• Màu Nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Sau một hồi nghiên cứu, nhận ra sách trong thư viện đều là nhìn được nhưng sờ không được, Trương Huyền mất hết hứng thú, lấy lại tinh thần rời khỏi thức hải (*).

Thôi ăn cơm trưa cái đã. Chiều lại tìm cách lừa thêm hai người nữa!

Hắn ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Mặt trời đã đứng bóng rồi. Sáng nay tới tổng cộng mười tám học sinh mà chỉ lừa được mỗi một đứa vào học. Xác xuất như vậy là quá thấp. Buổi chiều phải cố gắng hơn mới được. Dù sao cũng là một người xuyên qua(**) mà ngay cả một người thời cổ cũng lừa không được thì còn mặt mũi nào dám thừa nhận là mình từng sống ở thời hiện đại tin tức phát triển?

Đứng dậy duỗi lưng một cái rồi chậm rãi rời khỏi giảng đường của mình, Trương Huyền đi tới nhà ăn của học viện.

Nhà ăn của học viện Hồng Thiên vô cùng rộng rãi, giống y như những trường đại học cao đẳng ở kiếp trước vậy, có sức chứa tới mười ngàn học sinh. Đã tìm được một học viên rồi nên tâm trạng của Trương Huyền rất tốt. Hắn lấy vài món ăn nhiều hơn thường ngày rồi tìm một cái bàn trong góc khuất ngồi xuống bắt đầu nhâm nhi.

- Đây không phải là Trương lão sư sao?

Trong lúc hắn đang say mê thưởng thức các món ăn thì một âm thanh vang lên. Hắn ngẩng đầu, nhìn thấy một nam thanh niên đang tươi cười nhìn mình. Nhưng trong nụ cười không hề có hơi ấm, đơn giản chỉ là nụ cười xã giao.

- Tào lão sư hả?

Trương Huyền nhận ra người này.

Tào lão sư tên thật là Tào Hùng, vào học viện làm cùng lúc với hắn, lúc nào cũng chăm chăm so sánh với hắn rồi tìm cơ hội móc mỉa.

Linh hồn của cái thân thể này vốn vì không chịu nổi những lời châm biếm nên mới tính mượn rượu giải sầu rồi chết. Mà những người đã gián tiếp gây nên cái chết của hắn không thể thiếu cái người đang đứng trước mặt này.

- Hôm nay là ngày sinh viên mới nhập học được tự lựa chọn lão sư. Sao? Thu hoạch sao rồi? Nhìn thấy ngươi còn có tâm trạng ngồi đây ăn cơm chắc là thu hoạch không tệ nhỉ? Nhìn này, đây đều là học sinh mới của ta. Tổng cộng có mười hai người. Bây giờ ta dẫn bọn họ đi ăn cơm cái đã, rồi đi sắp xếp chỗ ở.

Mặt Tào lão sư tràn đầy vẻ cao ngạo, đưa tay chỉ về phía sau, khoe khoang không thèm che giấu.

Ờ, mục đích hắn tới đây là để khoe mà!

Thật ra, hắn cũng không có thù hằn gì với Trương Huyền. Chỉ là do hai người vào trường làm cùng lúc nên rất hay bị người khác đem ra so sánh. Mà Trương Huyền lại là điển hình cho sự thất bại. Nên đương nhiên hắn muốn khoe ra một chút cho có cái gọi là hơn hẳn người khác.

Thật sự là sau lưng hắn có một đám thiếu niên tràn đầy sức sống, đang tò mò nhìn ngó xung quanh.

- Các vị! Để lão sư giới thiệu cho các ngươi, đây là lão sư Trương Huyền, là một người có tiếng của học viện chúng ta. Ờ… là người đầu tiên trong lịch sử của học viện nhận được điểm đánh giá giáo viên là không! Ôi, tạo nên lịch sử mới cho học viện luôn đó!

Tào lão sư nói với các học sinh của mình.

- Không điểm trong phần đánh giá giáo viên?

- A! Lúc ta tới cũng có nghe nói hắn dạy học viên sao mà làm họ tẩu hỏa nhập ma, suýt nữa bị phế luôn!

- Ta cũng có nghe nói. Trước khi tới cũng có rất nhiều người nói với ta là tuyệt đối không được chọn hắn làm lão sư của mình. Nếu không, không những không thể tu luyện mà còn có thể chết bất cứ lúc nào!

- Không thể tin được lại là người đang ngồi ở đó nha. Nhìn cũng hiền lành vậy mà…



Nghe Tào Hùng giới thiệu xong, cả đám học sinh nhao nhao bàn luận.

Bảng đánh giá giáo viên gồm nhiều yếu tố, nhiều cách đánh giá rồi cộng điểm lại. Trong đó, đánh giá của học sinh cũng chiếm một phần điểm. Nên chỉ cần có học sinh thì sẽ có điểm. Mà lão sư này được không điểm, đúng là lập nên lịch sử mới.

- Giới thiệu xong chưa?

Đối với lời nghị luận của mọi người, Trương Huyền cũng không cảm thấy tức giận. Không điểm là chuyện của Trương Huyền trước kia, liên quan gì tới mình?

Nhưng cho dù không tức giận việc người ta nghị luận, đối với việc Tào lão sư thích hạ thấp người khác để nâng cao chính mình, hắn vẫn thấy rất là khó chịu, vẫy tay xua đuổi:

- Nếu giới thiệu xong rồi thì cút đi. Đừng ở chỗ này cản trở người khác ăn cơm!

Không thể ngờ là cho dù bị nói ra lịch sử đáng xấu hổ của hắn mà hắn vẫn không có chút tự mình hiểu lấy, dám bảo mình cút đi, sắc mặt Tào Hùng bắt đầu trầm xuống, vung tay, để lộ ra sự uy nghiêm của một người giáo viên:

- Đánh giá giáo viên được không điểm, phá vỡ kỷ lục của toàn trường mà còn không biết xấu hổ sao?

- Xấu hổ? Tại sao ta phải xấu hổ? Ngươi cũng nói là ta đã lập nên kỷ lục mới, trở thành người nổi tiếng được tất cả học sinh mới đều biết đến. Còn ngươi thì sao?

Trương Huyền giơ tay chỉ vào đám học sinh mới sau lưng Tào Hùng, nói:

- Bọn họ có biết tổng điểm đánh giá giáo viên của ngươi được bao nhiêu không? Trước khi tới học viện bọn họ có biết ngươi là ai không? Nếu không phải do ngươi cố sức lôi kéo, thậm chí còn mời ăn cơm, ngươi nghĩ bọn họ sẽ chọn ngươi làm lão sư sao? Một người làm lão sư mà một chút danh tiếng cũng không có, còn dám khoe ra với ta! Ngươi khoe cái rắm ấy!

- Hả?

Lão sư khác bị không điểm phần đánh giá chắc chắn ra đường phải trùm đầu, sợ mất mặt xấu hổ. Vậy mà người này thì hay rồi. Hắn trái lại dương dương tự đắc, mặt mũi kiêu ngạo. Chính mình không bị không điểm lại bị hắn khinh bỉ.

Tào Hùng sắp tức điên rồi, nghĩ thầm.

Trái tim hắn cũng quá lớn đi! Mà mấu chốt là… với cái thành tích như vậy thì ngươi lấy cái gì để tự hào vậy?

Đám học sinh đứng phía sau Tào lão sư mặt đối mặt nhìn nhau, hoàn toàn ngây người.

Mặt mũi để đâu… Mặt mũi đâu?

Lão sư này… cũng thật không biết xấu hổ đi!

Đối với Trương Huyền, sao lại phải thấy xấu hổ, mất mặt? Đùa cái gì vậy? Ở thời đại mà hắn từng sống, có vài ngôi sao vì muốn nổi tiếng mà cái gì cũng dám làm, bất chấp tất cả. Việc gì càng xấu hổ thì càng làm. Chụp hình khỏa thân, tung tin đồn nhảm, đút lót xây dựng quan hệ… Vậy mà bọn họ còn chưa cảm thấy xấu hổ thì bị không điểm trong bảng đánh giá giáo viên đã có là gì.

Tào Hùng tức giận, mặt đỏ lên, nói:

- Giáo viên nên coi việc dạy là chính. Hôm nay ta không tranh chấp với ngươi. Chờ đến khi nào ngươi tìm được học viên, lúc ấy ngươi có bản lĩnh, chúng ta lại so tài một chút, xem ai dạy tốt hơn!

Tào lão sư nói xong liền xoay người rời khỏi.

Đúng lúc này, từ phía sau vang lên giọng của một nam một nữ đang nói chuyện:

- Lão sư kia thật sự cũng không tệ, tính cách cũng dễ chịu…

Một giọng nữ ngây thơ ngập ngà ngập ngừng vang lên.

Ngay sau đó là một giọng nói già cả vang lên, lộ ra vẻ bất đắc dĩ:

- Nhị tiểu thư à, xin hãy nghe theo lời ta đi. Trước khi tới đây, thiếu gia đã dặn trước với ta là để cho nhị tiểu thư nhận lão sư Lục Tầm làm giáo viên mà tiểu thư nhất quyết không nghe, còn cố ý trốn đi. Ừ thì trốn đi cũng được. Nhưng nhận ai không nhận lại đi nhận người đó…

- Lão sư kia… cũng không có kinh khủng như ngươi nói đâu. Hắn… thật sự rất tốt, còn giúp ta chỉ điểm. Còn nói ta… cố gắng tu luyện là có thể trở thành người đứng đầu khóa…

Giọng nữ vẫn có chút do dự.

- Còn mơ tưởng tới đứng đầu khóa. Nếu học cùng hắn thật sự không tẩu hỏa nhập ma đã may rồi. Nhị tiểu thư biết hắn là ai không? Chính là người nổi tiếng nhất học viện về khoản bất tài vô dụng, bảng đánh giá giáo viên học kỳ một được không điểm! Ôi tiểu tổ tông của ta ơi, tiểu thư hãy mau hủy đăng ký đi. Nếu không thiếu gia mà biết được thì chắc chắn sẽ giết chết ta mất…

Giọng nói của người lớn tuổi đượm vẻ cầu xin.

- Ca ca!

Nghe quản gia nhắc đến anh trai mình, nữ tử bắt đầu cảm thấy sợ hãi, mặt nhăn nhó nhưng không biết làm thế nào bây giờ.

Cuộc nói chuyện ấy lọt vào tai Tào Hùng. Mắt hắn sáng lên. Hắn vốn dĩ đang chuẩn bị rời khỏi nhưng bây giờ đứng đấy cười khanh khách đưa mắt nhìn về phía Trương Huyền đang ngồi ăn cơm:

- Trương lão sư, nữ tử này chính là người ngươi vừa tuyển được sao? Ha ha, có vẻ như không được may mắn lắm nhỉ? Người ta tính hủy đăng ký kìa!

Giáo viên có thể chọn học sinh thì đương nhiên học sinh cũng có thể chọn giáo viên cho mình. Nếu cảm thấy giáo viên mình vừa chọn không thích hợp với bản thân cho lắm, hoàn toàn có thể trả lại lệnh bài do giáo viên đưa ra, để hủy đăng ký.

Giọng của Tào Hùng rất lớn khiến cho không ít người chú ý. Nữ tử và người quản gia đang bàn luận cũng liếc mắt nhìn về phía bên này.

- Nhị tiểu thư, hắn chính là người mà tiểu thư vừa chọn làm lão sư?

Ánh mắt của người quản gia dừng trên người Trương Huyền.

- Đúng vậy.

Nữ tử gật đầu.

Quản gia lập tức đứng dậy bước tới trước mặt Trương Huyền, nói:

- Trương lão sư, tiểu thư nhà chúng ta muốn hủy đăng ký học chương trình học của lão sư!

- Lão Lưu…

Không ngờ được quản gia lại hành động nhanh như vậy, sắc mặt nữ tử đỏ lên, vội vàng đi tới, nhìn về phía Trương Huyền với vẻ mặt xin lỗi:

- Lão sư, ta….

Nữ tử này đúng là người học sinh Trương Huyền vừa nhận, tên Vương Dĩnh.

- Vương Dĩnh, nàng cũng biết ta luôn không nhận học sinh. Nhận nàng là do ta và nàng có duyên. Nàng muốn hủy để mất đi cơ hội tốt như vậy sao? Nàng có biết rằng có bao nhiêu người muốn trở thành học viên của ta mà ta không nhận không?

Đương nhiên Trương Huyền không thể để người học sinh hắn phải vất vả lắm mới lừa được chạy trốn, giả bộ nghiêm trang chững chạc, nói.

- Mẹ nó!

Nghe được những lời hắn nói, những người biết chuyện ở xung quanh cảm thấy trước mắt tối sầm, muốn xỉu.

Đại ca, ngươi giữ chút thể diện được không? Còn bày đặt vẫn luôn không nhận học viên, rồi cùng nàng có duyên, rồi bao nhiêu người hi vọng trở thành học sinh của ta… Rõ ràng là do không ai chịu học ngươi nha!

- Ta… không phải…

Bị hắn chất vấn, Vương Dĩnh vội vàng xua tay. Nhưng lời còn chưa nói xong đã bị người khác cắt ngang.

- Đúng vậy!

Thấy tiểu thư không quả quyết, Lưu quản gia bước về trước một bước, nói:

- Trương lão sư, nhị tiểu thư của chúng ta đã quyết định muốn hủy bỏ chương trình học của lão sư. Nhưng tiểu thư không tiện nói ra. Mong lão sư hỗ trợ xử lý thủ tục hủy học phần!

- Hủy bỏ?

Trương Huyền ngước mắt lên:

- Ngươi cần phải nhớ kỹ, hủy bỏ lão sư sẽ để lại tiếng xấu trong học viện. Sau này sợ rằng không lão sư nào dám nhận nàng ấy nữa! Chả lẽ ngươi muốn chỉ vì một chút bốc đồng của mình, hủy hoại cuộc đời của tiểu thư nhà ngươi sao? Trách nhiệm này ngươi gánh nổi không?

- Cái này…

Lưu quản gia sửng sốt.

Đúng là học sinh có thể hủy học lão sư mình đã đăng ký. Nhưng đây chắc chắn là một nỗi nhục nhã rất lớn đối với người lão sư đó. Hơn nữa, người ta sẽ nghĩ rằng người học sinh này dám bỏ học của lão sư này thì cũng có thể bỏ học của lão sư khác. Nên học sinh nào có vết “xấu” như vậy, gần như những lão sư khác sẽ không nhận.

Tóm lại, đối với người mà dám trực diện làm nhục phẩm giá tôn nghiêm của lão sư, ai cũng không muốn nhận loại học sinh này.

Hơn nữa, nếu nhận chẳng khác nào đang tát vào mặt người lão sư bị bỏ kia. Mọi người đều là đồng nghiệp, không thể vì một học sinh mà xúc phạm nhau.

Hơn nữa tu luyện ở học viện lại không có lão sư hướng dẫn, cuộc đời này chẳng khác nào phế bỏ.

Ban nãy Lưu quản gia còn khí thế hừng hực. Nhưng một câu của Trương Huyền đã làm hắn bối rối không biết phải làm sao.

Hắn cũng chỉ là tôi tớ. Nếu chẳng may làm lỡ tiền đồ của nhị tiểu thư, hắn chết trăm lần cũng không đền hết tội.

- Yên tâm đi. Tài năng của nhị tiểu thư nhà các ngươi cũng không kém. Cộng thêm ta cố gắng chỉ bảo, khẳng định kết quả sẽ không tệ…

Thấy Lưu quản gia bắt đầu do dự, Trương Huyền lại lần nữa triểu khai đại pháp lừa dối.

Đùa sao! Con vịt đã nấu chín sao có thể để cho nó chạy được!

- Khoan đã, ai nói không có giáo viên nào dám nhận? Tiểu cô nương, chỉ cần nàng hủy bỏ học phần của vị giáo viên này, ta sẽ ngay lập tức nhận nàng làm học sinh của ta!

Trương Huyền còn chưa nói dứt lời, Tào Hùng đứng kế bên đã tiến lên trước một bước, giơ tay ngăn cản.

Vừa rồi hắn bị Trương Huyền làm mất hết mặt mũi. Bây giờ có cơ hội phản bác lại, hắn làm sao có thể buông tha.

- Tào Hùng, ngươi muốn làm gì?

Sắc mặt Trương Huyền trầm xuống.

- Làm gì? Hạt giống tốt như vậy không thể lãng phí nha. Nếu nàng ấy muốn hủy bỏ, không học của ngươi nữa, ta sẽ nhận! Người ta đến học viện để học, đương nhiên muốn chọn cho mình người giáo viên tốt nhất mà không phải là người giáo viên bị không điểm trong đánh giá!

Tào Hùng đắc ý dào dạt, cười hì hì, nói.

- Ngươi dám công khai tranh đoạt học sinh à? Ngươi có tin ta đi báo cáo với phòng quản lý giáo viên không?

Đây cũng không phải tức giận bình thường. Đây rõ ràng là ngang nhiên cướp đoạt học sinh!

Tuy học viện cổ vũ lão sư tự mình lựa chọn học sinh nhưng không cổ vũ cho loại hành vi giành giật này! Nếu lỡ xảy ra, không những sẽ ảnh hưởng đến tình cảm giữa các lão sư, còn làm mọi thứ rối tung lên, ảnh hưởng đến văn hóa và uy tín của học viện.

- Giành học sinh? Ngươi nói quá lời rồi. Cùng lắm thì chúng ta so tài chỉ điểm tại chỗ một chút, công bằng cạnh tranh, để cho học sinh tự mình chọn lựa ai là giáo viên của mình. Ngươi có dám không?

Tào Hùng nói.

(*) Thức hải: vùng không gian tưởng tượng khi mình nhắm mắt lại thì nhìn thấy, không chạm vào được.

(**) Người xuyên qua: người vượt qua không gian, thời gian để đến một thời không khác.

Đăng bởi: admin

Truyện Tiên Hiệp hay