• Màu Nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
King của Trường Sinh Đảo ngồi vắt chéo chân, tựa lưng vào ghế dựa, thông qua màn ảnh giám sát đặt trong phòng bệnh của Trung Thành, xem một bộ phim cảm động về cảnh anh em trùng phùng sau nhiều năm xa xứ.

Ánh mắt hắn thản nhiên, chẳng có nhiều biến hóa. Rất nhiều năm ẩn trong tầng sâu của một ý thức có cái nhìn lạnh băng với nhân thế, hắn cũng dưỡng được một thói quen điềm tĩnh đến xa cách với mọi việc.

Giống như toàn thế giới này có sụp xuống cũng không liên quan gì đến hắn.

Cho dù trên màn ảnh là một trong những người hiếm hoi có tình cảm với hắn trên thế giới này, hắn cũng không cảm thấy có gì đặc biệt. Đây là nhân sinh vặn vẹo quá lâu dẫn đến nhân cách thiếu hụt. Dù có tươi cười nhiều hơn, về trên bản chất, hắn vẫn là sinh vật không có nhiều cảm tình như trước. Những chuyện như tình yêu, tình thân vốn chẳng thể nào liên quan đến hắn.

Tựa như khi phá vỡ một ngọn núi băng, để lộ ra phần lõi bên trong đã kết tinh thành huyền băng, người ta sẽ phát hiện, đây mới là phần cứng rắn và lạnh lẽo nhất, cho dù lửa thiêu cũng không mảy may suy chuyển.

Tuy về mặt cảm tình không có mấy gợn sóng, nhưng quan tâm và đối đãi tốt với những người xung quanh vẫn là việc nên làm. Loại tư duy lý tính này có thể thông qua quan sát biểu lộ của đối phương phỏng đoán tâm tình, rồi chọn lọc ra một phương án ứng xử khiến mọi người đều vui vẻ, hoặc xoắn xuýt.

Nói đơn giản thì trong mắt của King lúc này, mọi thứ đều nhạt như nước ốc, thế nhưng nước không có nhiều, vẫn là nên cẩn thân quý trọng một chút.

Loại thái độ cự người ngàn dặm của tầng ngoài nhân cách trước đây lộ ra không khỏi có chút ngu xuẩn. Nhân hình sinh vật là một loại cộng đồng sinh sống trong tập thể, dị loại tới mức bị đồng loại bài xích sẽ khiến rất nhiều rắc rối vụn vặn không cần thiết sinh ra.

Từ khi tỉnh lại, hắn vẫn luôn chăm chú theo dõi nhất cử nhất động của những người xung quanh mình. Dù sao cũng không ở lại thế giới này lâu, đối với nhân cách thiếu hụt kia của mình, tốt nhất vẫn nên chuẩn bị cho hắn một khối không khí dễ dàng hít thở một chút nha.

Nhưng nghĩ đến, mình vốn là bản chính, lại tự có giác ngộ của một người qua đường vô tư cống hiến cho bản phụ, thật có chút kỳ quặc.

Cộc cộc.

Tiếng gõ cửa bên ngoài vọng lại, kiểu đến trước không thông báo qua giấy tờ hay các thiết bị điện tử này thường là của người trong vòng tròn quan hệ gần. Cũng chẳng cần phỏng đoán nhiều, thông qua trực cảm của một khối thân thể đỉnh cấp, hắn cũng đã cảm nhận được ở bên ngoài là ai.

Ánh mắt xẹt qua ánh sáng màu vàng, sóng não lan tỏa ra dễ dàng khống chế những thiêt bị điện tử xung quanh. Cửa nhẹ nhàng trượt sang một bên, thân ảnh Bạch Cửu Vĩ, hay còn gọi là Bạch thư ký, mama trông trẻ của Trường Sinh Đảo hiện ra, vẫy vẫy tay chào với hắn rất không hợp cách.

Thong thả bước vào phòng, Bạch Cửu Vĩ nheo nheo mắt, nhìn gã thiếu niên với bộ dạng nhàn nhã trước mắt, cười nói:

“Thật lâu không gặp rồi, King của ta.”

Hắn nhún vai, cũng cười đáp: “Chỉ là không biết ta có phải người mà ngài muốn gặp không !?”

“Không quan hệ, cùng là một thôi mà.” Bạch Cửu Vĩ lắc đầu nói, thái độ hiển nhiên không sao cả. “Dẫu sao bộ dáng cũng không thay đổi.”

Khóe miệng nhếch lên, không biết là mỉa mai hay bị những lời này động chạm, King chống tay lên cằm, nhoài người về phía trước hỏi:

“Đến gặp ta chắc không phải chỉ để nom xem đứa trẻ ngày xưa mình từng bế hiện tại có bộ dáng như thế nào chứ !?”

Bạch Cửu Vĩ đứng trước bàn làm việc, thân hình cao ngất cũng cúi xuống, gần đối mặt với hắn, cười nhạt nói: “Thực sự muốn nhìn một chút.”

Khuôn mặt gần trong gang tấc, bốn mắt nhìn nhau, đều nhìn thấy vẻ thản nhiên tới giễu cợt trong mắt đối phương, sau cùng, vẫn là King chủ động nhượng bộ, ngả người lại về sau:

“Quên đi, đã nhiều năm không giao tiếp, bày ra bộ dáng này trước mắt hồ ly quá xấu hổ rồi. Có chuyện gì thì phiền nói ra đi, ánh mắt của bà làm ta ngứa ngáy muốn nổi da gà.”

Bạch thư ký mất hứng nói: “Có thể đừng tỏ ra xa cách như vậy được không !? Đến, gọi một tiếng Tiểu Bạch như trước nào !? Người ta vẫn còn rất trẻ đấy, ngài có thể trực tiếp gọi chị.”

Một trong những sinh vật cổ lão nhất Lục Đạo nói như vậy. King của Trường Sinh Đảo không biết nên dùng từ gì để miêu tả cảnh giới trắng trợn này, hơn là khục khục ho mấy tiếng: “Vẫn nên là… nói chính sự đi.”

Bạch thư ký cười đáp: “Vậy được, ta muốn nghỉ hưu.”

“Gì cơ !?” King nói với vẻ mặt cổ quái. Từ khi hắn tới Trường Sinh Đảo, Bạch Cửu Vĩ vẫn luôn ở đó. Giống như Stellar đã từng nói, khi cô ta mở mắt ra, nhận thức thế giới, nhận thức Trường Sinh Đảo, liền đã nhận thức Bạch Cửu Vĩ. Tuy thái độ lồi lõm không mấy tỏ ra thật lòng, nhưng Tiểu Bạch thư ký này vẫn luôn ở sau lưng bọn họ, âm thầm làm rất nhiều chuyện. Thậm chí còn khiến cho Trường Sinh Đảo dưới sự cứng ngắc của King và sự cường thế của Stellar có chút mềm mại, giống như một mái nhà.

Không ai biết Bạch Cửu Vĩ đến từ đâu, tại sao vẫn luôn ở lại Trường Sinh Đảo, dù sao tòa miếu nhỏ này khó mà giữ chân được một vị đại năng cảnh giới không thấy điểm cuối như thế. Nhưng tất cả đều có cảm giác Bạch Cửu Vĩ vốn dĩ vẫn luôn ở lại đây, hiện tại và về sau sẽ vĩnh viễn như thế.

Bây giờ người lại muốn đi !?

Ánh mắt thoáng trùng xuống, King hạ giọng hỏi:

“Vì sao !?”

“Nguyên bản trong những hoạch định tương lai của ngài,vốn không có chỗ nào cần đến ta lên sàn diễn đúng không !?” Bạch thư ký cười đáp.

“Đúng vậy.” King không phủ nhận. Không chỉ là Tiểu Bạch, bất kể là Stellar, Shaorin, Ren, hay Linh, hoặc thậm chí là Hans cũng đều không cần thiết cho trận chiến này.

Từ rất lâu hắn đã chôn đủ loại ám chiêu trên Tiên Giới, cho dù toàn bộ nhân loại và liên quân thất bại cũng không sao cả. Trong vòng mười năm, tiên giới chiến cũng sẽ kết thúc. Thậm chí cho dù cả hắn có biến mất, chỉ cần đến thời điểm thích hợp, những quả bom chôn sẵn vẫn sẽ nổ tung khi hết giờ. Tiên giới chiến dưới sự thúc đẩy của phần đông nhân loại, thực ra cũng chỉ là một cái màn che đậy qua quýt mà thôi. Không chỉ chính tiên nhân cao tầng không xem trọng nó, chính hắn cũng như vậy.

Thành sự cũng tốt, mà bại sự, cũng không sao cả.

Những chuyện này, từng nói với Stellar, nhưng người sau không tin, hoặc không muốn tồn tại cảm của mình bị lau đi dễ dàng như thế. Đối với chiến tranh Tiên giới, cô ta vẫn luôn tích cực làm việc, thậm chí đích thân chiến đấu với Phi Kiếm đến chút nữa là mất mạng. Nay nói lại với Tiểu Bạch, thì hoàn toàn đạt được tín nhiệm vô điều kiện.

Có lẽ giống như nhiều năm trước bức hắn phải lộ mặt trong mạng thực tế ảo Thế Giới Thứ Hai, Tiểu Bạch mới là người hiểu rõ hắn nhất Trường Sinh Đảo. Dù sao tất cả bọn họ đều là do người phụ nữ này trông nom mà lớn lên.

“Vậy thì tồn tại của ta ở đây cũng đâu có nghĩa lý gì, thậm chí có thể kéo chậm bước chân của ngài nha.”

King lắc đầu đáp:

“Không quan hệ, nếu như trở về Trường Sinh Đảo không thấy được những người nên ở đây, thế giới này với ta đã không còn chút kết dính nào, rất khó tưởng tượng không bị ràng buộc, nhân cách kia của ta sẽ làm ra những chuyện hay ho gì đến Lục Đạo đấy.”

“Đúng vậy, nhưng đó là nhân cách kia nha, hiện tại, không phải có ngài rồi sao !?”

Lời này làm King thoáng sửng sốt, hóa ra là như vậy. Mình… đã không cần phải có ai trông nom nữa rồi sao !?

Một phút trầm mặc.

“Có chuyện nhất định phải làm sao !?” King ngẩng đầu hỏi.

“Ở một sơn cốc nhỏ, có trồng một cái đồng hoa, dường như vừa bị tàn phá một chút. Ta muốn về xem xem.”

Đáp án mơ hồ đến chẳng biết được thật giả, King cũng chẳng muốn suy nghĩ nhiều, nói ra lý do, tức là đối phương đã thực sự muốn đi. Hắn cũng chẳng giữ được, chỉ có thể nở nụ cười mà tiễn biệt thôi:

“Đồng hoa, nói đến… cái đồng hoa màu tím trải quanh căn cứ này, không phải là do chị Tiểu Bạch đây dạy Shaorin làm chứ !?”

“Đúng vậy !? Đẹp không !? Sâm la vạn tượng, rất thú vị đúng không !?”

Nếu như trước đây, King sẽ nói thẳng rằng, hắn chẳng có cảm giác gì.

Thế nhưng hiện tại:

“Rất đẹp. Ta rất thích.”

Hắn gật đầu, vẻ mặt chân thành đáp.

Tiểu Bạch thư ký mỉm cười, không có vẻ vũ mị quyến rũ như trước, chỉ còn lại sự thản nhiên chân thành:

“Nguyện cuộc sống của ngài, mãi mãi tươi đẹp như vậy.”

“Chúng ta có thể gặp lại không !?” Chân mày của King thoáng nhíu lại, đột nhiên hỏi.

Thời gian của hắn chỉ còn rất ngắn, mười năm Tiên Giới chiến, đã gần trôi qua quá nửa. Đối với những sinh mạng tồn tại dài đằng đẵng không biết bao nhiêu năm như Bạch Cửu Vỹ, một cái nháy mắt của đối phương liền bằng một đời của ngươi. Trong những năm tháng ít ỏi còn sót lại, muốn có thể hội kiến, chỉ sợ rất khó.

“Khi ngài cần đến ta, thân già này vẫn rất vui vẻ được vì ngài hiệu lực.”

“Không nói rằng mình trẻ trung có thể làm chị của ta nữa sao !?” King cười đáp, chân mày của hắn thoáng giãn ra một chút.

“Chỉ cần ngài học được cách nhờ cậy đến những người bên cạnh, ta có thể là bất cứ thứ gì của ngài.”

Nháy máy, để lại một nụ cười vũ mị quyến rũ quen thuộc, Bạch thư ký dần dần biến mất trong tầm mắt của hắn.

Căn phòng đột nhiên trống trải đi rất nhiều, thiếu niên nặng nề nhướng ánh mắt, ngẩng đầu lên trời thở dài.

Sau một hồi trầm ngâm nghĩ nghĩ, hắn ra lệnh:

“Hans, chuyển lời, gọi Shaorin đến đây một chút, tôi có việc muốn nhờ.”

Vách tường vang lên tiếng ngạc nhiên:

“Không phải chứ !? Nhanh như vậy đã học nhờ vả rồi !? Mà cậu muốn làm gì !? Tôi có dự cảm không tốt.”

King cười nhạt, chẳng thèm giấu diếm gì hắn, đáp:

“Gọi người đi dỡ cái phòng thí nghiệm của cậu và Lilith.”

Lúc này Hans thật sự giật mình, nếu như thân thể số liệu có thể đổ mồ hôi lạnh, hắn hẳn là đã ướt sũng.

Đăng bởi: admin