• Màu Nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Tân nương tử vào cửa, tân lang quan lại không ở quý phủ thì bái đường như thế nào? Vương hỉ bà đã được Nghi thái phi hạ mệnh lệnh, trực tiếp đưa vào động phòng.

“Nàng thực sự xinh đẹp như vậy sao?” Nghi thái phi mặt đầy hồ nghi hỏi.

“Thái phi nương nương, nô tỳ tận mắt nhìn thấy, thiên chân vạn xác(vô cùng chính xác)! Cũng không biết những lời đồn đại bên ngoài đó là như thế nào mà truyền ra, lại đem một đại mỹ nhân như thế nói thành xấu nữ!”

“Không có khả năng!” Nghi thái phi ngồi thẳng thân mình, nghiêm túc nói, “Khi nàng còn nhỏ ta đã từng thấy qua, má phải có một cái sẹo rất lớn!”

“Thái phi nương nương, ngày mai tân nương tử tới thỉnh an ngài liền thấy được, nô tỳ nào dám lừa gạt ngài nha, y thuật Hàn gia lợi hại, không chừng đã trị hết.” Vương hỉ bà chỉ có thể giải thích như vậy.

Nghi thái phi không kiên nhẫn mà phất tay, thưởng một ít tiền liền cho Vương hỉ bà lui ra.

“Mẫu phi, đây là tin tốt a! Thật tốt nếu nàng lớn lên xinh đẹp như thế, nếu không hôm nay để nàng tiến vào, mặt mũi của Tần Vương phủ chúng ta đã bị ném hết, tuy rằng là thái hậu áp đặt lên tay ca ca, không phải tốt hơn là làm chúng ta mất mặt sao?” Mộ Dung Uyển Như vui sướng líu lo.

Nghi thái phi nguyên bản còn bởi vì Hàn Vân Tịch tướng mạo xinh đẹp có điểm vui mừng, vừa nghe bốn chữ “Thái hậu áp đặt”, lại không vui, lạnh lùng nói, “Thái hậu đem nữ nhi đại ân nhân của nàng áp đặt cho nhi tử ta, này không phải là nhục nhã thì là cái gì? Lớn lên xinh đẹp thì sao, có tác dụng gì?”

Mộ Dung Uyển Như bất đắc dĩ thở dài, “Aiz, nếu lúc trước nương của nàng ta không có cứu thái hậu, hiện tại......”

Mộ Dung Uyển Như chưa nói xong, nhưng kẻ ngu ngốc cũng đều biết nếu không có sự kiện lúc trước, ngay cả vận mệnh của hoàng đế hiện tại cũng sẽ không giống nhau.

Mẫu thân của Hàn Vân Tịch bởi vì cứu thái hậu một mệnh, đã thay đổi vận mệnh của cả một thế hệ người.

“Tốt tốt, bổn cung không thèm muốn vị trí kia, bổn cung đã thỏa mãn khi có Phi Dạ, ngươi cũng đi xuống đi.” Nghi thái phi xoa xoa mày, nhàn nhạt nói.

“Vâng, là Mộ Dung nhiều lời.” Mộ Dung Uyển Như ngoan ngoãn lui ra, vừa ra khỏi cửa liền hướng phù dung viện của Tần Vương đi tới, nhưng lúc tới cửa chung quy vẫn là dừng bước.

Nàng rất rõ ràng, đây là nơi tư mật của Long Phi Dạ, hắn rất chán ghét người khác tùy ý tiến vào nơi này, ngay cả nàng là nghĩa muội đều không có ngoại lệ.

Nhưng hiện giờ Hàn Vân Tịch lại lấy thân phận là chính phi công khai đi vào.

Sau khi suy nghĩ một hồi, Mộ Dung Uyển Như không nhịn được nắm chặt nắm tay. Nàng hy vọng, chỉ cần Long Phi Dạ trở lại, Hàn Vân Tịch nhất định sẽ bị đuổi ra ngoài.

--------

Hàn Vân Tịch làm sao biết được đặc thù của Phù Dung Viện này, lúc này nàng đang an vị trên giường. Đợi nửa ngày, một người cũng chưa thấy tới, nàng liền lớn mật mà nhấc hỉ khăn lên, đứng dậy duỗi cái eo đại lười, đơn giản liền giật mạnh mũ phượng trên đầu đều gỡ xuống, trong lúc nhất thời cả người như trút được gánh nặng, nhẹ nhàng hơn nhiều.

Chuyện thứ nhất muốn làm đương nhiên là soi gương, thật không biết chính mình trông như thế nào, có thể làm người bên ngoài kia khoa trương thành như vậy, cũng không biết cái gia hỏa ác độc kia phóng ám tiêu muốn hãm hại nàng, không ngờ lại làm nàng kinh diễm một phen.

Lúc này cái gia hỏa ác độc kia hẳn là rất buồn bực đi? Hàn Vân Tịch tâm tình không tồi, tùy tiện hướng trước gương ngồi xuống, này là ngay cả chính mình đều sợ ngây người.

Khuôn mặt trong gương kia cùng nguyên bản chính mình có chút rất giống, chính là, làn da, khuôn mặt, ngũ quan đều so với chính mình lúc trước tốt hơn rất nhiều. Thần vận của nguyên chủ mỹ mạo hơn chính bản thân Hàn Vân Tịch nàng, chính xác là mê hoặc từ trong ra ngoài, tuyệt sắc!

Hàn Vân Tịch khẽ vuốt qua phía bên phải khuôn mặt, nguyên bản vết sẹo kia một chút dấu vết đều không có lưu lại, phảng phất như chưa từng tồn tại.

Nàng nghĩ, khuôn mặt này tốt xấu gì cũng sẽ không làm Tần Vương thất vọng đi, gia hỏa kia đến nay còn chưa lộ mặt, trời mới biết hắn trông như thế nào đâu?

Đứng dậy đi một vòng, phát hiện gian nhà này lớn không bình thường. Phòng ngủ không phải là phòng chính trong này, không có cửa, chỉ được ngăn cách bởi một tầng rèm vừa dày vừa nặng. Bên kia bức rèm là một không gian rộng lớn hơn, phía bên phải là suối nước nóng trong nhà, bên trái là thư phòng.

Phía trước là một lối đi dài sâu thẳm, hai hàng cột trụ cao lớn nối thẳng tới đại môn. Chính xác mà nói đây không phải là một gian phòng ngủ, mà là một tòa tẩm cung.

“Xa xỉ!” Hàn Vân Tịch đi bộ một vòng, trở về liền cảm thấy đau chân.

Không phải nhà giàu đều có rất nhiều người hầu sao? Nhà này to như vậy, cư nhiên ngay cả một nhân ảnh cũng chưa nhìn thấy, muốn tìm cái người để hỏi chuyện đều không có, thật kỳ quái.

Hàn Vân Tịch trở lại ngồi trên giường, tự hỏi không biết tối nay tân lang quan có trở về không?

Đăng bởi: admin

Truyện Xuyên Không hay