• Màu Nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Hàn Vân Tịch chờ từ sớm đến tối, đừng nói là tân lang quan, ngay cả một nhân ảnh cũng không nhìn thấy.

Đêm khuya tĩnh lặng, nàng dựa vào bên gối bất tri bất giác liền ngủ, lại đột nhiên, một tiếng động truyền đến, tựa hồ là âm thanh đâm vào cửa sổ.

Phòng ngủ đèn dầu quá nhỏ, chiếu không tới bên ngoài, Hàn Vân Tịch đợi hồi lâu lại không nghe được động tĩnh gì, đáy lòng xẹt qua một mạt bất an, nàng thật cẩn thận đi ra phòng ngủ.

“Là ai?”

Bên ngoài tối tăm yên tĩnh, không người trả lời.

“Có người nào vào đây phải không? Ngươi là ai?” Hàn Vân Tịch lại hỏi, cầm đèn dầu chiếu lại đây.

Ngay lúc này, trong đầu truyền đến thanh âm “đô đô đô”, nhắc nhở nàng có độc, chuyện gì đang xảy ra vậy?

Chẳng lẽ có người tiến vào muốn đầu độc hãm hại nàng?

Hàn Vân Tịch run run một cái, lập tức xoay người quay về phòng ngủ, ai ngờ ngay lúc này, một bàn tay bắt được mắt cá chân của nàng.

“A......”

Tiếng thét chói tai chưa kịp kêu, cả người đã bị túm lại, đèn dầu rơi xuống đất, nàng cũng đã ngã lăn. Nhưng không rảnh lo nhiều như vậy, muốn đá văng cái tay kia, không ngờ lại đá đến trước ngực một người nam nhân, trong lúc nhất thời mùi máu tươi nổi lên bốn phía.

“Muốn sống thì đừng động đậy.” Thanh âm nam tử lạnh băng làm nhiệt độ không khí xung quanh đột nhiên rơi xuống vài độ.

Hàn Vân Tịch nháy mắt cứng đờ, bởi vì, mũi kiếm lạnh băng đang để ở trên người nàng.

Gia hỏa này giống như bị thương, hơn nữa trúng độc, hắn là thích khách sao?

Xung quanh thực an tĩnh, nghe được hô hấp của nam tử có chút trầm trọng. Sau một lúc lâu không thấy hắn có động tĩnh gì, Hàn Vân Tịch sợ hãi hỏi, “Hêy, ngươi tới hành thích Tần Vương đúng không?”

Nam tử không trả lời.

“Tần Vương không có ở đây, ta đoán chừng một hai năm hắn cũng sẽ không tới, ngươi thả ta ra, ta đương nhiên cái gì cũng không biết, được không?” Hàn Vân Tịch thử hỏi.

Đáng tiếc, nam tử vẫn là không nói chuyện, trong bóng tối, Hàn Vân Tịch nhìn thấy hắn ngồi dựa vào ven tường, hắc y nhân (cả người mặc đồ đen), không thấy rõ tướng mạo.

“Ngươi bị thương, đừng ngồi như thế, ngươi chạy nhanh đi thôi. Ta cam đoan không kêu người tới bắt ngươi.” Hàn Vân Tịch sợ hãi mà nói, thật cẩn thận bò dậy, muốn đẩy trường kiếm của hắn ra.

Ai ngờ, vừa mới đụng tới kiếm, nam tử liền vung kiếm để trên cổ nàng, không chút lưu tình nào chém xuống! Khi mạng sống nghìn cân treo sợi tóc, Hàn Vân Tịch đột nhiên lui ra sau, vội vàng nói, “Ngươi trúng độc, miệng vết thương ở trên bụng cách tim bốn tấc, là Xà Độc (độc rắn), trong nửa canh giờ trước (khoảng 1h). Không phải bị rắn độc trực tiếp cắn, mà là có người tinh luyện từ nọc độc của rắn. Hô hấp của ngươi trầm trọng, tim đập chậm lại, bởi vì loại này độc này được tạo ra là để thương tổn tới tim. Phát tác thường rất nhanh, ngươi có thể chống cự nửa canh giờ phỏng chừng cũng đã là cực hạn.”

Hàn Vân Tịch nói một hơi không ngừng, đem chính căn cứ phỏng đoán trong hệ thống giải độc của mình tất cả đều nói ra. Thậm chí ngay lúc này, kiếm của nam tử vẫn là để ở bên cổ nàng, máu trên cổ chậm rãi chảy xuống làm tim nàng không ngừng đập nhanh hơn.

Nhưng chính vì nam tử không có đâm kiếm sâu hơn làm Hàn Vân Tịch nhận ra, tất cả những lời nàng nói đều trúng.

Quanh mình một mảnh yên tĩnh, trong không khí lạnh lẽo tràn ngập khẩn trương, Hàn Vân Tịch nuốt nuốt nước bọt, lấy hết can đảm tiếp tục nói, “Ta có thể giúp ngươi giải độc, giải không được ngươi giết ta cũng không muộn.”

Dứt lời, nàng không dám lên tiếng nữa, kinh hồn táng đảm mà chờ.

Sau một lúc lâu, nam tử lạnh lùng mở miệng, “Bao lâu?”

“Ta cần phải xem xét kỹ thương thế để kiểm tra cường độ của độc tính.” Hàn Vân Tịch đúng sự thật trả lời.

Nam tử không lên tiếng, buông thanh trường kiếm xuống, Hàn Vân Tịch tâm treo ở giữa không trung cuối cùng là thu hồi xuống.

Xác định chính mình không cần phải lo lắng đến tính mạng, Hàn Vân Tịch một mặt liền hiển lộ ra phi thường chuyên nghiệp, nàng đứng dậy đi tới. Thấy hắc y nhân cũng muốn rời đi, lập tức ra lệnh, “Ngồi, không được nhúc nhích!”

Âm sắc thực đơn bạc, lại cảm giác có một cổ không dung nếu làm trái quyền uy, “Ngươi vừa động liền sẽ xúc tiến tuần hoàn máu, nếu nọc độc tiến vào trái tim sẽ càng thêm nhiều phiền toái.”

Trong tối tăm, đáy mắt hắc y nhân hiện lên một tia ánh sáng, thật đúng là ngoan ngoãn mà bất động. Ai ngờ, câu tiếp theo của Hàn Vân Tịch lại là, “Đem quần áo cởi.”

Đăng bởi: admin

Truyện Xuyên Không hay