Thiên Đường Kinh Khủng

Chương 189: Chương 189: Thương Linh luận kiếm (3)




Edt: Hoconkut3

Trấn Thương Linh tuy là ba mặt giáp núi nhưng đường đến trấn lại có hai cái.

Một đường to là nối từ thị trấn “đồng đồi” gần đó.

Còn có một con đường nhỏ, chính là con đường xuất hiện lúc Phong Bất Giác bọn hắn tiến vào kịch bản kia.

Trước tiên là nói về đường lớn, tình trạng đường lớn bên kia tương đối khẩn trương.

Đường đi đồng đồi hôm nay tràn ngập nhân mã các đại môn phái, đại nhân vật trong giang hồ, thậm chí còn có binh mã triều đình điều đến, trong trong ngoài ngoài vài ngàn người. Đương nhiên đám người này không thể nào toàn bộ đều vào trấn Thương Linh, nếu thật thì cái trấn nhỏ kia đã sớm trực tiếp bị san bằng.

Cho nên đi đường lớn vào Thương Linh, cũng cần điều kiện nhất định.

Sau khi hưởng môn, đại lão các đại môn phái thương nghị xong thì đã định ra hai cái quy củ. Đầu tiên, môn hạ đệ tử của bọn họ rất nhiều, không thể nào mang đến hết, cho nên một gã chưởng môn nhiều nhất chọn lựa hai mươi tên đệ tử, tiến vào trấn, đệ tử còn lại tất cả đều ở lại Đồng Đồi, không được sinh sự. Tiếp theo, người ”Tà ma ngoại đạo” không được phép thông qua. Đương nhiên, thứ gọi là tà đạo không phải là do cái gọi là “Người trong chính đạo” định nghĩa ư?

Trừ mấy tên ma vương giết người cùng hái hoa tặc bị toàn bộ giang hồ cùng quan phủ truy nã, một số tán tu không thể nghi ngờ cũng đều bị coi là tà đạo mà bị ngăn trở. Những người này mặc dù không có danh tiếng hiệp nghĩa, nhưng cũng không phải hạng người gian ác. Bọn hắn đại bộ phận chỉ là bởi vì ưa thích độc lai độc vãng, hoặc là tính cách quái đản cho nên rất ít cùng chính đạo kết giao. Hiện tại bọn hắn xem như nhận thức một chút cái gì gọi là bè cánh đấu đá.

Tới đây cầm giải thích một chút. Ở trong thiết lập kịch bản này, triều đình bình thường sẽ không hỏi đến thù oán giang hồ, trừ phi những sự tình này lan đến gần bình dân, mà người trong giang hồ cũng sẽ không đi quản sự tình triều đình, ai làm hoàng đế, còn có làm tốt hay không cũng không ảnh hưởng tới bọ vũ phu này. Đây là giới tuyến vô hình giữa hai bên, tuyệt đối không được vượt qua.

Bởi vậy ít nhất ở ngoài mặt, binh mã của triều đình đến Đồng Đồi chỉ là để duy trì trật tự, nếu có người trong giang hồ lúc này gây ảnh hưởng tới dân thì mới bắt lại xử lý, những thứ khác bọn hắn mặc kệ.

Lại nói một chút về đường nhỏ, đi đường này... tất nhiên là đã bị ngăn lại ngoài đường lớn, hoặc tựu là căn bản không thể xuất hiện ở Đồng Đồi.

Các đệ tử đại phái ngày đêm trông coi Đồng Đồi, muốn từ đường lớn chuồn êm hoặc là xông vào đều là tự tìm chết. Võ công hơi kém sẽ trực tiếp bị loạn tiễn bắn thành tổ ong. Mà võ công cao... Bị vài trăm người người trước ngã xuống, người sau tiến lên mà vây công, sớm muộn cũng có lúc nội lực hao hết.

Cho nên... Những người này muốn vào trấn Thương Linh chỉ có cách đi đường nhỏ. Chỉ cần nhân số ít, hành tung che dấu thoả đán, lăn lộn ra sau Đồng Đồi, đi bộ một ngày đường là tới được đường nhỏ này.

Nhưng nơi này, cũng có một tên sát tinh trông coi.

Thân phận của lão giả áo lam lão giả là quản gia phủ của “Kiếm Thần” Diệp Thừa, tên là Diệp Hợi. Trên giang hồ không có chuyện xưa của hắn, cũng không có nhiều người nghe qua tên của hắn, bởi vì hắn chưa từng xông qua giang hồ.

Diệp Hợi mười hai tuổi tựu trở thành hạ nhân Diệp phủ, đến nay đã qua hơn sáu mươi năm, từ lúc hắn lên làm quản gia Diệp phủ lúc ba mươi hai tuổi, Diệp gia đã thay đổi ba vị chủ nhân, chỉ có hắn quản gia kia là lù lù bất động.

Diệp Hợi một thân võ nghệ đều là do tổ phụ Diệp Thừa ban tặng. Diệp Hợi tư chất cũng không cao, chính hắn vô cùng rõ ràng điểm ấy, hơn nữa hắn thân là hạ nhân, cho dù thực sự có thiên phú, cũng là không có tư cách bái nhập môn hạ Diệp gia. Nhưng năm đó Diệp lão gia vẫn âm thầm trỉa hạt gã thiếu niên này. Khi thiếu chủ luyện kiếm, hắn để cho Diệp Hợi ở bên cạnh quét rác, còn cố ý đem một ít tâm pháp đọc chậm ra. Diệp Hợi buổi tối trộm luyện võ công, toàn bộ quý phủ hạ cũng đều không phát hiện.

Võ học diệp gia đều là công phu thượng thừa, huống chi cần có thể bổ kém cỏi. Diệp Hợi mặc dù tư chất thông thường, nhưng đến năm 30 tuổi cũng có chút thành tựu, được coi như chuẩn cao thủ nhất lưu trong giang hồ. Hai năm sau, hắn tiện lợi lên chức quản gia Diệp phủ, lấy vợ sinh con. Đối với Diệp Hợi mà nói, đây được coi là một đoạn thời gian hạnh phúc nhất của đời người.

Mấy năm sau, Diệp lão gia qua đời, cha Diệp Thừa kế thừa gia nghiệp, hắn cho phép con trai Diệp Hợi bái nhập môn hạ Diệp gia, trở thành đệ tử chánh thức. Đáng tiếc kẻ này còn trẻ hiếu thắng, lúc mười sáu mười bảy tuổi, học nghệ chưa thành đã cùng người bên ngoài đấu hung ác, chết oan chết uổng, mà lão bà Diệp Hợi đã bệnh qua đời không lâu ở sau đó.

Sau khi mất đi người nhà, cảm giác về sứ mạng phục vụ Diệp gia kia... đã trở thành truy cầu mà Diệp Hợi ký thác toàn bộ tinh thần cùng nhân sinh cuộc sống. Có thể nói, Diệp Hợi cả đời này, đối với Diệp gia thủy chung là mang ơn, trung thành và tận tâm.

Hôm nay Diệp Hợi nếu bàn về võ học tạo nghệ, dù cho đại nhân vật cấp chưởng môn môn phái đến rồi, cũng tuyệt không phải đối thủ của hắn. Có thể đánh thắng Diệp Hợi chỉ có hai loại người, loại thứ nhất chính là tuyệt thế cao thủ vạn trung không một, ví dụ như nhân vật bất thế Tạ Tam, Diệp Thừa... Loại thứ hai, chính là cao thủ cấp tiên thiên khổ luyện nhiều năm, hơn nữa loại người này còn phải phải có tư chất trên Diệp Hợi, chiêu thức không rơi vào thế hạ phong, nội lực chí ít tầm sáu thành. Có đủ cái này ba điều này mới có thể thắng hắn.

Có nhân vật số má như vậy canh giữ ở trên đường nhỏ, kết quả có thể nghĩ.

Chỉ trong nửa tháng này, không ít tên ác nhân có tiếng trên giang hồ bị Diệp Hợi trực tiếp tiêu diệt, đây xem như thuận tay vì dân trừ hại.

Trong giới nhân vật vừa chính vừa tà trong giang hồ, võ công không đủ cũng đều bị hắn “thỉnh” trở về. Chỉ có ”cao thủ thật sự, nhưng người xứng đáng quan sát quyết đấu, mới có thể từ đường nhỏ vào trấn Thương Linh.

Về phần những ai biểu hiện là người giang hồ như ngọc diện thám hoa Bạch Điển nhưng thực ra là có bối cảnh triều đình đồng dạng là chết rồi cũng không ít. Triều đình dù sao cũng là triều đình, từ xưa đến nay, quan phủ đều là nói một đàng làm một nẻo. Bề ngoài thì không can dự chuyện giang hồ, trên thực tế nhúng tay sau lưng cũng không thiếu, chỉ bất quá đám bọn hắn cho tới bây giờ vẫn không thừa nhận mà thôi. Bởi vậy, gặp gỡ tình huống tương tự, người trong giang hồ cũng sẽ không chút lưu tình mà đem người của triều đình xử lý, dù sao các ngươi cũng sẽ không thừa nhận người nọ là do các ngươi phái tới, đành phải ngậm bồ hòn chứ sao.

...

Đồng dạng là trong đêm này, trong núi rừng phía bắc trấn Thương Linh, ở địa phương cách miếu đổ nát ma quái trong truyền thuyết không xa...

Nơi này cây cối cỏ dại chằn chịt, tịch mịch không một tiếng động. Đưa mắt hướng trong rừng nhìn lại, khắp nơi u ám, trên đầu cành cây rậm rạp, dưới đất đầy rẫy bụi gai.

Nhưng lại thấy một đạo nhân ảnh bay vút mà đến, đạp cỏ không tiếng động.

Người tới là một người con gái, một thân áo xanh, thân hình thon thả khỏe đẹp cân đối, tướng mạo cũng được cho thanh lệ thoát tục.

Bất quá giờ phút này ánh mắt của nàng lại ngưng trọng nghiêm nghị, trong mắt còn mang theo một vẻ kinh hoàng.

“Khinh công không tệ.” Một âm thanh lạnh như băng vang lên.

Đang khi nói chuyện, một bóng đen khác trong chốc lát xuất hiện. Từ tư thái của hắn, chẳng những không có cầm binh khí, hơn nữa hai tay còn chắp ở sau người bộ dáng đến động thủ cũng không cần vẫn có thể đánh thắng.

Nữ tử không khỏi phân trần, kiếm hiệp kình phong, sử dụng tu vi cả đời, một kiếm quét tới.

Bóng đen kia dùng một cái động tác không thể tưởng tượng nổi tránh khỏi một kiếm này, cũng dùng chân phải đạp lên trên trường kiếm, bằng một cổ nội lực hùng hồn ngăn chận thân kiếm, khiến nàng kia mặt trướng đến đỏ bừng, dùng hết toàn thân khí lực kiếm cũng rút không nhích tí nào.

“Đáng tiếc, khinh công mà ngươi am hiểu nhất với ta mà nói cũng chỉ là xiếc ảo thuật mà thôi.” Bóng đen trầm giọng nói ra: ”Lộc nữ hiệp, chỉ trách ngươi vận khí không tốt, phát hiện bí mật của ta... Cho nên ngươi phải chết.”

Lộc Thanh Ninh chưa đáp lời, quanh mình lại có dị biến.

Giờ khắc này, trong bóng tối chợt có tiếng chuông lục lạc quỷ dị vang lên, đồng thời, hai người đều bị một loại hàn ý khó nói lên lời vây quanh...

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.