Tiểu Bảo Bối Của Tổng Tài Lạnh Lùng Ác Ma

Chương 32: Chương 32




Xe cấp cứu phóng nhanh trên đường.Đi qua nhiều ngã rẽ, cuối cùng chiếc xe cũng đến bệnh viện.Y tá, bác sĩ đẩy chiếc giường xe vào phòng cấp cứu.

Những dòng máu vẫn tuôn ra ướt đẫm cả chiếc gối trắng tinh.Bệnh nhân đã chìm vào trạng thái hôn mê sâu do mất quá nhiều máu.

Vào phòng mổ, họ nhanh chống sơ cứu băng bó vết thương sau đầu.

-Bác sĩ, mảnh kính đã găm vào trong đầu, cần phẫu thuật gắp ra.

Một cô y tâ lâu năm nhanh chóng báo cáo tình trạng vết thương.Bác sĩ tiến hành gây tê cho bệnh nhân dù biết nó đã hôn mê.

Họ cẩn thận từng chút từng chút từng chút một kéo mảnh kính đã găm vào đầu nó.Gắp mảnh kính dính máu bỏ vào trong khay, bác sĩ thở phào.Giờ thì chỉ cần khâu vài đường và quấn băng là ok.

Tít tít.

-Bác sĩ, huyết áp tụt nhanh.

Ông bác sĩ quay lại nhìn.Nhanh chóng cầm dụng cụ ý tế chuẩn bị...thì...nhịp tim chạy một đường dài.

-Chuẩn bị máy sốc.

Sốc lần thứ nhất.Không tỉnh.Sốc lần thứ hai.Không có dấu hiệu tim đập lại.Sốc lần thứ ba.Nhịp tim có biến đổi.

Các bác sĩ thở phào nhẹ nhõm.Làm nốt giai đoạn cuối cùng, họ chuyển nó tới phòng hồi sức.

--------------------------------

Bà Hoàng sau lúc đó mất ăn mất ngủ, cuối cùng là vì đói mà kiệt sức, cộng thêm tình trạng cảm thấy tội lỗi và lo sợ, bà đã hôn mê.

Được ông Hoàng đưa tới bệnh viện, sau khi làm một số thủ tục nhập viện, bà được đưa tới phòng bệnh 102.

Tới xế chiều, người ta chuyển Trần Băng Di vào phòng 102.Nó đã được tiêm thuốc an thần.

Túi nước biển vẫn treo lủng lẳng.

Bà Hoàng từ từ mở mắt ra.Bà ngạc nhiên vì đây là bệnh viện.Nhìn ngó xung quanh, bà rớt tim vì nhìn thấy nó.

Bà sợ hãi xuống giường và tiến lại gần.Chạm nhẹ vào người nó, may quá, là thật.Bà ôm chầm lấy nó, nước mắt rơi lã chã.Ơn giời, nó chưa chết.

Cảm thấy khó thở, nó mở mắt ra.Trong đầu nó trống rỗng, giống như nó quên mất cái gì đó, mà không tài nào nhớ ra được.Nó hiện giờ ngay cả tên mình cũng không nhớ.Nhìn xuống thấy một người phụ nữ ôm mình đang khóc.Nó nghĩ người này chắc biết nó.

-A, bà là ai vậy, tôi là ai ?

Bà Hoàng giật mình ngẩng đầu lên, nghe nó hỏi, bà tự nhiên thốt ra.

-Ta là mẹ con.

Thôi, cho bà ích kỷ một lần được không ?.Nó bị mất trí nhớ ư ?Bà muốn làm mẹ nó, thực sự rất muốn.

Cánh cửa mở ra, ông Hoàng bước vào.Ông ngạc nhiên khi thấy Anna ngồi đây, đầu còn quấn một lớp vải băng bó.

-A, đây là...bố có phải không ?

Nghe nó hỏi, ông giật mình, đang định trả lời thì nhìn thấy bà Hoàng lắc đầu lia lịa, ông đành nói:

-Phải.

Kệ, có con là Thánh Nữ, ai mà chả thích.Bỗng cửa sổ vỡ toang.Một chiếc vòng tím bay đến đội lên trên đầu Trần Băng Di.

Lúc Hoàng Triều Nghi đập chai rượu vào đầu nó, một cạnh kính đã cắt mất phần dây nối.Nó nhìn thấy mẹ mình bị đưa đi, đương nhiên đuổi theo, nhưng tốc độ nhanh quá, nó không bám theo kịp.Đuổi mãi thì tới đây.Nó tìm từng phòng mới thấy phòng Trần Băng Di.

Còn Trần Băng Di, vẫn bình chân như vại.Không hiểu sao nó không muốn tháo chiếc vòng này ra.

-Mẹ ơi, mẹ có sao không ?

Ủa, ai nói chuyện vậy.

-Con nè, Chu San nè

Hả, là cái vòng đeo đầu này ư ?

-Vậy là, mẹ mất trí nhớ lần 2 hả ?

Có lẽ vậy.

-Oài khổ con nữa rồi

Nó đang định nói chuyện với Chu San bằng ý nghĩ tiếp thì bà Hoàng lại chen lời vào.

-Băng Di, chúng ta về nhà nào.

-Mẹ ơi, người này, không phải là người tốt đâu

Chu San bỗng dưng nói một câu rồi không không nói gì nữa.Quái, mẹ là người tốt nhất trên thế gian mà, mình từng nghe nói thế.

Theo xe Cadilac về biệt thự nhà họ Hoàng, nó bước xuống xe vào nhà.Hoàng Triều Nghi đang đi xuống trên cầu thang, thấy nó thì sợ hãi.

-Cô...cô...chết rồi mà...

-Hả, tôi...

--------------------------------

Ahihi, đến đây thôi, chương sau đọc tiếp. Hôm nay thứ 7, mị đi học, vừa về đã đăng cho mn đỡ chờ nè!Theo dõi truyện nha!

Love all~~~~

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.