Chương 736. Một đám bạn cùng phòng trêu đùa

Editor: Quỳnh Nguyễn

“ Nhanh như vậy liền đem anh vứt bỏ?” Trình Chi Ngôn vẻ mặt nụ cười thản nhiên nhìn cô.

“Hừ!” Tiểu Thỏ hướng về phía anh làm mặt quỷ nói: “Người nào vứt bỏ người nào a, buổi tối anh một bước lên trời, còn có mỹ nữ tiếp khách trước sân khấu, một mình em lẻ loi trở lại trong ký túc xá nhỏ của em, tội nghiệp uống nước lọc. . .”

“Vậy nếu không thì buổi tối em cùng đi với anh đi?”

“Không đi.” Tiểu Thỏ thái độ kiên quyết từ chối anh.

Trình Chi Ngôn đứng tại chỗ, đôi mắt trong suốt nhìn chằm chằm cô một lúc lâu, chung quy là bất đắc dĩ lắc lắc đầu.

Sau khi ăn cơm trưa xong, Trình Chi Ngôn đem Tiểu Thỏ đưa đến cửa ký túc xá cô.

Thời gian đã là buổi chiều, người tới trường học báo danh rõ ràng nhiều hơn rất nhiều so với ngày hôm qua, người đi đường lui tới đi ngang qua Trình Chi Ngôn cùng Tiểu Thỏ luôn luôn nhịn không được quay đầu nhìn vài lần.

Nam sinh đẹp trai mặc áo sơmi trắng cùng cô gái đáng yêu quần áo thể thao, tổ hợp như vậy, bỗng dưng xuất hiện thêm một tia cảm giác ấm áp.

Tiểu Thỏ đứng ở bên cạnh Trình Chi Ngôn, mắt thấy mấy nữ sinh đều đã đi qua, vẫn lại là nhịn không được quay đầu hướng tới Trình Chi Ngôn nhìn liền nhịn không được mở miệng nói: “Anh nước chanh, anh rất được hoan nghênh nha, lúc trước anh vừa tới trường học báo danh có phải cũng có rất nhiều người nhìn anh hay không??”

Trình Chi Ngôn mỉm cười, đưa tay sờ sờ đầu của cô nói: “Như thế nào, lại ghen tị? ?”

“Cái gì ghen nha, em chính là trần thuật một chuyện có được hay không?” Tiểu Thỏ vung tay anh đặt ở đầu mình rơi xuống, chu một cái miệng nói: “Thành thật khai báo, thẳng thắn được khoan hồng, kháng cự bị nghiêm trị, lúc mới vừa học đại học có phải mỗi ngày anh đều phải thu thư tình hay không? ?”

Trình Chi Ngôn có chút buồn cười nhìn cô, thanh âm trầm giọng nói: “Loại chuyện thu thư tình này không phải từ tiểu học anh vẫn thu được sao? ? Trước kia em đều đã không quan tâm, như thế nào hiện tại đột nhiên quan tâm? ?”

“Anh quản em!” Tiểu Thỏ hướng về phía Trình Chi Ngôn làm mặt quỷ nói: “Nói mau, sau khi anh lên đại học, thu bao nhiêu thư tình? ?”

“Cái này sao. . .” Trình Chi Ngôn hơi hơi nhíu mi, tựa hồ là nhớ lại cái gì, sau một lúc lâu, anh lắc đầu nói: “Không có, một phong đều không có thu được!”

“Gạt người! !”

“Gạt người là tiểu Cẩu.” Trình Chi Ngôn mỉm cười.

“Vậy anh nói, những cái nữ sinh thích anh này đều là thổ lộ với anh như thế nào, chẳng lẽ là ngăn đón trước mặt thông báo? ?” Tiểu Thỏ nhất quyết không tha hỏi.

“A.... . .” Trình Chi Ngôn chớp chớp mắt, vẻ mặt buồn cười nhìn Tiểu Thỏ, thanh âm chậm rãi nói: “Chẳng lẽ em không biết có một loại tên là tin nhắn sao? ?”

“. . .”

Biểu tình trên mặt Tiểu Thỏ nhất thời cứng đờ.

“Ai. . . Cái thời điểm kia, mỗi ngày đều đã có dãy số xa lạ gửi tin nhắn tới, hướng anh thổ lộ.” Trình Chi Ngôn làm bộ làm tịch thở dài một hơi, lắc đầu nói: “Thật sự cũng là làm cho người ta cực kỳ buồn rầu a.”

“Tránh ra!” Tiểu Thỏ nhịn không được đưa tay chọc chọc cánh tay của anh nói: “Anh có cái gì thật buồn bực, anh cao hứng cũng không kịp rồi.”

“Anh thật buồn rầu....” Đôi mắt trong suốt Trình Chi Ngôn phiếm ôn nhu nhìn Tiểu Thỏ, thanh âm cúi đầu dán ở bên tai cô nói: “Cái thời điểm kia, vì sao anh đều đã lên đại học, bạn gái nhỏ của anh lại còn đang tại tiểu học a. . .”

“. . .”

Tiểu Thỏ nghe giọng nói anh ôn nhu bất đắc dĩ lập tức liền ngẩn ra.

“Rất không dễ dàng đợi ngày em học đại học này rồi.” Trình Chi Ngôn đứng thẳng lên.

Đăng bởi: admin