Thiên Đạo Đồ Thư Quán

Chương 2525: Chương 2525: Chỉ điểm Trần Nhạc Dao (2)




- Giây phút quan trọng?

Trương Trác hừ một tiếng.

Hắn có thể nghe ra, đối phương rõ ràng là chối từ. Ngươi hôm qua ở trước nhiều người như vậy mới đột phá Xuất Khiếu cảnh, chẳng lẽ ngày hôm nay còn có thể tiếp tục đột phá sao?

Coi như khoác lác, cũng phải có hạn độ!

Bất quá, muốn chối từ? Nào có dễ dàng như vậy! Sự tình Trương Khiêm, Trương Vân Phong, hôm qua trở về chuyên môn hỏi thăm, nguyên nhân gây ra chính là Trần Nhạc Dao, nàng đã muốn ra mặt, giáo huấn một lần cũng không có gì.

Thực lực của nữ hài này hắn biết, kém rất xa, thật muốn động thủ, không cần ba chiêu liền có thể dễ dàng đánh bại.

- Nhạc Dao tiên tử, đây là muốn thay hắn ra mặt?

Nghĩ đến cái này, hừ một tiếng, nhìn về phía nữ hài.

- Ta...

Trần Nhạc Dao nhướng mày.

Nàng chỉ là không muốn để cho Trương sư bị thương, làm sao cũng không nghĩ đến, nằm cũng bị kéo ra ngoài cùng người luận võ. Bất quá, hai bên trò chuyện thanh âm rất lớn, ánh mắt tất cả mọi người nhìn qua, muốn từ chối cũng không từ chối được.

- Không sai, muốn cùng Trương sư luận võ, còn cần qua cửa của ta!

Nàng cắn răng một cái nói.

- Vậy thì tốt, vừa vặn ta cũng muốn lĩnh giáo cao chiêu của Băng Nguyên cung!

Trương Trác hừ một tiếng, thân ảnh chợt lóe lao đến, năm ngón tay tựa như chén lớn, nhẹ nhàng móc ngược xuống.

Chiêu này cũng không phải võ kỹ, thoạt nhìn cực kỳ đơn giản, nhưng bàn tay cài lại, không gian bốn phía bị khóa kín, muốn chạy trốn cũng khó khăn, chỉ có thể dùng hết toàn lực đối kháng.

Con ngươi của Trần Nhạc Dao co rụt lại. Thực lực của nàng cùng Trương Khiêm lúc chưa đột phá, không kém nhiều, ngay cả Trương Vân Phong cũng không phải đối thủ, chớ nói chi là Trương Trác tu vi cao hơn.

Bàn tay iccc đối phương rơi xuống, lập tức cảm thấy chân khí trong cơ thể đọng lại một nửa, muốn phản kích, nhưng căn bản làm không được.

- Thân thể nhích qua bên trái nửa bước, chập ngón tay làm kiếm, đâm về phía bên phải!

Không biết đánh trả như thế nào, liền nghe bên tai vang lên một thanh âm nhàn nhạt. Chính là của Trương sư.

- Chỉ có thể như vậy...

Biết cũng không có biện pháp tốt hơn, bước chân đành phải trượt đi, bàn tay điểm ra.

Lạch cạch!

Nương theo động tác của nàng, Trương Trác xoay tay, giống nhhư đánh vào chỗ trống, phát ra một tiếng vang giòn, cùng thời khắc đó, đầu ngón tay vừa khéo đâm vào chỗ thiếu hụt của công kích, không thể không phòng.

- Nhất định là trùng hợp!

Bàn tay vội vàng co rụt lại, Trương Trác lui về sau một bước.

- Tay trái, Kiếm Du Nhập Hải, tay phải, Long Tường Tứ Dã!

Thanh âm của Trương Huyền tiếp tục vang lên.

Lúc đầu cảm thấy không có cách nào chiến thắng, thấy nghe đối phương, một chiêu bức lui Trương Trác, Trần Nhạc Dao nhất thời lòng tin tăng nhiều, cũng không do dự, hai tay tách ra, một chiêu kiếm pháp, một chiêu chưởng pháp gào thét mà tới.

Lực lượng của nàng không tính rất mạnh, so với Trương Trác kém một đoạn dài, nhưng hai chiêu đồng thời thi triển, nháy mắt liền cắt đứt lộ tuyến tiến công của người sau, chỉ có thể bị động phòng ngự. Trương Trác biết không cách nào tiến công, thậm chí một khi ra tay, đều sẽ bị thương, lần nữa lui về sau.

- Khôi Tinh bộ pháp, Tam Dương Trục Thủy!

Trương Huyền tiếp tục nói.

Không có bất kỳ nghi ngờ, dưới chân Trần Nhạc Dao lay động, thi triển ra Khôi Tinh bộ pháp, ngón tay liên tục điểm, tựa như trên không trung vẽ lên hình tam giác, chân khí truy đuổi ba đạo dương mạch trong cơ thể đối phương.

Chiêu này thoạt nhìn không cao minh, nhưng phối hợp thời cơ, tựa như trước thời hạn biết hắn muốn thi triển võ kỹ, trực tiếp khóa chặt khí huyết, đánh gãy chân khí của hắn vận chuyển, Trương Trác bị đè nén đến sắp hộc máu.

- Kỳ lạ...

Lần nữa hô khẽ, thân thể nhảy lên, nhảy về phía sau.

- Trương Trác đang làm cái gì?

- Chiêu số của Trần Nhạc Dao rất đơn giản a? Vì cái gì không ngăn cản, ngược lại một mực lui về phía sau?

- Đơn giản? Ngươi làm thế nào thấy được đơn giản? Ngươi nhìn phương hướng ngón tay nàng chỉ ra, nếu như Trương Trác đánh trả, sẽ bị đánh trúng huyệt trì hải, tiến công về phía trước, sẽ bị bàn chân đá trúng huyệt tử dương, nhích qua bên trái, sẽ bị bả vai đụng vào huyệt hoài hải, chạy trốn phía bên phải, sẽ gặp phải công kích mãnh liệt hơn, nhất cử nhất động, đều bị hạn chế, đổi lại là ta, cũng sẽ lui về phía sau...

- Cái này...

Hai bên chiến đấu, đưa tới mọi người chú ý, vừa mới bắt đầu, cảm thấy xem thường, sau đó từng cái lộ ra kinh ngạc, có chút không dám tin tưởng.

Tất cả mọi người là tử đệ gia tộc, hậu nhân một phương thế lực lớn, kiến thức đều rất phi phàm, dựa theo tình huống bình thường, thực lực của Trần Nhạc Dao, ngay cả ba chiêu cũng không tiếp nổi, bây giờ lại liên tục ba chiêu ép Trương Trác đánh trả cũng làm không được... Vị Trương Huyền này thuận miệng chỉ điểm, thật thần kỳ như vậy?

- Có ý tứ!

Trương Hủ ở một bên dựa vào trên mặt bàn, nhìn thấy tình cảnh trong sân, khóe miệng hơi nâng lên.

Lúc đầu, hắn đối với loại tỷ thí cấp bậc này, không có quá nhiều hứng thú, nhưng một màn này xuất hiện, nhịn không được chăm chú nhìn thêm.

Lấy yếu thắng mạnh, cần nắm bắt thời cơ chiến đấu không sai chút nào, còn cần hiểu rõ ràng chiêu số của đối phương mới được... Trương Huyền này, không tự mình ra tay, chỉ bằng vào chỉ điểm, để Trần Nhạc Dao làm được điểm ấy, xem như hắn cũng cảm thấy khó tin.

Lộc cộc lộc cộc lộc cộc lộc cộc!

Trong ánh mắt nghi hoặc của mọi người, hai bên lần nữa giao chiến hơn mười chiêu, Trương Trác ngay cả một chiêu cũng không chặn được, không ngừng lui về phía sau, sống lưng đâm vào trên vách tường.

- Đáng ghét...

Sắc mặt hắn tái xanh.

Hơn mười chiêu, ngay cả phản kích cũng không làm được, để hắn tức sắp nổ tung.

- Đã như vậy, cũng đừng trách ta không thương hương tiếc ngọc!

Biết không cách nào lui về phía sau nữa, Trương Trác híp mắt lại, một đạo lực lượng hung mãnh từ trong cơ thể bay lên.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.