• Màu Nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Một tiếng sau, Trương Huyền đi ra từ phòng hậu cần, trong mắt lóe lên ánh sáng đầy phấn khởi.

Nếu đổi lại là chủ nhân trước đây của thân thể này, chắc chắn hôm nay sẽ phải chịu rất nhiều thiệt thòi oan ức. Cũng may nhờ hắn có Thiên Đạo Đồ Thư Quán, cuộc sống bây giờ đã khác hẳn ngày xưa, bước sang một hướng mới tốt đẹp hơn.

- Có lẽ xuyên qua cũng là một chuyện tốt. Ta thích cuộc sống đầy màu sắc thế này!

Nắm chặt tay, Trương Huyền thở dài.

Kiếp trước, hắn chỉ là một nhân viên quản lý thư viện quèn, trải qua những ngày thật bình thường, giản dị và nhàm chán. Dù hắn có kiên trì làm công việc đó, cũng chỉ có thể nhận được một số tiền lương cố định, sống những ngày nhàm chán vô vị. Nhưng đến nơi này lại khác hẳn. Có Thiên Đạo Đồ Thư Quán - món quà lớn dành cho người xuyên qua này, về sau hắn có thể phát triển xa hơn, con đường thăng tiến rộng hơn, rẽ sang cuộc đời mới, cuộc sống cũng trở nên phong phú, sáng lạng hơn!

Ngay lúc này, Trương Huyền đã thích nghi được với cuộc sống ở đây và hoàn toàn muốn sống trên thế giới này! Hắn không còn suy nghĩ lạc lõng, đau khổ khi ở một nơi xa lạ nữa.

- Đừng kéo ta, để ta chết đi, ta muốn chết mà...

Ngay lúc hắn đang mừng thầm thì nghe được một tiếng khóc thảm thiết cách đó không xa. Tiếng khóc rống như trâu rừng đang nổi điên, nghe thật thương tâm làm sao!

Quay đầu lại nhìn thì thấy một tên nhóc mập đang la hét đòi nhảy xuống cái hồ nhân tạo trong trường tự tử.

Sau lưng nhóc mập đó không có ai ngăn cản. Hắn ta không tiến về phía trước, lại cứ đứng la hét mãi. Bỗng nhiên ắn ta bất ngờ xoay người qua, giữ chặt lấy tay của một học sinh đang đứng bên cạnh, kéo lên trên người mình, tạo ra động tác giả giống như học sinh kia đang lôi kéo hắn trở lại, sau đó lại tiếp tục la hét lớn lên.

- Đừng kéo ta, để ta chết đi. Ta không muốn sống nữa...

-...

Tất cả mọi người nhìn thấy vậy đều bó tay với hắn ta.

- Đúng là không biết xấu hổ!

Trương Huyền lắc đầu.

Nhóc mập này rõ ràng không muốn chết, còn bày đặt giả vờ làm ra cảnh người khác ngăn cản không muốn hắn chết. Đúng là cái đồ không biết xấu hổ mà.

Biết nhóc mập này không chết được, hắn cũng lười để ý đến hắn ta, tiếp tục đi về phía lớp học. Nhưng còn chưa đi được bao xa thì nghe được tiếng la hét càng lúc càng gần. Mặt đất càng lúc càng rung động như có động đất. Ngay sau đó liền xuất hiện hai cánh tay mập mạp ôm lấy bắp đùi hắn.

- Lão sư ơi, năn nỉ lão sư, lão sư nhận ta làm học sinh nha. Mấy lão sư kia đều chê ta quá mập nên không chịu nhận ta...

Nhóc mập lại “oa oa” khóc lớn.

- Ngươi mau buông ta ra đã!

Trương Huyền cũng bất lực với cậu nhóc.

Tên nhóc mập này cũng thật kì lạ. Vừa thấy hắn liền xông tới, còn xin hắn nhận làm học viên. Kiểu người này, hắn chưa từng gặp qua bao giờ.

- Khi nào lão sư đồng ý nhận ta làm học viên, ta mới buhắn tay.

Trên mặt nhóc mập vẫn còn nước mắt nước mũi tèm lem, giọng nói đầy đáng thương, khiến người khác nghe xong cảm thấy đau lòng chết được:

- Hôm nay ta đã xin mười vị lão sư nhận ta làm học viên nhưng không có ai cần ta hết. Lão sư ơi, ta thật đáng thương. Lão sư hãy thương tình mà nhận ta làm học viên đi!

Trong kì thi kiểm tra giữa các học sinh, một trong những điều quan trọng nhất đó là quyết định của lão sư. Tiểu tử này mập như vậy, chắc chắn sức chiến đấu và độ nhanh nhạy sẽ gặp khó khăn lớn. Nên thông thường những lão sư nổi tiếng không ai muốn thu học sinh như hắn ta.

- Muốn lão sư nhận ngươi, ít nhất ngươi cũng phải để lão sư thấy hết khả năng của ngươi chứ? Ôm đùi lão sư thì có ích gì đâu hả?

Trương Huyền khẽ nói.

Bởi vì hắn có Thiên Đạo Đồ Thư Quán nên việc tuyển nhận học sinh đã không còn là vấn đề gì quá khó khăn. Nhưng nếu như học sinh đó quá kém, hắn cũng không thể nhận làm học viên được.

- Lão sư ơi, lão sư nhất định phải nhận ta làm học viên. Ta cũng là người khá giỏi đó...

Nhóc mập do dự một lúc liền ngẩng đầu lên, từ từ buông hai tay ra.

- Có giỏi hay không, phải nhìn thấy mới biết được. Nói nhiều như vậy cũng không có ích gì đâu!

Thấy hắn ta còn có chút không nỡ buhắn tay, Trương Huyền tức giận đá cho hắn một phát.

Cái quái gì đây? Nếu như ngược lại có một học sinh nữ chạy đến ôm chân hắn thì còn được đi. Một nam hài, còn là một tên nhóc mập... nghĩ lại cảm thấy thật kinh khủng.

- Được! Xem ta này!

Nhóc mập không hề cảm giác được việc bản thân mình vừa bị ghét bỏ. Hắn đứng dậy, nhìn xung quanh một vòng, ôm vài viên gạch từ cách đó không xa đến rồi cầm một viên gạch lên đập vào đầu mình.

Bốp!

Viên gạch bị vỡ tan thành từng mảnh nhỏ.

Ngay sau đó hắn lại cầm lấy mấy viên gạch còn lại, lần lượt đập mấy cái lên cánh tay và đùi.

Tuy tên nhóc này rất mập, nhưng không ngờ lại có thể luyện được loại võ công khổ luyện (2) này.

Không nhìn hắn đánh võ nữa, Trương Huyền muốn xem cuốn sách ghi chép đang hiện lên trong đầu.

Võ công khổ luyện cũng là một trong số các loại võ. Lúc tên nhóc kia vừa đánh ra động tác đầu tiên, thư viện đã lập tức tổng hợp ra những thông tin liên quan đến cậu.

- Viên Đào, tán tu (3) ở thành Địa Hoàng, võ giả vừa xông vào Tụ Tức cảnh sơ kỳ.



- Khuyết điểm: có mười tám chỗ. Thứ nhất, trong cơ thể có huyết mạch Long Tê ở thời kì Thượng cổ (4) nhưng chưa được kích hoạt! Thứ hai, nền tảng quá kém, cách tu luyện...

- Huyết mạch Long Tê?

Nhìn dòng chữ trên ghi chép, Trương Huyền ngạc nhiên.

Kết hợp với ký ức của chủ nhân thân thể này lúc trước, hắn biết trong thế giới này, huyết mạch và thân thể Tiên Thiên (5) là thứ rất quan trọng. Chỉ cần có được một trong hai thứ này, áp dụng đúng cách, chắc chắn tu luyện về sau sẽ tăng lên rất nhanh, càng ngày càng mạnh hơn.

Thân thể Tiên Thiên được chia làm nhiều loại, cơ thể Thuần Âm, cơ thể Thuần Dương, cơ thể không bị vấy bẩn, cơ thể thân vàng...

Huyết mạch cũng chia làm nhiều loại: mạch cổ, mạch mới, mạch truyền thừa, biến dị...

Những người thuộc các loại này nếu được phát hiện, đều sẽ trở thành đối tượng giành giật của các giáo viên.

Nhóc mập này có huyết mạch Long Tê, đây là một loại mạch cổ, cũng là huyết mạch mới của Thượng cổ. Theo truyền thuyết ghi lại, nếu tu luyện thành công, sẽ đạt đến cảnh giới đao thương không thể gây thương tích, không gì có thể đánh bị thương, là một trong những huyết mạch đứng đầu trong việc phòng thủ.

Cái nhóc mập tầm thường, vừa béo lại không biết xấu hổ này vậy, trong thân thể lại có mạch cổ?

- Mạch cổ vẫn còn chưa kích hoạt. Xem ra ngay cả tên nhóc này cũng không hiểu rõ về bản thân mình rồi!

Ánh mắt Trương Huyền sáng lên.

Trong các huyết mạch, mạch cổ được xem là mạch mạnh nhất. Nhóc mập này xin làm học viên của hơn mười giáo viên, đều không có ai nhận, không phải là do họ không biết chuyện này, mà là do mạch máu trong người hắn ta vẫn chưa được kích hoạt, nên cơ thể hắn ta không khác gì người thường. Đừng trách những người khác tại sao nhìn không ra. Ngay cả bản thân hắn chỉ sợ cũng không thể biết được!

Nhưng mà, coi như hắn ta không biết đi nữa thì cũng có một điểm tốt. Đó là lực phòng thủ sẽ mạnh hơn rất nhiều so với người bình thường. Như vậy mới có thể học được loại võ “chịu đòn” này.

“Nhất định phải thu tên nhóc này làm học viên mới được!”

Ánh mắt Trương Huyền sáng lên.

Học sinh có mạch cổ, ở học viện không biết phải đợi bao nhiêu năm mới có thể tìm được. Nên có người kế thừa tốt như vậy ngay trước mặt, làm sao có thể thả hắn ta đi được.

- Được rồi, bây giờ lão sư sẽ nhận ngươi làm học sinh. Ngươi mau làm lễ nhận lão sư làm lão sư của ngươi đi!

Nghĩ đến việc này, Trương Huyền liền giấu đi tâm trạng phấn khởi của mình, vẻ mặt lạnh nhạt ném ra miếng ngọc bài đại diện thân phận.

- Lão sư ơi, lão sư thật lòng muốn nhận ta làm học viên ạ? Tốt quá rồi...

Chắc bởi vì nhóc mập kia bị cười chê nhiều quá, nên khi nghe có lão sư muốn nhận hắn làm học viên hắn đã rất vui mừng. Hắn không chút do dự rạch ngón tay, nhỏ máu tươi lên ngọc bài.

- Người ta nói lão sư loại nào thì sẽ thu học viên loại đó. Cái này thật chính xác nha. Lão sư là thứ rác rưởi, học viên cũng là thứ rác rưởi!

Đang lúc nói chuyện, một tiếng hừ lạnh chợt vang lên.

Quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một người thanh niên lạnh lùng đang đi tới.

Bên cạnh người thanh niên là một nữ tử xinh đẹp, mái tóc đen nhánh xõa trên vai, làn da trắng nõn như mỡ đông, hai con ngươi đen nhánh đang nhìn qua, làm cho mọi người kinh ngạc vì vẻ đẹp của nàng.

- Thượng Bân? Thẩm Bích Như?

Nhìn thấy hai người đang đi đến, trong đầu Trương Huyền lập tức hiện ra hai cái tên này.

Nói đến Thẩm Bích Như, toàn bộ người trong học viện này, không ai mà không biết đến, cũng không có ai mà chưa từng nghe kể qua về nàng!

Cũng không phải vì nàng có địa vị đặc biệt, mà là vì nàng được tất cả mọi người trong trường công nhận nàng là lão sư xinh đẹp nhất. Ngay cả hoa khôi trong trường còn phải chịu mờ nhạt khi đứng cùng nàng.

Nhưng việc này cũng chưa có gì đáng nói. Điều quan trọng ở đây là nàng dạy học cũng rất tốt. Thời gian đến trường làm lão sư chưa đến một năm vậy, nàng đã trở thành một trong những lão sư nổi tiếng dạy giỏi nhất trường.

Cao quý lại trang nhã, xinh đẹp lại có học vấn nên thu hút không ít lão sư theo đuổi.

Chủ nhân thân thể này cũng chính là một trong số những người theo đuổi đó.

Chỉ có điều Trương Huyền trước kia có quá nhiều khuyết điểm, tu vi thấp không nói, tất cả các môn kiểm tra đều luôn đứng chót. Vì tự ti nên mặc dù hắn cũng có ý với nàng nhưng lại chưa từng nói chuyện cùng nữ thần trong lòng mình, chứ đừng nói đến việc theo đuổi.

Còn thanh niên này tên là Thượng Bân, là cháu trai của Thần trưởng lão ở học viện, cũng là một trong số những người theo đuổi nàng, thường ỷ vào thân phận đi chèn ép những người theo đuổi khác. Không biết hắn nghe được từ đâu việc Trương Huyền cũng thích Thẩm Bích Như, nên mỗi lần gặp gỡ đều chế giễu khiêu khích, thậm chí còn từng ra tay đánh Trương Huyền.

Nhưng Thẩm Bích Như hình như không hề để ý đến hắn. Lúc nào nàng cũng mang bộ dạng lạnh như băng, không để ý đến chuyện đời, khiến cho Thượng Bân vừa sốt ruột vừa bất lực.

- Ngươi nói ai là thứ rác rưởi?

Nghe lời nói chế nhạo từ Thượng Bân, Trương Huyền cũng không tức giận mà quay đầu nhìn qua.

- Đang nói ngươi chứ ai!

Thượng Bân cười lạnh.

- À, quả nhiên là “thứ rác rưởi” đang nói ta, thối quá, thối quá đi!

Trương Huyền vẫy tay áo, làm ra vẻ mặt muốn nôn.

- Ngươi...

Thượng Bân lúc này mới hiểu được, bị thằng cha đứng chót trường đùa cợt, mặt đỏ hồng lên vì tức giận.

(1) Long Tê: Rồng, Tê giác

(2) Khổ luyện: Luyện tập vất vả, khổ cực.

(3) Tán tu: Là người luyện võ theo một thể loại nào đó, nhưng không gia nhập môn phái khác để tu luyện tốt hơn mà tự mình tự do tu luyện một mình.

(4) Thượng cổ: Thời xa xưa nhất trong lịch sử.

(5) Tiên Thiên: Các loại khí có sẵn trong cơ thể.

Đăng bởi: admin

Truyện Tiên Hiệp hay