• Màu Nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Sương trắng tràn ngập, giữa không trung từng sợi lại từng sợi dây leo thô to rũ xuống, lờ mờ, bị sương mù ngăn cản tầm nhìn nên không thấy rõ.

Một viên vệ tinh nặng nề, bị dây leo quấn quanh, rơi xuống trên mui xe, nơi đây yên tĩnh, vô thanh vô tức.

Cái tràng diện này quá trùng kích ánh mắt người ta, một cái vệ tinh, đáng lẽ phải ở trong vũ trụ, vận hành theo một quỹ đạo cố định, hà cớ gì lại rơi xuống nơi đây.

Sở Phong và Chu Toàn lưng có chút cảm giác lành lạnh, không kìm được lần nữa nhìn lên hư không, nơi đó rốt cuộc xảy ra vấn đề gì?

“Đừng nói là, mấy sợi dây leo này là thật sự từ trên trời rủ xuống nha.” thanh âm của hắn có chút khàn khàn, sắc mặt hơi khó coi.

Tràng diện hiện tại thật sự làm hắn khó mà tiếp nhận.

Sở Phong trầm mặc, đi tới gần, gỡ dây leo ra, quan sát kĩ càng, thật sự là một cái vệ tinh, không sai biệt được.

“Rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra?” đầu óc mập mạp đã có chút hỗn loạn.

Sở Phong suy nghĩ, không biết ngoại giới hiện tại thế nào, bọn hắn cũng là nên mau chóng rời khỏi, nơi đây thật sự không thể ở lâu.

“Huynh đệ, ngươi đang tính làm gì đó?” Chu bàn tử cũng đã lất lại tinh thần, hắn thấy Sở Phong đang dùng tay kéo kéo mấy sợi dây leo đong đưa trong hư không.

“Ta muốn lên trên đó.. “

“Ngươi còn tâm tình giỡn à! “ Chu bàn tử ngày thường hay cười đùa, mặt mũi hiền lành như Phật Di Lặc mà giờ lại tràn đầy lo lắng.

Kịch biến phát sinh hôm nay khiến hắn lo lắng, trong lòng hốt hoảng.

“Ta muốn leo lên nhìn một chút” Sở Phong nói ra, hắn muốn leo lên cao để quan sát thăm dò mọi thứ dễ hơn.

“Lạy tía, nguy hiểm lắm, cái này không phải trò đùa, không phải thiên lộ mà leo lên là gặp được thiên cung đâu! “ mập mạp tức thì phản đối, lo lắng cho an nguy của hắn.

“Không có gì đâu, ta sẽ không leo lên quá cao” Sở Phong vừa nói vừa trèo lên, cơ thể hắn thể hiện tố chất cực tốt mới đó mà đã leo lên được sáu bảy mét.

Mà sương mù đã đem hắn bao phủ, ở phía dưới không thấy được nhân ảnh hắn nữa rồi.

“Huynh đệ, ngươi không sao chứ?” Chu Toàn lo lắng.

“Không có việc gì!” Sở Phong đáp lại, hắn liên tục leo lên, đến hơn mấy chục thước mới chịu dừng lại.

“Dây leo trên không trung càng thô to, thẳng tắp buông xuống, xem ra thật sự là từ trên cao rủ xuống rồi, không giống trong núi mọc ra.” Sở Phong nhíu mày.

Cái này rất khó để làm người ta tin tưởng, chỉ trong một đêm, làm sao lại phát sinh sự tình kinh thiên thế này.

Sau đó, hắn suy nghĩ đến những tin tức lúc trước, trên không trung xuất hiện các loại cây, đều cùng nguồn gốc với các loại ở trái đất, cành lá sum suê rậm rạp, để lại cho hắn nhiều ý nghĩ.

Sở Phong dọc theo dây leo trượt xuống, hắn không cần thiết phải mạo hiểm nữa.

“Huynh đệ, chúng ta nên mau chóng rời đi, nơi này không thể ở lại nữa, làm cho ta có chút sợ hãi” mập mạp lo lắng.

Sở Phong gật đầu, đoàn tàu dừng lại, nơi này không nên ở lâu, điện thoại cũng bị mất liên lạc với bên ngoài, hắn cảm thấy nên tự nghĩ biện pháp, nên rời đi tốt hơn.

Liên tiếp chuyện phát sinh khiến người khác bất an, không thể bị động chờ đợi.

“Trời ơi, cái gì thể này? “ đúng lúc này, mấy tiếng kêu sợ hãi truyền đến.

Mấy người trẻ tuổi mạnh khỏe cũng leo lên mui xe, đi đến được nơi đây, thấy cái vệ tinh, từng người trợn mắt, nghẹn họng trăn trối.

Bọn hắn như gặp ma, bộ mặt trở nên cương cứng.

Rất nhanh, tin tức lan truyền ra, dẫn đến oanh động, cùng với khủng hoàng, khu vực không cách nào yên tĩnh, tất cả mọi người ra buồng xe, các loại tiếng ồn xen lẫn một chỗ.

“Dễ phát sinh ra sự cố lắm đây” Chu Toàn nói nhỏ.

Không có trật tự, dễ phát sinh ra các loại sự cố, nhưng mà lúc này ai đứng ra ổn định đây, nhân viên trên tàu đã sớm phát mộng, chân tay luống cuống hết cả rồi.

“Cổ nhân kia thế nào? “ Sở Phong hỏi về cỗ tử thi.

“Còn có thể thế nào, ta vừa mới đi quan sát một chút, nghe người khác nói, hắn hình như không phải cổ nhân, vì trên người tìm được điện thoại” Chu Toàn đáp.

“Hả? “ Sở Phong khẽ giật mình, hắn từng nhìn qua một lần, y phục của người kia không phải loại cổ phục đơn giản, mà là đặc biệt có phong thái cổ vận.

“Nghĩ nhiều như vậy làm gì, chúng ta mau đi thôi” mập mạp thúc giục, hắn không muốn dừng lại nơi này nữa.

Trên thực tế cũng có nhiều người rục rịch di chuyển, bọn họ cũng sợ ở lại nơi đây.

Sở Phong ước lượng thanh hắc kim đoản kiếm trong tay, kiếm này thật sự nặng, các loại vật liệu đã giọt xa nhận thức của hắn, khiến hắn hoài nghi rất nhiều.

“Điện thoại của người kia đâu, ta nhìn một chủ, xem đã cùng ai liên lạc qua, rất cổ quái! “

Đáng tiếc, không như ý nguyện của hắn, người ở đây quá nhiều, cái điện thoại sớm đã không biết ở nơi nào.

“Đi! “

Bọn hắn cũng không trì hoãn thời gian, sửa soạn rồi gấp gáp khởi hành.

Từng đám, từng đám người, kết bạn đồng hành, nhanh chóng ly khai, hướng về thành trấn gần nhất.

Sở Phong cùng Chu Toàn dọc theo đường sắt mà đi, mập mạp đối với con đường này tương đối quen thuộc, ngồi xe qua lại nơi đây không biết bao nhiêu lần rồi, theo lời hắn, khoảng mười dặm nữa sẽ có một cái thành thị nhỏ.

“Là ai làm, trách không được đoàn tàu bắt buộc phải dừng lại, phá hoại quá mà! “ trên đường, Chu Toàn tức giận hét lên.

Đi được vài dặm, bọn họ thấy được đường ray bị cắt ra, đây tuyệt đối là tai họa, nếu tàu tiếp tục đi tới thì thật không biết phát sinh ra chuyện lớn gì nữa.

“Không đúng”

Đi hai dặm nữa, bọn họ thấy đường ray lại bị cắt ra, chỉ là hơi kỳ quái, không giống bị ai phá hoại đào ra, mà là...

“Ngươi thấy sao, tình huống không bình thường”

Chu Toàn nhìn kỹ lại một lần nữa rồi mới trịnh trọng nói.

Mặt đất giống như bị kéo giãn ra, cả vùng đất như biến rộng ra, đường ray nối liền, liền bị đứt đoạn, không thể liền mạch nữa.

Hai người hồ nghi, mặt đất còn có thể biến rộng ra, càng lớn hơn so với trước kia sao?

“Chắc là do địa chấn đó” Chu Toàn nói ra.

Nhưng mà trước kia bọn họ không có cảm giác được động đất, tình huống hiện tại quá yêu dị, khiến người ta thấy mà kinh hãi, không làm rõ được.

Hai người có chút sợ hãi, không rõ ràng lắm.

Đi được thêm một đoạn, lần này, bọn hắn tận mắt chứng kiến sự việc, tai nghe được thanh âm đường ray đứt đoạn, thấy được cảnh mặt đất mở rộng, khuyếch trương ra.

Chu Toàn trợn con mắt, mồm mở rộng, nói không nên lời.

“Yêu quái... A! “Cuối cùng hắn mới lắp bắp.

“Đi mau, khu vực này không ổn định! “. Sở Phong vừa nói, vừa bắt đầu tăng tốc độ.

Chu Toàn mặc dù béo, nhưng từ lúc kên tàu đã nhìn ra, hắn có thể lực, quả thật, hắn chạy nhanh nhưng không hô mệt mỏi mặc dù có chút thở dốc.

“Ủa, không còn đường nữa”

Phía trước, dọc theo đường ray, một ngọn núi lớn vắt ngang qua, chặn đường di chuyển.

Quỷ dị chính là, đường đi về sau, giống như là bị ngọn núi lớn này đè xuống, nếu đào bới lên, có thể thấy được các phần bị vùi lấp.

“Mập, ngươi chắc chắn phía trước có thành trấn sao?”Sở Phong hoài nghi hỏi.

“Chắc chắn” mập mạp quả quyết, con đường này hắn ngồi xe qua lại đâu chỉ chục lần, đồng thời thề rằng trước giờ chưa bao giờ thấy ngọn núi này, giống như từ trong hư vô xuất hiện.

“Hết cách rồi, vượt qua thôi, ta không tin là sau khi vượt qua thì tiến vào một thế giới khác” Chu Toàn nói ra.

“Đừng, đi vòng qua thôi, không phải quá xa” Sở Phong ngăn cản.

Chu Toàn có chút không cam lòng, hắn muốn nghiên cứu ngọn núi này ở đâu ea, làm thế nào mà xuất hiện.

“Rốnggggg... ...! “

Một tiếng thú rống to, cả núi rừng đều lay động, bắt nguồn từ ngọn núi kia, rất rõ ràng trên đó có mãnh thú nguy hiểm.

“Làm sao có thể, khu vực này làm gì có mãnh thú, con thú này từ đâu chạy tới? “ mập mạp chấn động

Sở Phong chỉ chỉ ngọn núi, mập mạp liền dập tắt ý nghĩ leo núi, đàng hoàng đi vòng.

Trong quá trình này, bọn họ nghe được tiếng thú rống mấy lần, rồi sau đó nghe được tiếng người kêu thảm thiết.

“Có người leo núi” Chu Toàn sắc mặt trắng bệch, cảm thấy may mắn khi không vượt ngọn núi kia.

Hai người cuối cùng cũng thành công vòng qua ngọn núi này, lại dọc theo đường ray, đi về phía thành trấn kia.

Đồng thời bọn hắn càng kinh hãi đường sắt bị cắt khúc thêm mấy lần, mặt đất lại càng lúc càng biến rộng ra.

Nguyên bản con đường hơn mười dặm, mà giờ có cảm giác như đã vượt hai mươi dặm.

Coi như may mắn, bọn họ bình yên đến thị trấn.

Lúc này sương mù tan đi nhưng ánh nắng vẫn chưa chiếu rọi xuống.

“Ở đây cũng có.. “ Sở Phong thần sắc thay đổi, hắn nhìn lên trời, từng sợi lại từng sợi dây leo thô to rủ xuống, phiến lá um tùm.

Nó che khuất, giống như vắt ngang bầu trời.

Một gốc cự đằng phô thiên cái địa.

Khi sương mù tan hết, người trong thị trấn cũng thấy màn này, la hét hoảng hốt, dẫn phát khủng hoảng.

“Trốn thôi, mau chóng rời đi! “

Trên thực tế có rất nhiều người đã ly khai, từng chiếc lại từng chiếc xe nhanh chóng rời đi khỏi thị trấn, lái về phương xa.

“Nhanh, chúng ta cũng phải có một chiếc xe, thừa lúc đường còn có thể đi, nếu không chắc chết ở chỗ này” Sở Phong cũng gấp.

“Còn gọi cái gì nữa, đoạt đi.. “ mập mạp cũng gấp lắm rồi.

Bất quá, cuối cùng bọn họ cũng gọi một chiếc xe, một vị đại thúc trung niên chở bọn họ đi, hướng ra bên ngoài cùng nhau thoát đi.

Sương lớn tan hết, điện thoại bỗng nhiên lại liên lạc được.

Sở Phong mở điện thoại, kiểm tra xem có tin tức gì lớn không.

“Trời, Tung Sơn, Vương Ốc Sơn, La Phù, một ít danh sơn vậy mà đều xuất hiện dị tượng, các nơi nham thạch vậy mà lại có mây tím chảy xuôi bên trên”

Chu bàn tử quái khiếu, mới vẻn vẹn một đêm mà phát sinh bao nhiêu sự tình.

“Ặc, có người tại ven đường thấy có tiểu thụ kết xuất trái cây màu bạc, hắn ăn một trái, lại mọc được... một đôi cánh bạc! “ Chu Toàn đọc xong, đờ ra một lúc.

Thế giới phát sinh kịch biến rồi, đây là cảm giác của Sở Phong sau khi đọc xong tin tức này.

Đăng bởi: Bảo Bảo đi lạc

Truyện Tiên Hiệp hay