguyện vô thức muốn rụt tay về nhưng lại bị nắm càng chặt. Cô quay đầu lại, dưới ánh tà dương khuôn mặt anh như được bao phủ bởi một quầng sáng màu vàng nhạt. Ánh mắt anh vẫn còn rất lờ đờ, nhưng giọng thì lại tỉnh táo. “Đi đâu vậy?

“Kéo rèm lại.”

Cơ mặt anh được giãn ra, bàn tay đang nắm chặt cổ tay cô cũng thả lỏng, nhẹ nhàng vuốt ve chỗ mạch cổ tay cô vài cái. Bàn tay kia của anh xoa xoa giữa hai chân mày mình, như muốn làm cho mình nhanh chóng thoát khỏi cơn uể oải do vừa tỉnh ngủ. An Nguyện đứng dậy, anh không nhúc nhích, cũng không nhìn cô, chỉ nhẹ nhàng nhắc một câu. “Mang giày vào đi.”

Giọng anh rất tự nhiên, giống như cảnh tượng này đã diễn ra vô số lần giữa họ lúc thường ngày. An Nguyện do dự một lát rồi thò chân mình vào đôi dép lê.

Kinh Phục Châu nhìn đồng hồ, đã bảy giờ tối. Bữa tiệc tối Đào Tử chuẩn bị tám giờ mới bắt đầu, vẫn còn nhiều thời gian. Anh quay đầu nhìn, lúc này An Nguyện đã đứng bên cửa sổ, hình bóng mảnh khảnh bị ánh chiều tà bao phủ, những đường nét trên cơ thể cô dường như trở nên mơ hồ. Lòng anh bỗng xuất hiện một cảm giác thẫn thờ. Cảm giác thẫn thờ này không phải đến từ quá khứ, mà là từ tương lai về. Dường như anh nhìn thấy một ngày nào đó trong tương lai, anh sẽ phải mất đi cô.

Trong lúc anh thất thần, An Nguyện đã quay lại chỗ cũ, hỏi: “Mấy giờ chúng ta xuất phát?”

“Bảy giờ bốn mươi.” Kinh Phục Châu vừa nói vừa giơ tay về phía cô. Anh đang ngồi tựa vào đầu giường, trong phòng không mở đèn, chỉ có những tia sáng bên ngoài chen qua bức rèm khiến mọi thứ trở nên lờ mờ. An Nguyện không để ý đến anh, cô ngồi xuống sô pha, lục lọi vali đồ mình mang theo. “Vậy tôi thay quần áo rồi trang điểm một chút, cũng sắp đến giờ rồi.”

Kinh Phục Châu bật cười khe khẽ. “Sợ lúc ra đường sẽ làm tôi mất mặt à?”

An Nguyện không nhìn anh. “Phụ nữ trang điểm không liên quan gì đến đàn ông, chỉ đơn giản là muốn mình đẹp hơn mà thôi.”

“Phụ nữ thật phức tạp, chẳng cô nào giống cô nào.” Kinh Phục Châu như nghe được điều gì đó mới mẻ, thích thú sờ lên cằm mình. Tay có vẻ trống trải, anh quay đầu lại, lấy một điếu thuốc từ trong hộp thuốc đặt trên đầu giường ra, châm lửa.

“Bởi vì anh chưa từng nghĩ đến việc sẽ tôn trọng phụ nữ.” An Nguyện lấy hai chiếc váy dài ra, trải lên sô pha để ngắm nghía, lựa chọn. Ánh mắt cô vẫn cứ lạnh nhạt không có sức sống gì, nhưng có gì đó khác trước. Kinh Phục Châu rít một hơi, khói thuốc đi vào trong phổi lượn lờ một vòng rồi từ từ được phun ra. Nụ cười của anh không thay đổi. “Vậy em dạy tôi đi, làm thế nào để tôn trọng một phụ nữ.”

An Nguyện không có lòng kiên nhẫn, tiện tay nhét chiếc váy màu sáng vào trong vali, để lại chiếc váy màu tối. “Tôi không biết.”

“Màu sáng đẹp hơn.” Ngón tay đang kẹp điếu thuốc của Kinh Phục Châu khảy vài cái, tàn thuốc rơi vào chiếc gạt tàn bằng sứ trăng trên đầu giường. An Nguyện nhìn anh, động tác của anh khựng lại rồi bổ sung thêm. “Nhưng nếu em thích thì cứ mặc chiếc váy màu tối đi.”

Anh đang khoe với cô cái gọi là “tôn trọng” mà mình vừa học được.

Phụ nữ trang điểm rắc rối hơn so với những gì anh nghĩ. Anh không hứng thú với mấy thứ này, nhưng anh thích nhìn dáng vẻ nghiêm túc của An Nguyện. Nói nghiêm túc thì cũng hơi quá, phải nói là so với những chuyện khác, lúc trang điểm cô tập trung tinh thần hơn nhiều. Kinh Phục Châu rất muốn bắt chuyện với cô, chẳng hạn như hỏi mấy thứ này là gì, dùng thế nào… nhưng lại cảm thấy những câu ấy không hợp với anh lắm, có vẻ đang lấy lòng cô một cách trắng trợn quá. Có lẽ không hỏi gì mới đúng tiêu chuẩn tôn trọng mà cô nghĩ. Anh muốn cho cô cảm giác mình được tôn trọng.

Trời tối dần, ánh chiều tà tắt hẳn, ánh sáng trong phòng càng trở nên ảm đạm. An Nguyện thay quần áo, trang điểm xong thì bước tới bên cửa sổ, dang hai tay ra kéo hai tấm rèm lại với nhau. Màn đêm vẫn chưa hoàn toàn buông xuống, cô lại nhìn thấy bức tường màu trắng của khách sạn phía bên kia, cùng với ánh đèn rực rỡ đã được bật lên.

Kinh Phục Châu đứng bên cạnh cô, lúc nãy cách xa nên không nhìn rõ, bây giờ đến gần mới phát hiện ra An Nguyện trang điểm rất đậm. Anh đưa tay sờ lên khóe môi đỏ thẫm của cô, ngón tay bèn dính son đỏ. An Nguyện nhìn anh với vẻ bực bội, hỏi: “Còn chưa đi sao, đến giờ rồi.”

“Chẳng phải em nói phụ nữ trang điểm không liên quan gì đến đàn ông sao.” Kinh Phục Châu cười với vẻ nghiền ngẫm.

“Sao, anh lại cảm thấy tôi sợ làm anh mất mặt nên mới trang điểm ư?”

Trang điểm thành vẻ phong trần như vậy, đâu phải sợ anh mất mặt, rõ ràng là cố tình làm anh mất mặt mới đúng. Kinh Phục Châu mỉm cười bất đắc dĩ, không phản bác lại cô mà khoác eo cô đi ra cửa. “Bản thân em không cảm thấy mất mặt là được.”

Thực thế cho thấy, An Nguyện thật sự dám vác khuôn mặt trét đầy son phấn kia ra ngoài một cách hiên ngang. Tối ấy tâm trạng của Kinh Phục Châu rất tốt, tốt một cách quá rõ ràng, cho nên ngay cả mấy tên đàn em dưới trướng Đào Tử xưa nay vốn không được nhanh nhạy tinh ý cũng bạo gan dám bắt chuyện với anh. “Anh Châu, có chuyện gì vui sao?”

Kinh Phục Châu lắc đầu, rồi lại gật đầu. “Một thời gian nữa chắc sẽ có chuyện vui.”

Lần này đến Thái Lan, thật ra họ đã sớm đánh tiếng trước với bên Lào, nếu liên hệ thuận lợi thì sẽ có thêm một khoản lớn. Kinh Phục Châu lăn lộn trong giới này bao nhiêu năm nay, không phải là chưa vấp ngã lần nào, cho nên mỗi khi có những chuyến hàng quan trọng, anh đều phong tỏa tin tức rất kín. Dù sao trên bàn ăn có quá nhiều người, anh không định nói ra. Với lại điều khiến anh vui vẻ thật sự cũng không phải chuyện này.

Cánh đàn ông không ngừng cạn ly, trò chuyện với nhau rất rôm rả, chỉ có An Nguyện và Kinh Nhiễm là phụ nữ, không chen vào. Mà quan hệ giữa hai người phụ nữ này cũng không được tốt cho lắm. Kinh Nhiễm không để ý đến An Nguyện, An Nguyện bèn một mình uống hết ly này đến ly khác. Người có tửu lượng tốt đến đâu cũng không chịu nổi để bụng không uống rượu, khi Kinh Phục Châu quay đầu qua nhìn cô thì cô đã mắt nhắm mắt mở nằm xoài lên bàn.

Đào Tử thấy thế, mỉm cười. “Có cần em sai người đưa chị ấy về trước không?”

“Không cần, lát cô ấy về cùng tôi.” Kinh Phục Châu đưa tay xoa đầu An Nguyện vài cái, như đang vỗ về một chú mèo con. An Nguyện nhúc nhích người, như muốn né tránh. Anh bèn thu tay về, quay qua nói chuyện tiếp với những người khác. Dẫn phụ nữ đến tham gia những bữa tiệc thế này là chuyện quá bình thường, mấy người bên Thái Lan cũng đã quen với nó, có điều không đợi mọi người chơi thỏa thích đã tự mình uống say mèm như cô thì thật hiếm thấy.

Một khi đàn ông đã uống rượu thì bữa cơm sẽ trở nên dài lê thê, lúc về đến biệt thự thì đã quá nửa đêm về sáng. Giữa chừng An Nguyện tỉnh lại một lần, lại cầm cái ly nốc thêm mấy ngụm rượu nên càng say hơn. Cô được Kinh Phục Châu bế ra khỏi xe. Kinh Nhiễm có thói quen ngủ sớm, Chu Lẫm đi cùng cô nên cũng về trước, có lẽ giờ họ đã ngủ cả rồi. Biệt thự rất yên tĩnh, bóng đèn trên đầu sáng chói, An Nguyện ngước đầu lên, đưa tay che mắt mình lại.

“Tỉnh rồi à?” Kinh Phục Châu bế cô lên lầu, còn chưa đến phòng, bỗng nhiên thấy cô che mắt, nhíu mày. Anh cũng nhíu mày, chân đổi hướng, nhanh chóng bế cô vào nhà vệ sinh. An Nguyện quỳ trên sàn gạch men, ôm bồn cầu nôn thốc nôn tháo. Vừa nôn nước mắt vừa trào ra, lớp trang điểm lúc nãy nhòe lại một cách thảm hại. Kinh Phục Châu ở phía sau vỗ lưng cho cô, cô vừa ngước mặt lên, anh liền không nhịn được bật cười ha hả.

Phấn mắt nhòe ra, xung quanh mắt là một mảng đen thui giống như bị ai đó đấm bầm mắt, vừa chật vật vừa buồn cười. Anh đưa tay rút tờ khăn giấy lau cho cô nhưng cổ tay bị nắm lại. An Nguyện ngẩng đầu, nương sức của anh từ dưới đất đứng lên.

Anh không biết cô muốn làn gì nên đành theo ý cô, đỡ lấy cánh tay cô. An Nguyện đảo mắt một vòng, dường như muốn tìm thứ gì đó trong này, cuối cùng không còn cách nào khác, cô cúi người đóng nắp bồn cầu lại. Kinh Phục Châu còn chưa kịp lên tiếng ngăn cản thì cô đã bước lên bồn cầu, loạng choạng đứng trên đó, tay còn chống lên vai Kinh Phục Châu. Ánh mắt An Nguyện rã rời, nói chuyện cũng lắp bắp. “Em… Em hát cho anh nghe…”

Kinh Phục Châu ngẩn ra, bàn tay vốn định bồn cô xuống cũng sững lại giữa không trung, không nỡ cắt ngang cô. Khoảnh khắc này quý giá biết bao, hai tay anh cứ giơ giữa lưng chừng, tạo thành tư thế bảo vệ cô, nhưng không chạm vào cô.

Cô uống say, say đến không biết gì. Thậm chí Kinh Phục Châu không biết, lúc này trong mắt cô, anh là ai.

An Nguyện đứng thẳng trên bồn cầu, người lảo đảo lắc lư. Thấy Kinh Phục Châu giơ tay lên bèn tự nhiên đặt tay mình vào tay anh để giữ thăng bằng. Ánh mắt anh dịu lại, nhìn gương mặt lấm lem rất khó xem của An Nguyện. Cô há miệng, dường như nghĩ ngợi một chút sau đó từ từ cất tiếng.

“Ấm lạnh làm sao đếm được, ngoảnh lại bao kẻ đã qua. Tìm khắp nơi nhưng vẫn đánh mất, điều không mong đợi lại nắm trong tay…”

“Ta đã có được hay chưa, không thể giải thích chuyện được mất đúng sai, những gì vừa nghe thấy nhìn thấy lập tức đã thay đổi, không biết truy vấn thế nào…”

Cô ngừng lại một chút, ánh mắt phiêu diêu nhìn vào mắt anh, như muốn nhìn rõ người trước mắt rốt cuộc là ai nhưng cuối cùng, trong đầu là một mớ hỗn độn, cô cụp mắt xuống, giọng nhẹ nhàng trong trẻo cất lên.

“Đời này cầu mong những gì, thường thì lựa chọn buông tay hay nắm chặt đã hao phí cả đời ta, chưa chạm tới đã vội đi. Đời này cầu mong những gì, hoang mang mờ mịt mãi mãi nhìn không thấu, không ngờ thứ mà ta mất đi, chính là thứ mà ta đã có…”

Dường như những câu hát này là làm cô hao tốn rất nhiều sức lực, giọng hát yếu dần đi, cơ thể cô cũng mềm nhũn ra, ngã gục xuống. Kinh Phục Châu đưa tay ra, cô liền ngã nhoài vào lòng anh, hai cánh tay anh siết lại, ôm chặt cô vào lòng. Hai má cô nóng rực, cách lớp vải mỏng manh dán sát vào vai anh, hoàn toàn không có sự phòng bị.

Dỗ dành An Nguyện ngủ xong thì đã hơn hai giờ sáng. Kinh Phục Châu đắp tấm chăn lên người cô rồi lại vuốt ve gương mặt cô. Trong hộp còn lại duy nhất một điếu thuốc, anh lấy nó ra, sau đó ném hộp thuốc vào thùng rác. Ánh lửa được nhen lên trong phòng, yếu ớt, lúc sáng lúc tắt.

Trong đầu anh không ngừng hiện đi hiện lại một câu hát.

Ta đã có được hay chưa, không thể giải thích chuyện được mất đúng sai.

Ta đã có được hay chưa. Ta đã có được hay chưa?

***

Sau một thời gian dài bị mất ngủ, dưới tác dụng của men rượu tình hình có vẻ tốt lên. Lúc An Nguyện tỉnh lại cảm thấy đầu đau nhức, cổ họng khô rát. Cô ngồi dậy, nhìn thấy Kinh Phục Châu đang nhắm mắt ngồi trên sô pha.

Đầu thuốc chất đống trên bàn trà, trong phòng tràn ngập vị cay nồng sặc sụa. Cô xuống giường, để chân trần đi một bước, sau đó như nhớ ra điều gì bèn quay lại mang dép lê vào. Điện thoại của Kinh Phục Châu đặt trên đầu giường, cô muốn lấy xem thử mấy giờ nhưng lại sợ bị anh hiểu lầm nên bàn tay đang vươn ra lâm thời thay đổi mục tiêu, bưng ly nước lên.

Ăn sáng xong, An Nguyện đi theo Kinh Phục Châu ra khỏi biệt thự. Anh nói muốn dẫn cô đi xem tình hình bên này. Trên bãi đáp máy bay có hai chiếc trực thăng riêng, An Nguyện nheo mắt lại, hơi thất thần. Kinh Nhiễm và Chu Lẫm lên chiếc bên kia, Kinh Phục Châu kéo cô leo lên ngồi vào cabin. Cabin khá nhỏ, cộng thêm phi công nữa nên trở nên không rộng rãi cho lắm. An Nguyện chưa từng có trải nghiệm này, lúc trực thăng cất cánh cô cúi đầu nhìn xuống, bỗng cảm thấy đầu choáng mắt hoa.

Từ giữa bầu trời nhìn xuống, cảnh sắc bên dưới tươi đẹp, màu xanh mướt mát. Kinh Phục Châu vòng lấy eo cô, cánh tay như một cái đai an toàn vây chặt cô vào ghế ngồi. “Bên dưới là trang trại trồng trọt đấy.”

An Nguyện nhíu mày, nghi hoặc hỏi. “Trồng cây gì?’

“Anh túc.”

Đường bay thay đổi, cảnh sắc bên dưới cũng đổi theo, người cũng nhiều hơn trước. Kinh Phục Châu nheo mắt lại, dáng vẻ khá đắc ý. “Đó là xưởng của tôi.”

“Xưởng gì?”

“Xưởng chế biến thuốc phiện.”

Người An Nguyện cứng đờ, không nói chuyện. Cô không hiểu tại sao Kinh Phục Châu lại dẫn mình đi nhìn những thứ này khi biết rõ lập trường của cô. Như nhìn thấu suy nghĩ trong lòng cô, Kinh Phục Châu mỉm cười, nói tiếp. “An Nguyện, thật ra lần trước, tôi đã định dẫn em đến đây.”

Lần trước, chính là cái lần họ lên kế hoạch đi du lịch nhưng lại mắc kẹt ở sân bay. An Nguyện không nói gì, mắt nhìn xuống một mảng xanh um tùm bên dưới. Câu này của anh như mang theo chút tiếc nuối, lại xen lẫn sự thỏa mãn vì cuối cùng cũng thực hiện được mục đích. Dù là từ góc độ nào, An Nguyện đều cảm thấy không thoải mái.

Vì đêm qua say rượu nên An Nguyện về biệt thự khá sớm, chiều Kinh Phục Châu có hẹn nên ăn cơm trưa xong là đi ngay. An Nguyện không có khẩu vị gì, chuyến đi ban sáng làm cô cảm thấy đầu choáng mắt hoa, có lẽ là vẫn chưa hết say nên định hỏi Chu Lẫm có thuốc gì hay không, cho cô uống một ít.

Cửa phòng chỉ khép hờ, An Nguyện giơ tay lên định gõ cửa nhưng bỗng liếc thấy Kinh Nhiễm ở bên trong. Cô ấy nằm quay mặt ra cửa, đang ngủ trưa. An Nguyện thu tay về, nghiêng đầu qua nhìn vào trong một chút, không nhìn thấy bóng dáng của Chu Lẫm.

Cô hơi ngạc nhiên, thời điểm này lẽ ra anh ta nên ở trong phòng.

Đầu đau như búa bổ, An Nguyện xoa xoa hai bên thái dương, nhíu mày định về phòng mình. Cửa căn phòng đặt tượng Phật được đóng chặt, lúc đi ngang qua đó, cảm giác được gì, ma xui quỷ khiến cô đưa tay lên đẩy cửa ra.

Cô vốn chỉ định nhìn xem vị Phật Tổ từ bi hỉ xả kia.

Cửa được đẩy ra, thứ đầu tiên An Nguyện nhìn thấy là lư hương. Cô bước thêm một bước định đi vào, bỗng nhiên nghe thấy một giọng nói rất quen thuộc. “Có chuyện gì sao?”

Cô sững sờ, nhìn thấy Chu Lẫm đang nhìn mình.

Mùi đàn hương ập vào mũi, An Nguyện nhìn thấy tay Chu Lẫm cầm điện thoại, anh đang gọi điện. Khí thế của anh có vẻ khác hẳn với thường ngày, dường như trong vẻ ôn hòa kia còn có chút lãnh lùng. Chu Lẫm nhìn An Nguyện, thấy cô không nói chuyện bèn hỏi lại lần nữa, giọng có vẻ dịu hơn lần trước. “Thế nào, cô tìm tôi có chuyện gì sao?”

Tôi tìm anh để xin ít thuốc giải rượu.

An Nguyện biết mình nên nói thế.

Lời vừa định thốt ra, An Nguyện liền đổi ý. Cô nhìn thẳng vào điện thoại của Chu Lẫm, chớp mắt với vẻ ngây thơ. “Bác sĩ Chu, vừa rồi tôi không gọi được cho anh, tổng đài báo là đã tắt máy.”

Ánh mắt Chu Lẫm thay đổi, anh cũng nhìn xuống điện thoại của mình, màn hình đang sáng, người kia cũng nín thở giống như anh.

An Nguyện biết, mình đã đánh vỡ một bí mật rất lớn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.