• Thánh Khư

  • Tác giả:

    Thần Đông

  • Chương 6: Hộp Đá

  • Màu Nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Màn đêm buông xuống, sự yên tĩnh trong lều vải bỗng chốc bị phá hủy, tiếng vang nhỏ bé mà thanh thúy, khiến Sở Phong tay chân cương cứng, hắn ngay lập tức dừng lại mọi động tác.

Một hòn đá hình lập phương thì phát ra thanh âm như thế nào?

Một khe hở xuất hiện trên hòn đá.

Sở Phong buông tay, sợ có biến cố gì xuất hiện, cẩn thận quan sát, hôm nay trải qua không ít sự tình quái dị, khiến hắn đặc biệt cẩn thận.

“Một cái hộp đá? !” Hắn kinh ngạc.

Những đường vân ít ỏi vây quanh hòn đá, vô tình hay cố ý che lại khe hở này, hiện tại thoáng mở ra, hiển hiện tất cả mọi thứ.

Trước kia, hộp đá quá kín kẽ, gần như là nhất thể, hơn nữa có vằn vệt bao trùm, rất khó bị phát hiện.

Ai nghĩ vật này lại là một hộp đá hình lập phương? Khoảng ba thốn, mang theo phong cách cổ xưa.

Việc đã đến nước này, Sở Phong có chút chờ mong, bởi vì hộp đá có chút thần bí, nhặt được tại chân núi Côn Lôn, nguyên bản nghĩ rằng nó là một hòn đá kì lạ, ai ngờ bên trong lại ẩn chứa càn khôn.

Sở Phong liền đem chậu đồng trong lều vãi ra che trước người, tiến hành phòng ngự, hắn sợ lên bảng đếm số:D, rồi sau đó cẩn thận mở ra hộp đá, khe hở kia từ từ rộng ra.

“Rắc!”

Nắp hộp bật ra, không có gì dị thường, cũng không có nguy hiểm phát sinh.

Sở Phong thả lỏng trong lòng, dò xét bên trong chiếc hộp.

Hắn hơi chờ mong, đến tột cùng chính giữa hộp phong kín cái gì?

Bên trong hộp đá, không gian rất nhỏ, chỉ có một lỗ khảm không sâu, cơ hồ chứa không được gì cả, hiển nhiên không có khả năng cất giấu tải sải quý báu gì.

Bất quá, chính giữa hoàn toàn chính xác có vật.

Ở trong, có ba khỏa hạt giống khô quắt, được cất kĩ lưỡng, ngoài ra, không còn gì khác.

Sở Phong thất vọng, tại Côn Lôn Sơn nhặt được hộp đá, nguyên lai tưởng rằng cất giấu bí bảo gì đó, kết quả không như mong đợi, cũng chỉ có ba mầm hạt giống.

Một khỏa hạt giống đen nhánh, sớm đã khô quắt, hình như có chút biến hình rồi, sinh cơ thiếu khuyết nghiêm trọng.

Một viên khác màu nâu tím, tròn dẹp, lại giống như bị đè ép, nó to bằng cái móng tay lớn.

Cuối cùng là một khỏa hạt giống bình thường, ngoại trừ nếp uốn bên ngoài, coi như đầy đủ, ít nhất nó không khô quắt, toàn thân là hình tròn, chỉ là có chút khô héo.

Sở Phong suy nghĩ, ba mầm hạt giống? Trong đó hai khỏa còn khô cằn không thành bộ dáng, cái này thật sự quá mức ấy ấy rồi... cùng tưởng tượng khác nhau một trời một vực.

Nguyên lai tưởng rằng ở chân núi Côn Lôn nhặt được hộp đá có chút thần bí, nói không chừng cất giấu đồ vật quan trọng gì đó, kết quả lại bình thường.

Hắn đem ba mầm hạt giống đặt ở lòng bàn tay, nhìn kỹ, thật sự không hề có chỗ nào thần kỳ.

Thứ này chôn ở dưới mặt đất đã bao nhiêu năm? phán đoán không được, nhưng nhìn hộp đá niên đại tuyệt đối đủ lâu, những đường vân trên nó căn bản đều mơ hồ.

Đồ vật từ thời viễn cổ sao?

Bất quá, nếu như là đồ cổ, ba khỏa hạt giống sau khi khai quật mà không bị hư, cũng là coi như không tệ rồi.

Một ít đồ vật hơi cổ được phong ấn, một khi phơi bày ra ánh sáng, có thể sẽ lập tức tổn hại.

Sở Phong nhìn lại xem, thật sự nhận thức không ra chúng hạt giống gì, chưa bao giờ thấy qua, không biết nên xử lý ba loại thực vật làm sao.

Hắn có chút không biết nói gì, mới vừa rồi còn tưởng khai quật được bí bảo, mà bây giờ lại đối lại ba khỏa hạt giống khô cằn!

“Tìm thời điểm gieo xuống, nhìn xem đến cùng có thể mọc ra cái gì.” Sở Phong suy nghĩ.

Chỉ là, ba mầm hạt giống này đến từ niên đại có chút xa xôi, hiện giờ đã khô quắp thành như vậy, liệu có thể nảy mầm được không.

“Nhiều khi trồng ra cây đậu, hay là rau quả gì đó, lại biết đâu một chút thảo dược độc tính thì cũng xem như là đồ vật cổ xưa rồi.” Hắn nở nụ cười.

Bầu trời ở cao nguyên dường như cách mặt đất rất gần, ánh trăng như nước, tỏa xuống phiến đại địa thê lương làm cho cả vùng đất trở nên có chút hoang vu.

Đêm khuya, đặc biệt yên tĩnh.

Mơ mơ màng màng, Sở Phong nghe được phương hướng Côn Lôn truyền đến một tiếng thú rống cực lớn, âm thanh quanh quẩn cả dãy núi, làm hắn giật mình tỉnh lại từ trong mộng.

Địa phương hắn đang ở phi thường xa, mà vẫn nghe được tiếng rống rõ ràng như thế, thật sự quá kinh người

Hiển nhiên, trong Côn Lôn có chuyện gì đang phát sinh, nghe thanh âm không giống như là con ngao kia hay là con bò đen Tây Tạng, lại có mãnh thú khác xuất hiện.

Mơ hồ, mặt đất phiến sơn mạch kia rung động không ngừn, truyền tới, càng phát ra lại càng không yên tĩnh.

Một ít dân du mục bừng tỉnh, lại thành kính cầu xin, quỳ bái Thánh sơn, trong miệng thì thào cái g đó.

Sở Phong cũng đứng dậy đi ra lều vải, hắn nghe được một vị lão du mục nói.

“Trong núi Phật sống thật sự thức tỉnh.”

Sở Phong thật sự khó hiểu, nếu là cổ tăng, như thế nào lại có tiếng thú hô?

“Ngươi không hiểu, đây là truyền thuyết mà tổ tiên truyền lại, sáng mai ngươi tranh thủ thời gian ly khai a.” Lão du mục nói ra.

“Có khi nào thánh thú trong núi muốn chạy ra ngoài?” một vị trung niên khác nói ra.

Truyền thuyết, cao nguyên ở sâu trong Thánh sơn có vài đầu cổ thú đang ngủ say, có thể cùng thần linh so sánh, khí lực lớn vô cùng, có thể hàng ma, cũng có con cực kỳ hung mãnh, thức tỉnh sẽ tạo thành tai nạn.

Sở Phong nghe vậy, suy nghĩ một lúc, hắn mặc dù không tin, nhưng không cách nào phản bác được.

Dù sao, hắn đã tự mình đã trải qua sự tình ngọn núi thanh đồng, hoàn toàn chính xác gặp được một ít dị thú.

Ví dụ như, con kim điêu kia, dài năm sáu mét, nếu tại cổ đại, hơn phân nửa sẽ bị gọi là Kim Sí Đại Bằng Điểu.

Con bò Tây Tạng toàn thân đen nhánh kia, dài hơn một trượng, mấy con báo, sói xanh gặp đều sợ hãi nó, khí lực lớn vô cùng, mỗi bước chân di động khiến cả ngọn núi run rẩy, nếu là ở cổ đại hơn phân nửa sẽ được xưng là ngưu ma.

Một ít cổ đại truyền thuyết, nhiều khi có khoa trương, về sau thành thần thoại rồi. Nhất là cổ nhân ghi lại dị văn, đều có khuyếch đại một chút, chắc hẳn tại đây cũng là như thế.

Sau nửa đêm, cao nguyên rốt cục an tĩnh, phương xa trong rặng núi lớn, tiếng thú rống đã biến mất.

Trăng sáng như nước, lại như khói mỏng rơi vãi xuống phiến cao nguyên này, phảng phất như nối liền đất với trời, mông lung mà yên ắng.

Dân du mục không còn lo lắng nữa, thở dài ra một hơi.

Sở Phong cũng trở lại trong lều vải, lâm vào ngủ say.

Ngày hôm sau, Sở Phong sáng sớm đã lên đường, hắn tiến vào một thành phố ở hướng Tây, hắn muốn từ nơi này đón tàu về nhà.

Thời đại hậu văn minh, trải qua trùng kiến, mặc dù không còn sáng lạng như năm đó, nhưng chênh lệch cũng không phải lớn lắm, các loại phương tiện giao thông cũng coi như thuận tiện.

Mấy ngày này, Sở Phong một mực tại dã ngoại, cùng ngoại giới không có liên lạc, hôm nay tiến vào thành thị, ẩn ẩn có cảm giác giống như đã cách xa một thế hệ.

Hắn ở trên cao nguyên, sa mạc, núi cao, trên người hắn các phương tiện liên lạc đều không sử dụng, bây giờ mở ra, rất nhiều tin tức đồng thời ào ào ập đến.

Cha mẹ dặn dò một mình hắn ở bên ngoài phải cẩn thận, chú ý an toàn, cũng có đồng học bạn bè hỏi hắn lúc nào trở về, còn có tin tức khác nữa.

Sở Phong hồi phục tâm tình, cho đến khi leo lên tàu.

Hắn ngoại trừ mua một đống đồ ăn vặt, mang theo đồ ăn trên người rất ít, trên đường trở về đã dùng hết rồi.

Tìm được vị trí của mình, buông đồ đạc, hắn cầm trong tay điện thoại, bắt đầu xem tin tức gần đây, lập tức kinh dị không thôi.

Những ngày này, cả nước khắp nơi xuất hiện đại lượng sương mù, thậm chí ở nước ngoài cũng là như thế, có sương mù màu lam nhạt, có màu đỏ thẫm, có màu tím, mà phạm vi rất lớn.

Có người nói, cái này có thể là do năm đó chiến tranh còn sót lại một ít bức xạ hạt nhân dẫn đến dị biến.

Nhưng chuyên gia lập tức bác bỏ tin đồn, thông cáo dân chúng, hết thảy an toàn, đây chỉ là sương mù tự nhiên, sau khi biến mất thì không có việc gì, không cần phải sợ hãi.

Một số ít điều tra, chứng thực rằng cùng dạng với một ít biến cố trong lịch sử, ảnh hưởng đến các nơi. Về nhưng lời này cũng không có ai cực lực chối bỏ bởi vì thời đại hậu văn minh, đây cũng không phải là lần đầu tiên hiện tượng kì dị xuất hiện.

« Đây là sự tình quái quỉ gì thế nhi? thực vật lại hiện giữa trời, đúng là quái dị!

Đoàn tàu khởi hành, một tên mập đi đến phụ cận ngồi xuống, nhìn tuổi tác có lẽ cùng Sở Phong tương đồng, vóc dáng cao cao, bụng hơi lớn, mặt thì béo múp míp, lỗ tai rất lớn, hai con mắt híp lại, đặc biệt khi hắn cười, y hệt như Phật Di Lặc.

Nhìn hắn có chút cảm giác vui vẻ, mặt mũi cũng hiền lành, lúc cười lên, càng nhìn càng thấy giống Phật Di Lặc.

Sở Phong lập tức nở nụ cười, người này chắc thuộc dạng người vui vẻ.

“Huynh đệ, đi đâu đó?” tên mập bụ bẫm chào hỏi.

“Chân núi Thái Hành sơn.” Sở Phong cười đáp lại nói.

“Đồng hương a? vị trí cụ thể ở đâu thế.” Béo cười ha hả.

Càng hỏi, hai người lại càng cảm thấy thật đúng là giống nhau, lập tức cảm thấy thân cận không ít, cùng quê quán a.

Tên mập gọi là Chu Toàn, từng tại miền tây đọc sách, lần này coi như là trở lại chốn cũ, muốn trở về nhìn quê hương một cái.

Sở Phong cũng chú ý lúc Chu Toàn nói chuyện phiếm, mấy ngày gần đây có một ít tin tức, trong đó có tin tức phát hiện trong không trung xuất hiện một ít thực vật kỳ dị lơ lửng, cái này có chút quỷ dị.

“Ta cũng không rõ, sao chúng không rơi xuống nhỉ!” Chu Béo thì thầm.

Sở Phong nhìn nhìn tin tức, cũng không rõ ràng cho lắm.

“Sẽ không xảy ra chuyện lớn gì chứ?” Chu Toàn bật thốt.

“Hi vọng bình an, thế giới này càng ngày càng khiến không người nào có thể lý giải được.” Bên cạnh có người nói vào.

“Đúng vậy a, thái thái bình bình thực sự là tốt nhất, nếu không lại để cho người ta cảm giác không an lòng.”

Cái này tựa hồ đưa tới cộng minh, một ít người phụ họa.

“Đoán chừng sớm muộn cũng gặp chuyện không may, những năm này đã có không ít hiện tượng kì bí không cách nào giải thích được.” Người có con nhỏ vừa nói.

Hiện trường lập tức náo nhiệt, bất cứ chủ đề nào có thể nói đều đem ra thảo luận.

Sau hai tiếng, Chu Toàn cùng Sở Phong đã rất quen thuộc, dù sao đều là người cùng quê, trời sinh thân cận.

Hắn nhích nhích tới, thần thần bí bí, hướng Sở Phong nói:“Ta vài ngày trước nghe một người thân thích nói, hắn nhận thức được một vị kỳ nhân, vị này nói thế giới muốn biến đổi lớn rồi.”

“Biến đổi gì? “ Sở Phong hỏi.

“Sẽ xuất hiện một ít sự tình thần bí.” Chu Béo thanh âm rất nhỏ đối đáp.

“Ta xem ngươi giống sự tình thần bí hơn đó.” Sở Phong cười nói.

“Thật sự, ngươi đừng không tin, người bà con kia của ta không phải người nói lung tung, ngày thường rất nghiêm cẩn đáng tin cậy, toàn tiếp xúc tầng lớp cao cấp không tầm thường.” Béo trừng mắt.

Sở Phong cười lắc đầu.

Tên mập có chút nhụt chí, nói :“Kỳ thật, ta cũng không tin lắm, vị kỳ nhân này lại nói mò, để lộ ra vài lời, lại ám chỉ một ít nhân vật trong thần thoại phương Tây có khả năng sẽ xuất hiện, bên chúng ta cũng như thế.”

“ Sặc ! “

Bên cạnh một người đang uống nước, vừa mới nghe được, một ngụm nước trực tiếp phun ra ngoài, cười không ngừng.

“ Đi, đi, đi, có cái gì buồn cười đâu, không nói nữa !” tên mập cũng hiểu được xấu hổ rồi.

Đăng bởi: admin

Truyện Tiên Hiệp hay