Thịnh Thế Đích Phi

Chương 8: Q.1 - Chương 8: Hậu Phát Chế Nhân (*) Vương Thị Thổ Huyết




Editor: Leticia Beta: Tiểu Ly

(*)Lùi một bước để đánh trả đối phương

“Tự ngươi nhìn xem ngươi đã làm chuyện tốt gì!”

Lão thái thái mang sắc mặt âm trầm, ném sổ sách đến bên chân của Vương thị, Vương thị như thế nào cũng không nghĩ tới vốn là muốn trừng phạt Diệp Ly, làm sao Diệp Ly mới nói có mấy câu đã kéo chuyện đến trên người mình rồi. Nhặt sổ sách lên, càng lật về sau thì tay Vương phu nhân lại càng run rẩy lên. Trong lòng vô cùng hối hận chính mình lúc trước lại khinh thường con nha đầu này, rõ ràng chưa từng dạy nàng việc chưởng gia, thế nhưng một chút dấu vết ở trong sổ sách này cũng không thể dấu diếm nổi được nàng. Thậm chí ngay cả các ghi chép bị che giấu ở trong tiệm cũng đều bị phát hiện, hiển nhiên thủ đoạn của người gây khó dễ cũng không tầm thường: “Lão thái thái. . . Lão gia, thiếp thân…”

Lão thái thái hừ lạnh một tiếng nói: “Khó trách giao cho ngươi xử lý đồ cưới thì ngươi nói trong phủ không xuất tiền ra được, chắc hẳn là tiền đều bị ngươi cầm về trợ giúp cho nhà mẹ đẻ của ngươi rồi hả?”

“Lão thái thái, con dâu oan uổng mà. Đều là lòng tham của người phía dưới, con dâu căn bản cũng không biết những việc này. . .”

“Không biết? Không biết mà ngươi lại để cho đường đệ của người làm chưởng quầy ở Thận Đức Hiên? Không biết mà ngươi lại phải vội vàng thay đổi chưởng quầy ở mấy cửa hàng kia?” Lão thái thái nhìn chằm chằm vào Vương thị, cả đời lão thái thái vì cái nhà này, hận nhất đúng là Vương thị cầm tiền của Diệp gia đi trợ giúp nhà mẹ đẻ của chính mình, đây là chuyện mà bất kỳ một bà bà nào cũng không thể dễ dàng tha thứ, huống hồ Vương thị lại còn không phải là người vợ được cưới hỏi đàng hoàng mà được nâng từ tiểu thiếp lên đấy: “Ly nha đầu, những kẻ ăn cây táo, rào cây sung kia đang ở đâu?”

Diệp Ly rủ mắt xuống, cung kính đáp: “Ly Nhi đã tự chủ trương tạm bắt giữ những người kia lại. Tất cả những kẻ ký văn tự bán mình đều bị đánh mười gậy, bây giờ đang ở bên ngoài để chuẩn bị đưa đi quan phủ.”

Lão thái thái nhíu nhíu mày, nói: “Ngươi nha đầu này vẫn là quá mức mềm lòng rồi. Mười gậy có thể làm ra chuyện gì? Cho người dẫn chưởng quầy của Thận Đức Hiên và Tàng Trân Các tới.” Thận Đức Hiên và Tàng Trân Các, một tiệm bán đồ cổ và một tiệm bán vật phẩm trang sức, đúng là hai tiệm kiếm được lợi nhiều nhất trong mười hai cửa tiệm đấy, hầu như là chiếm đến một nửa thu nhập của tất cả mười hai cửa hàng.

Chỉ chốc lát sau, mấy người bị trói gô lại đã bị người khác kéo đến. Vương chưởng quỹ kia vừa nhìn thấy Vương thị đã kêu rên lên: “Muội muội, muội phu, cứu mạng ta…”

Diệp Thượng thư tức đến tái mặt trừng mắt với Vương thị, cũng không mở miệng. Vương thị vừa tức vừa giận, không ngớt lời nói: “Làm càn, còn không mau buông cữu lão gia ra!”

Diệp Ly áy náy cười nói: “Hóa ra đúng là cữu lão gia của Vương gia, Ly Nhi còn tưởng là Tứ muội đùa giỡn đây này. Tuy rằng Vương gia cũng không phải là thế gia nhưng cũng có không ít người làm quan trên triều, làm sao lại có người làm chưởng quầy ở Thận Đức Hiên. Nhưng mà… sư phó và tiểu nhị ở Thận Đức Hiên cáo buộc Vương chưởng quỹ vài năm nay đã tham ô ngân lượng của Thận Đức Hiên vượt qua tám vạn lượng. Không biết…”

“Chuyện này đương nhiên là do lũ tiểu nhân kia vu oan. Sao đường huynh của ta lại có thể tham ô ngân lượng được chứ?” Vương thị quả quyết nói.

Diệp Ly nhìn nhìn lão thái thái, cũng không phản bác, nói: “Nếu phu nhân đã nguyện ý là người bảo đảm cho Vương chưởng quỹ, Ly Nhi sao dám không tin? Lát nữa phải mời Vương chưởng quỹ và sư phó, tiểu nhị của Thận Đức Hiên đi đến Kinh thành phủ doãn đối chất với nhau vậy.”

Vương thị biến sắc, vội vàng nói: “Chỉ là một chút việc nhỏ thôi, sao lại phải phiền toái tới tận Kinh thành phủ doãn?” Tần Mục mới nhậm chức của Kinh thành phủ doãn được xưng Thiết Diện Phán Quan, rơi vào trong tay hắn thì sao có thể có được chỗ tốt chứ.

Diệp Ly trấn an cười nói với Vương thị: “Phu nhân yên tâm, nếu quả thật là oan uổng cho cữu lão gia, Ly Nhi tất nhiên sẽ tự mình dập đầu tạ tội với cữu lão gia. Người tới, kéo những tên ăn cây táo, rào cây sung này ra ngoài rồi đánh thêm năm mươi đại bản nữa!” Vừa quay đầu lại, Diệp Ly chỉ vào chưởng quầy của Tàng Trân Các đang nằm sấp ở một bên lạnh giọng nói.

Vừa mới bị đánh mười đại bản, sắc mặt của tên chưởng quầy này đã lập tức đen như đất: “Tam tiểu thư tha mạng! Tam tiểu thư. . . Phu nhân, cứu mạng ta. . .”

Mặt Vương thị đen đến mức không nói lên được lời nào. Lão thái thái hơi nheo mắt lại, lạnh nhạt phân phó: “Xử lý theo sự phân phó của Tam tiểu thư.”

Ánh mắt nhìn về phía Diệp Ly cũng nhiều thêm vài phần thâm ý, Diệp Ly tất nhiên biết rõ lão thái thái là đang đánh giá mình, cũng không để ý, lạnh lùng nhìn chằm chằm vào chưởng quầy mà nói: “Ngươi khác với Vương chưởng quỹ, ngươi là nô tài bán mình cho Từ gia, rồi Từ gia cho mẫu thân của ta làm của hồi môn. Lúc mẫu thân của ta còn tại thế đối đãi với ngươi không tệ, lúc này mới ngắn ngủn vài năm mà ngươi đã dám phản chủ như thế. Cho dù ta có đánh chết ngươi cũng sẽ không có ai dám nói hộ nửa câu! Đánh hắn thật mạnh cho ta!”

Chưởng quầy mềm oặt người mà ngã ở trên mặt đất, thân thể đã không chịu nổi đến phải phát run. Mọi người ở đây cũng không khỏi có chút tim đập nhanh, họ vốn là đều cho rằng Tam tiểu thư không có tiếng tăm gì là người không có tâm cơ dễ khi dễ đấy, hóa ra là bọn hắn đã nhìn lầm rồi.

“Không. . . Tam tiểu thư tha mạng cho ta đi. . . Phu nhân, cứu mạng. . . Phu nhân, tiền ta tham được thì có hơn phân nửa đều là cho ngài đấy, ngài không thể thấy chết mà không cứu được!”

“Vô liêm sỉ! Ngươi nói bậy bạ gì đó. Còn không mau kéo hắn đi ra ngoài.” Vương thị hổn hển kêu lên.

Chưởng quầy bị kéo ra ngoài, chỉ chốc lát bên ngoài đã truyền đến từng trận tiếng kêu rên. Trong đại sảnh vẫn đang yên lặng một mảnh, bỗng vang lên giọng nói thanh nhã nhàn nhạt của Diệp Ly: “Thanh Sương, sai người thỉnh Vương chưởng quỹ và tất cả mọi người ở Thận Đức Hiên đi đến nha môn của Kinh thành phủ doãn, lại để cho người nói một tiếng với Tần đại nhân, nghe nói Tần đại nhân công chính nghiêm minh, còn cầu Tần đại nhân có thể cho Diệp gia chúng ta một công đạo.”

“Vâng!” Thanh Sương giòn giã đáp.

“Đợi một chút. . .” Diệp Oánh tiến lên phía trước nói: “Tổ mẫu, phụ thân, việc này vạn lần không thể được đâu. Nếu chúng ta đi nha môn, chuyện này truyền đi thì mặt mũi của Chiêu Nghi nương nương và Lê Vương phủ tất nhiên sẽ khó giữ được. . . Oánh Nhi. . . Oánh Nhi cũng không có mặt mũi nào để gả đi nữa. Cầu phụ thân và tổ mẫu nghĩ lại…”

“Mẫu thân…” Diệp Thượng thư nhìn lão thái thái, tất nhiên hắn cũng không đồng ý việc đi đến nha môn. Bây giờ cần gấp nhất đúng là chuyện của Chiêu Nghi nương nương trong nội cung và chuyện Diệp Oánh xuất giá.

Lão thái thái đánh giá Diệp Ly, vẻ mặt chán ghét cau mày nhìn Vương chưởng quỹ nói: “Đã là thân thích, thì hai nhà cũng không tiện xé toạc mặt ra với nhau. Nhưng đấy lại là cửa hàng của Ly Nhi, cũng không thể cứ như vậy là xong. Số bạc bị thiếu thì phải mau chóng bù lại, dù sao. . . đã không thể đắc tội với Lê Vương phủ, thì cũng phải có lời nhắn nhủ qua với Định Quốc vương phủ mới được.”

“Bù lại? !” Vương thị nghẹn ngào kêu lên. Hơn mười vạn lượng bạc cũng không phải con số nhỏ muốn nàng bù lại như thế nào?

“Im ngay! Thân là kế thất lại còn tham ô bạc của hồi môn của vợ cả, nói ra thì dễ nghe lắm sao? Ngươi không biết xấu hổ nhưng mà Tứ nha đầu còn muốn thể diện, Chiêu Nghi nương nương trong nội cung còn muốn thể diện đây này. Chốc nữa ngươi cầm sổ sách trong phủ mang đến cho ta, ta muốn nhìn xem ngươi rốt cuộc là đã chưởng gia như thế nào đấy!” Sắc mặt Vương phu nhân đã trắng bệch ra, lão thái thái đây là muốn chiếm quyền chưởng gia của nàng: “Lão thái thái. . .”

Nhưng mà, Diệp Ly lại tiến lên cắt đứt lời của Vương thị, nói khẽ: “Lão thái thái, suy cho cùng thì Vương gia cũng là nhà bên ngoại của Nhị tỷ và Tứ muội. Nguyên bản số tiền này cho các nàng cũng không có vấn đề gì. Chỉ là. . . lúc còn sống mẫu thân đã phân phó muốn lưu lại một ít để hiếu kính tổ mẫu và một ít cho bọn muội muội làm đồ cưới. Ly Nhi nghĩ đến bản thân cũng không cần nhiều, trong nhà bây giờ chỉ có Tứ muội, Ngũ muội và Lục muội là khuê nữ, vậy thì cứ tính toán là cho mỗi người một vạn lượng đi. Còn cho tổ mẫu ba vạn lượng bạc làm vốn riêng nữa. Tổng cộng chỉ có sáu vạn lượng mà thôi.”

Nói xong, quay sang bên cạnh nhìn Triệu di nương cười nói: “Di nương yên tâm, nếu tương lai người có đệ đệ muội muội thì Ly Nhi cũng sẽ bổ sung cho đệ đệ muội muội một phần đấy.” Triệu di nương sững sờ, nguyên bản còn có chút tiếc nuối và không cam lòng, nghe Diệp Ly nói như thế thì trong lòng cảm thấy vô cùng vui mừng, bèn che miệng lại cười nói: “Vậy thì nhờ cát ngôn của Tam tiểu thư rồi. Tam tiểu thư quả nhiên không hổ là tiểu thư con vợ cả của Diệp gia chúng ta, thật sự là có phong cách quý phái.” Tương lai Diệp Ly có thể thực hiện hứa hẹn hay không là hai chuyện khác nhau, nhưng mà Diệp Ly nói thế cũng khiến cho nàng rất cao hứng đấy.

Vừa nghe qua thì ai cũng nghĩ thật sự sáu vạn lượng với hơn mười vạn lượng cũng không nhiều lắm, nhưng Diệp Ly lại biết rõ trong số bạc kia, có rất nhiều đã bị Vương gia cầm đi hoặc để mua quan bán tước hoặc không thì đã bị cầm đi tiêu xài rồi. Bây giờ muốn Vương thị xuất ra đủ sáu vạn lượng trong một lần thì cũng đủ để khiến cho nàng ta hộc máu rồi. Dù sao thì chỉ cần Chiêu Nghi vẫn còn, chỉ cần Diệp Oánh vẫn là Lê Vương phi, thì lão thái thái căn bản cũng thật sự không có khả năng làm gì được Vương thị. Đã vậy, hãy cứ để cho nàng ta hộc máu là được rồi.

Diệp Thượng thư nghe xong, quả nhiên cảm thấy Diệp Ly vô cùng rộng lượng, khen ngợi gật đầu nói: “Ly Nhi nói có đạo lý, ngươi cứ làm như vậy đi.” Mặc dù là trong nhà cũng không thể làm gì với Vương thị, nhưng rốt cục thì trong lòng vẫn cảm thấy không thích khi thấy Vương thị cầm tiền trong nhà đi cho nhà mẹ đẻ dùng, không khỏi nhớ tới nguyên thê (vợ nguyên phối) năm đó khắp nơi chuẩn bị vì Diệp gia, ánh mắt nhìn về phía Diệp Ly lại càng ôn hòa hơn.

Lão thái thái cũng rất đồng ý, vừa bảo trụ được mặt mũi của hai nhà, lại vừa có thể tiết kiệm được mấy vạn lượng đồ cưới. Còn về Vương gia. . . Vương gia vẫn chưa có đủ năng lực để chống lại Diệp gia, huống chi chuyện này vốn là Vương gia đuối lý. Cho dù Diệp Chiêu nghi là do nữ nhi của Vương gia sinh ra nhưng cũng là nữ nhi của Diệp gia, chắc chắn sẽ không làm điều gì không tốt với trong nhà. Yêu thương nhìn Diệp Ly gật đầu khen: “Ly Nhi làm việc đúng mực, quả nhiên có đức hạnh của đương gia chủ mẫu, tương lai tiến vào Định Quốc vương phủ tổ mẫu cũng không cần phải lo lắng. Vẫn là gia giáo của Từ gia tốt.”

Vương thị nghe xong thì sắc mặt lại càng khó coi, gia giáo của Từ gia tốt, vậy thì chính là nói gia giáo của Vương gia không tốt rồi? Diệp Oánh lườm Diệp Ly, ủy khuất cúi đầu. Vương phu nhân còn muốn thêm nói điều gì đó, lão thái thái đã liếc nàng ta, giọng nói lạnh lùng: “Hay là ngươi thật sự muốn đi nha môn của Kinh thành phủ doãn một lần?”

“Thiếp thân tuân mệnh, nhất định sẽ mau chóng đền bù đủ bạc.” Vương thị cắn răng không cam lòng mà nói.

“Qua ít ngày nữa Oánh Nhi phải xuất giá rồi. Những ngày này ngươi cứ ở trong viện mà dạy nàng đạo làm vợ đi.”

“Vâng.” Đây cũng chính là cấm túc nàng, làm cho nàng muốn tiến cung cáo trạng với Chiêu Nghi nương nương cũng không có cơ hội.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.