• Tiên Tuyệt

  • Tác giả:

    Thạch Tam

  • Chương 1: Kim Vân Tỏa Thành

Mưa dầm kéo dài đã như vậy vài ngày. Nam hoang đang vào mùa mưa, mỗi năm vào mùa này cả Nam Hoang đều nằm trong một màu đen ảm đạm của mây, cả nửa tháng không thấy ánh nắng mặt trời. Nhưng hiện tai dưới bầu trời u ám này, giữa vùng núi non trùng điệp, có một mảng kim quang chiếu khắp.

Trên đỉnh núi cao ba ngàn trượng, thình lình có năm đám mây ngũ sắc xuất hiện lơ lửng, mỗi đám còn như to hơn cả một ngọn núi.

Năm đám mây này giống hệt hình danh năm loài thú: lão quy, mãng xà, mãnh hổ, kỳ lân, đại bàng, mỗi con trấn thủ một phương. Kim quang đầy trời kia chính là do đám mây ngũ sắc hình thú này phát ra.

Mưa dầm kéo dài gặp phải kim quang này lập tức biến thành linh khí hệ Thủy tinh thuần nhất, bị hút vào trong pháp trận phát tán kim quang kia, nuôi dưỡng cho pháp trận.

Năm sợi xích to bằng ngọn tháp từ năm đám mây kia buông xuống, giống như thang trời, mỗi một sợi xích như vậy đều có khắc phù vân Đạo gia thần dày đặc, vận chuyển trên bề mặt xích giống như vật sống, bên ngoài hào quang lưu chuyển, linh động bất phàm.

Đầu dưới năm sợi xích được buộc vào chân của năm bức Mãng tượng bằng đá rất lớn. Mãng tượng chính là thần thú thời thượng cổ trong truyền thuyết, miệng có sáu răng, sau lưng sinh hai cánh, có được vô thượng thần lực, có thể gánh cả núi cao.

Mà năm bức tượng này giống như năm ngọn núi cao, không thua kém gì những ngọn núi xung quanh chúng, hơn nữa tượng đá được điêu khắc vô cùng sống động, tuy rằng dầm mưa dãi nắng đã lâu, trên tượng cũng đã xuất hiện những vết loang lổ, nhưng mỗi đạo phù văn cổ kính trên mỗi bức tượng đều lập lòe kim quang không ngừng. Phù văn này được khắc trên trán mỗi bức tượng mà đầu sợi xích kia buộc đúng vào vị trí phù văn.

Nếu có bậc Đại năng trên Tu chân giới tới nơi này, chỉ cần liếc mắt là có thể nhìn ra, năm Mãnh tượng này không phải là tượng đá, mà là thần thú thượng cổ, bị kẻ nào đó dùng vô thượng pháp lực phong ấn tại nơi này.

Mà kẻ phong ấn năm con Mãnh tượng này cũng có mục đích hết sức rõ ràng, trên lưng năm con Mãnh tượng này bị một tòa cổ thành đè lên trên đó. Cổ thành này được xây dựng bằng nham thạch màu đen, là một khối nham thạch hoàn chỉnh, trên tường thành đầy những vết chém của đao búa, toát ra một cỗ khí tức vô cùng thê thảm. Dường như cổ thành này chính là một vị thượng cổ thần minh vừa trong chiến trường xung phong liều chết đi ra.

Ngũ vân phong trấn, Mãnh tượng đà thành.

Là loại người nào mà có được thực lực như vậy?

Tuy rằng cổ thành là một khối nham thạch hoàn chỉnh, nhưng bên ngoài lại có thêm một thứ khác. Đó là một tấm bia đá bằng bạch ngọc cao chừng ba trượng, hết sức nặng nề, chính là loại tiên ngọc chân quý nhất trên Tu chân giới, Ngọc Túy Tinh Phách. Thông thường trên Tu chân giới chỉ cần một khối to bằng quả trứng cũng đủ cho vô số chưởng môn đích thân ra tay tranh đoạt. Khối ngọc làm lên tấm bia đá to như vậy, nếu để người khác thấy vậy sẽ tạo lên tình cảnh điên cuồng không biết tới mức nào.

Bất quá khiến cho người ta khiếp sợ chính là bốn chữ to đề trên bia: Vĩnh Trấn Nam Hoang.

Chữ đỏ như màu máu, nét bút như rồng bay phượng múa, toát ra khí thế ngạo nghễ thiên hạ.

Ở mặt sau tấm bia có rất nhiều chữ nhỏ, được khắc dày đặc thành từng hàng từng hàng. Ở những hàng đầu là Huyết Ngọc Triều, Hoang Trủng Thế Gia, Cửu Dạ Môn, Ma Hoàng kiếm phái, La Tà Đạo. . .

Đây là những môn phái có thực lực hùng mạnh nhất Man Hoang, xen xuống dưới là những môn phái nhỏ hơn, có thực lực yếu hơn. Cả mặt sau tấm bia có khắc tên vài trăm môn phái như vậy, hầu như bao quát hết tất cả các môn phái Tu chân giới Man hoang. Chẳng lẽ chủ nhân của tòa thành cổ này lại hùng mạnh như vậy, được tất cả các môn phái Man hoang bầu làm Man Hoang chi chủ hay sao?

Mây ngũ sắc, cổ thành, Mãnh tượng, bia ngọc, tất cả đứng sừng sững giữa vùng núi non hẻo lánh, trông như không có sinh khí. Nhưng nếu xâm nhập vào có thể nhìn thấy giữa cổ thành có một tòa thạch điện hùng vĩ, toát ra vài tia hào quang kỳ dị, vô cùng nổi bật giữa kim quang đầy trời.

Hào quang này xuất phát từ sáu đạo phù chú kỳ lạ lơ lửng ở giữa trung ương thạch điện, mỗi đạo phù chú đều có chín mặt, lộ vẻ bất phàm, trên chín mặt phù chú được khắc phù văn dày đặc bằng vô thượng linh lực, tinh quang sáng chói, linh động giống như vật sống. Nếu là người ngoài nhìn thấy, nhất định phải chấn động, phù chú có chín mặt là phù chú nhất phẩm tối cao trên Tu chân giới, hùng mạnh vô cùng. Đây là phù chú nhất phẩm mà dù Cửu Đại Thiên Môn đỉnh cấp lấy được một đạo thôi cũng sẽ phong làm chí bảo trấn phái, thế nhưng trong thạch điện này lại có tới những sáu đạo.

Mỗi đạo phù chú nhất phẩm này đều phát ra một cỗ khí thế kinh thiên, xông thẳng lên chín tầng mây, phối hợp cùng với năm đám mây ngũ sắc trên trời. Chỉ cần hơi động cũng có thể dẫn tới thiên địa biến sắc.

Trọng bảo này đã hết sức kinh người, nhưng nếu cẩn thận quan sát có thể phát hiện ra đường đường sáu đạo phù chú nhất phẩm này lại xoay quanh một thứ khác. Hơn nữa theo tư thế của bọn chúng nhất định là thần phục vật phẩm này, duy trì một khoảng cách nhất định không dám vượt qua mảy may.

Thì ra ở giữa sáu đạo phù chú nhất phẩm này còn có một đạo linh phù khác. Bất quá bề ngoài của đạo linh phù này khác với sáu đạo phù chú kia, nó dày như bàn tay, rộng ba ngón tay, dài hai tấc, trông giống như một tấm ngọc bài màu tím, chất liệu thần bí, trên mặt có khác một đạo linh văn thâm ảo, có màu máu mờ mờ.

Chỉ là không biết vì sao, đạo linh phù này lại ảm đạm không ánh sáng, nếu so sánh với sáu đạo phù chú nhất phẩm xung quanh nó có vẻ trông không bắt mắt tí nào cả.

Nhưng sáu đạo phù chú nhất phẩm lại tỏ ra hết sức trung thành, vẫn quay xung quanh đạo linh phù này.

Thình lình từ trong bóng tối có một bàn tay vươn ra vuốt ve tử ngọc linh phù kia hết sức trìu mến. Một lúc sau chợt nghe một giọng than thở vang lên:

- Ôi. . . . Hạn Bạt Huyết Phần, thiên hạ đệ nhất hung phù, đỉnh phong trong những Thiên Mệnh Thần Phù của cả Tu chân giới. Ngươi đã bầu bạn cùng Thôi Xán ta một trăm tám mươi năm, Nam chinh Bắc chiến, nếu không có ngươi, ta cũng sẽ không có ngày hôm nay, thành cũng nhờ ngươi, bại cũng do ngươi, nhưng vì sao ngươi lại. . . .

Chủ nhân của bàn tay kia chậm dãi xuất hiện trong bóng tối. Hắn có mái tóc đen dài lất phất, hai tay chắp sau lưng. Thân khoác áo trường bào màu đen viền vàng, toàn thân toát ra một cỗ mị lực kỳ dị. Mặc dù đối mặt với cả thiên hạ, nhưng cũng lộ vẻ tự tin, khống chế tất cả trong tay.

Hạn Bạt Huyết Phần kia nằm lặng trong tay, trong mắt Man Hoang Đế Quân Thôi Xán bất thình lình lộ vẻ thống khổ vô cùng.

Hai trăm năm trước Thôi Xán bất quá chỉ là một đệ tử của một môn phái nhỏ vô danh, thân phận hắn vốn là một kẻ mà ai cũng có thể ức hiếp được, trong lúc vô tình lấy được thiên hạ đệ nhất hung phù Hạn Bạt Huyết Phần này. Cả đời của mỗi tu sĩ cũng chỉ có một lần tu luyện một lá Thiên Mệnh Thần Phù, cho nên Thiên Mệnh Thần Phù có hùng mạnh hay không sẽ liên quan trực tiếp đến thành tựu tương lai của tu sĩ.

Mà Hạn Bạt Huyết Phần chính là Thiên Mệnh Thần Phù trân quý thiên hạ đệ nhất, chiến lực cũng được xếp ở hàng đầu.

Có lá Thiên Mệnh Thần Phù này, chỉ cần hai mươi năm, Thôi Xán đã dương danh Man Hoang. Sau chín mươi năm như mặt trời đứng bóng hào quang chiếu sáng vạn trượng không gì ngăn nổi.

Theo truyền thuyết, Hạn Bạt Huyết Phần từng được phong ấn trên trán thượng cổ đệ nhất hung yêu Hạn Bạt. Trải qua vạn năm nó đã hút hết một thân tinh huyết của Hạn Bạt, có được khí thế đốt cháy thiên địa.

Thôi Xán dựa vào lá Thiên Mệnh Thần Phù này, trải qua chín mươi năm chinh phạt rốt cuộc ổn định Man Hoang. Vào chín mươi năm trước tất cả các môn phái tu chân Nam Hoang cùng nhau dâng tặng ngọc bi Vĩnh Trấn Man Hoang, chính thức thừa nhận Nam Hoang Đế Quân của Thôi Xán.

Trong chín mươi năm Thôi Xán tọa trấn Nam Hoang, Hạn Bạt Huyết Phần đã đốt chết vô số tu sĩ phe chính đạo. Cửu Đại Thiên Môn bốn lần chinh phạt Nam Hoang đều đại bại dưới tay Thôi Xán. Trưởng lão Cửu Đại Thiên Môn chết hết bảy người, thậm trí ngay cả chưởng môn Lâm Tuyết Phong của Cửu Nghi Sơn, một trong Cửu Đại Thiên Môn cũng bị hắn đốt cho mù một mắt.

Từng cảnh tượng huy hoàng trong quá khứ dần dần hiện ra trước mắt Thôi Xán, hắn chợt thấy lòng mình bùi ngùi cảm khái. Hạn Bạt Huyết Phần này hùng mạnh vô cùng, cho dù là Thôi Xán hiện tại cũng chỉ có thể phát huy được sáu thành uy lực của nó.

Thôi Xán mơ hồ có cảm giác rằng, bốn thành uy lực còn lại ẩn chứa một bí mật nào đó. Nếu như có thể phá giải, hắn sẽ thật sự lên tận đỉnh phong, dám hỏi thiên hạ ai là địch thủ.

Nhưng hắn còn chưa kịp phát huy toàn bộ uy lực của Hạn Bạt Huyết Phần, thiên hạ đệ nhất hung phù này lại. . . Ôi. . . Hắn than thầm một tiếng, vuốt ve Hạn Bạt Huyết Phần ảm đạm không ánh sáng, khẽ gọi một tiếng: “Kiếm Mi!”

Trong một trăm tám mươi năm qua, có rất nhiều nữ nhân ngưỡng mộ Thôi Xán, nhưng chỉ có Tống Kiếm Mi là có thể bầu bạn bên cạnh hắn mà thôi. Nguyên nhân rất đơn giản, Tống Kiếm Mi hết sức dịu dàng nhu thuận.

Năm xưa Tống Kiếm Mi chính là đệ nhất mỹ nữ phe Chính đạo, thiên tư hơn người, thực lực tuyệt đối có thể liệt vào trong mười thanh niên cao thủ hàng đầu phe Chính đạo, nam nhân theo đuổi vô số kể. Nàng cùng Thôi Xán một chính một ma, vốn là thủy hỏa bất dung, nhưng từ khi gặp Thôi Xán, lập tức vứt bỏ tranh chấp chính tà, hoàn toàn gạt bỏ khí thế sắc bén, nhu thuận dịu dàng theo sau Thôi Xán. Thôi Xán nói gì nàng cũng vâng theo, khiến cho nhân sĩ anh tài trẻ tuổi từng theo đuổi nàng nhiều năm cảm thấy hết sức bất ngờ.

Thôi Xán bảo bất cứ chuyện gì, Tống Kiếm Mi cũng làm ngay không hề do dự. Thế nhưng hôm nay, sau một tiếng kêu của Thôi Xán, rất lâu vẫn không nghe thấy tiếng nàng đáp lại.

Thôi Xán chợt linh cảm, dường như có chuyện chẳng lành. Đúng vào lúc này, thình lình cả cổ thành chấn động, sau đó năm tiếng nổ rất lớn vang lên. Thôi Xán biến sắc, lập tức tung mình bay ra ngoài, quả nhiên trên năm đám mây ngũ sắc, năm sợi xích sắt đã bị mở ra.

Tức thì Thôi Xán bừng tỉnh ngộ, lập tức sắc mặt trắng bệch.

Hắn còn chưa kịp có phản ứng gì, trong khoảnh khắc này, thình lình mấy chục đạo khí thế vô cùng mạnh mẽ từ bên ngoài xông vào.

- Ha ha ha!

Một tiếng cười điên cuồng vang lên. Một ma ảnh mờ mờ ảo ảo bay tới cửa cổ thành đứng lại, nhìn tấm bia ngọc với vẻ khinh miệt:

- Vĩnh Trấn Nam Hoang ư. Thật nực cười!

Thình lình ma ảnh vung tay áo một cái, một đạo điện quang màu đen đập tan bia ngọc.

Xuất hiện cùng lúc với ma ảnh này còn có hai ba chục người nữa. Ma ảnh bay lên trời, Những người đó cũng lập tức bay sát theo sau, cùng xông vào thành.

Thôi Xán cười lạnh lẽo:

- Nam Hoang đệ nhị nhân. Quỷ Lệ Danh, rốt cục ngươi cũng dám xuất hiện trước mặt ta. . .

Đạo ma ảnh nọ cười gằn:

- Hừ. Thôi Xán, trước nay ta vẫn không phục thân phận Nam Hoang Đế Quân của ngươi, cho nên hôm nay đặc biệt tới đây lĩnh giáo.

Thôi Xán ngửa mặt lên trời cười to:

- Lĩnh giáo ư? Hạn Bạt Huyết Phần của ta còn chưa chết, ngươi cũng dám tới đây sao? Ta từng đi tới Ma Diễm cốc của ngươi, nhưng ngươi quá sợ hãi chạy xa ba ngàn dặm, vì sao lúc ấy không dám lĩnh giáo ta?

Quỷ Lệ Danh bị hắn khơi chuyện xấu hổ trước kia, thẹn quá hóa giận, quát to:

- Đừng nhiều lời vô ích, hôm nay Quý mỗ dẫn dắt đồng đạo Nam Hoang tới đây mời ngươi thoái vị, giao ra Bí Cảnh Bảo Khố, rời khỏi Hoang Vân thành. Nếu ngươi ngoan ngoãn nghe lời thì tốt, nếu là không chịu. . . Vậy Quý mỗ cũng chỉ có nước động thủ. hừ hừ, giáo huấn Nam Hoang Đế Quân, vinh hạnh như vậy vô cùng khó được.

Thôi Xán không thèm để ý tới Quỷ Lệ Từ đang tỏ ra tiểu nhân đắc chí, đảo mắt nhìn những người phía sau y. Thôi Xán cũng không lạ gì những kẻ này, toàn là nhân vật chưởng giáo các đại môn phái ở Nam Hoang. Trước kia những người này lúc nào cũng hết sức tìm cách lấy lòng mình, hiện tại bọn chúng lại theo sau lưng Quỷ Lệ Danh.

Thôi Xán cười lạnh:

- Nếu không có ta trấn thủ Nam Hoang chín mươi năm, trong số các ngươi có được mấy người còn đứng ở nơi này, e rằng đã bị Cửu Đại Thiên Môn bắt tới Nhược Lô Ngục từ lâu. . .

Câu này lập tức khiến cho bọn chưởng giáo vô cùng xấu hổ, có chừng bảy phần mười số người ở đây cúi gầm, không dám nhìn Thôi Xán. Thế nhưng chuyện hôm nay cũng như cung đã giương căng, không thể không bắn, đám chưởng giáo này cũng không vì câu nói của Thôi Xán mà thay đổi chủ ý.

Thôi Xán cũng đã sớm thấy rõ sắc mặt của những người này, hừ lạnh một tiếng, vung tay áo ngạo nghễ nói:

- Lên hết đi, muốn lấy Bí Cảnh Bảo Khố, muốn chiếm Hoang Vân thành của ta, cứ bằng vào bản lĩnh mà lấy!

Quỷ Lệ Danh cười gằn, một ngọn lửa ma bùng lên cao ba trăm trượng sau lưng y, chuẩn bị xông lên, đột nhiên một giọng nói lạnh lùng vang lên:

- Thôi đại đế, cố nhân tới chơi cũng không đón khách hay sao?

Dường như Thôi Xán đã đoán trước, sắc mặt hắn vẫn điềm tĩnh:

- Ta đã biết ngươi chắc chắn ngươi sẽ không bỏ lỡ cuộc vui này, tới rồi thì cứ vào, ngươi hao hết tâm tư phá giải Ngũ Vân Tỏa của ta, nếu ta không hoan nghênh ngươi, ngươi không tự tiến vào được hay sao?

Một tiếng cười dài vang lên. Một đạo cầu vồng bảy sắc bay vào thành. Trên cầu vồng được khảm châu ngọc đủ các màu sắc, đẹp đẽ quý giá vô cùng. Một lão nhân một mắt chậm rãi bước từ trên cầu xuống, phía sau lão còn có mấy trăm tu sĩ phe Chính đạo.

Các phái Nam Hoang có người nhận ra lão, nhỏ giọng kinh hô:

- Là chưởng môn Lâm Tuyệt Phong của Cửu Nghi sơn!

Năm xưa Lâm Tuyệt Phong đích thân dẫn quân đánh tới Nam Hoang, đánh đâu thắng đó không gì cản nổi, sau khi gặp phải Thôi Xán đại bại mà về, chính lão cũng bị Thôi Xán gây thương tích. Lửa độc của Hạn Bạt Huyết Phần đã thiêu cháy một mắt lão, làm bị thương nguyên thần, con mắt này tới nay vẫn không thể nào hồi phục thị lực.

Thôi Xán thân là Nam Hoang Đế Quân, tự nhiên đoán được vào lúc này, ắt hẳn Lâm Tuyệt Phong sẽ thừa cơ ném đá xuống giếng, không hề bất ngờ trước sự xuất hiện của lão. Thế nhưng lúc hắn nhìn thấy nữ nhân theo sát bên cạnh Lâm Tuyệt Phong, cơ nhục trên mặt không khỏi co rúm lại:

- Tống Kiếm Mi, quả nhiên là nàng. . .

Ngàn vạn lần Thôi Xán cũng không ngờ, người phản bội mình lại là ý trung nhân mà mình từng yêu thương tin tưởng nhất. Là do Tống Kiếm Mi mở Ngũ Vân Tỏa, bằng không đám người này muốn vào được cũng phải trả một cái giá không nhỏ. Bất luận là Quỷ Lệ Danh hay Lâm Tuyệt Phong, số người đi theo chúng tối thiểu cũng phải chết mất một nửa.

Ánh mắt Tống Kiếm Mi nhìn hắn có vẻ đờ đẫn, thanh âm không hề có chút tình cảm:

- Ta ở bên cạnh ngươi nằm vùng trên trăm năm, cũng vì cục diện hôm nay. Giết ngươi, vì phe Chính đạo trừ hại!

Nằm vùng ư? Thôi Xán cười lạnh, hắn chưa bao giờ đề phòng Tống Kiếm Mi, nếu nàng muốn giết hắn, có vô số cơ hội, nhưng vì sao nàng lại chờ tới bây giờ? Nói trắng ra là vì Hạn Bạt Huyết Phần của mình đã chết, tất cả mọi người đều cho rằng mình đang thảm hại vô cùng.

Năm xưa Tống Kiếm Mi đi theo hắn, đương nhiên phải chịu áp lực hết sức nặng nề, thế nhưng Thôi Xán dễ thường lại không như vậy. Thân là nhân vật phe Ma đạo, lại yêu mến tiên tử bên phe Chính đạo. Lúc đầu hai người ở bên nhau. Thôi Xán vẫn chưa đạt được danh hiệu Nam Hoang Đế Quân, số người truy sát Thôi Xán có tới bảy thành là vì lo ngại Thôi Xán tiết lộ cơ mật phe Ma đạo. Ngay cả Thôi Xán cũng không nhớ rõ hắn đã vì Tống Kiếm Mi mà suýt chết bao nhiêu lần, chịu bao nhiêu vết thương trên người.

Cho dù sau khi Thôi Xán trở thành Nam Hoang Đế Quân, cũng không được bình yên. Nam Hoang có không ít kẻ ngứa mắt, không quen nhìn thấy nữ nhân bên cạnh Thôi Xán xuất thân từ phe Chính đạo.

Mà bản thân Thôi Xán vì muốn chấn nhiếp Cửu Đại Thiên Môn, để chúng không dám làm phiền tộc nhân của Tống Kiếm Mi, đã từng liều thân mạo hiểm, rời khỏi Nam Hoang giết chết một tên trưởng lão La Phù sơn ức hiếp gia tộc họ Tống.

La Phù sơn cũng là một trong Cửu Đại Thiên Môn, trận chiến lần ấy là trận chiến thảm thiết nhất từ khi Thôi Xán xuất đạo tới nay.

Lúc này Thôi Xán đùng đùng nổi giận. Cả đời hắn hận nhất là người thân phản bội mình. Quỷ Lệ Danh và các phái Nam Hoang phản hắn, hắn chỉ cảm thấy khinh thường, nhưng Tống Kiếm Mi phản bội đã làm cho hắn vô cùng phẫn nộ.

Đăng bởi: admin

Truyện Tiên Hiệp hay