• Màu Nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Chương 8: Tỷ đệ

Tần Vấn Thiên không có nói cho Tần Xuyên hắn đã ngưng tụ Tinh Hồn, hai ngày sau, thời điểm hắn đòi lại khuất nhục này, tin tưởng nghĩa phụ sẽ càng cao hứng hơn.

- Tần lão đệ, ta muốn nhìn kỹ tình huống của hài tử một chút, lão đệ có cho phép không?

Lúc này Mạc Thương đi lên phía trước, nhìn Tần Vấn Thiên, trong ánh mắt lộ ra hào quang khác thường.

- Mạc huynh nguyện ý, ta tất nhiên là cầu còn không được.

Tần Xuyên không phải người không hiểu lý lẽ, Đế Tinh Học Viện, chính là Học viện mà tất cả mọi người Sở Quốc tha thiết ước mơ, cao tầng của Đế Tinh Học Viện, bọn họ có thể coi là quyền lực của Hoàng gia.

Nhiều năm trước, Sở Quốc Hoàng thất, chính bởi vì kiêng kỵ Đế Tinh Học Viện quá cường đại, mới đại lực sáng lập Học Viện Hoàng Gia, giống như đến đỡ Diệp gia chèn ép Tần gia vậy.

- Tần Vấn Thiên, ngươi đi theo ta.

Mạc Thương mang theo Tần Vấn Thiên ly khai, Tần Xuyên nhìn Tần Dao nói:

- Ngươi cũng đi đi.

Tần Dao gật đầu, rất xa đi theo phía sau hai người.

Tần Vấn Thiên thấy Mạc Thương nhìn mình chằm chằm, ánh mắt dường như Tinh Thần rực rỡ, làm cho trong lòng hắn rùng mình, đây là lực lượng Tinh Hồn, Mạc Thương này, khả năng có Thiên Mục Tinh Hồn.

- Người tuyệt mạch, có thể tu hành.

Mạc Thương nhẹ giọng nói, làm cho Tần Vấn Thiên cả kinh, quả nhiên là Thiên Mục Tinh Hồn, có thể nhìn Tinh Thần ba động.

- Không nghĩ tới, hôm nay thật nhìn thấy người tự toái kinh mạch, ngưng tụ Tinh Mạch.

Lúc này trong lòng Mạc Thương cực kỳ vui vẻ, vừa rồi hắn lại xác nhận một lần, Tần Vấn Thiên là tuyệt mạch không sai, nhưng hắn cũng là một tu sĩ Võ Mệnh, cái này chỉ có một khả năng, phá rồi lại lập, muốn thành tựu Luân Mạch hoàn mỹ nhất… Tinh Luân Mạch, tuy đây chỉ là hình thức ban đầu của Luân Mạch, nhưng đối với điều động Nguyên Lực trong cơ thể đã vượt lên đầu người khác.

Người này, nhất định phải kéo vào Đế Tinh Học Viện.

- Tiền bối có dặn dò gì sao?

Tần Vấn Thiên nhìn Mạc Thương hỏi.

- Cường độ Tinh Thần Chi Lực trong cơ thể ngươi, chắc là Luyện Thể cảnh ngũ trọng?

- Thiên Mục thật là lợi hại, tuy ta chỉ là Luyện Thể cảnh tứ trọng, nhưng bởi vì Tinh Thần Nguyên Lực đến từ đệ ngũ trọng, lực lượng càng hùng hậu, đối phương có thể vì vậy mà phán đoán sai.

Tần Vấn Thiên nói thầm một tiếng, lại không có trả lời đối phương.

- Hai ngày sau, thế lực khắp nơi tề tụ, Học viện nổi danh tuyển nhận môn nhân, tất có nhiều tầng khảo nghiệm, mặc dù ngươi thiên phú trác tuyệt, nhưng thực lực vẫn cần trong khoảng thời gian ngắn đề thăng vài phần, ta có ít thứ tặng cho ngươi, hai ngày sau, ngươi nhất định phải tới.

Nói xong, Mạc Thương nắm tay Tần Vấn Thiên, kín đáo đưa cho Tần Vấn Thiên một quyển sách cùng một tảng đá, thân thể đạp một cái, liền ngự không bay đi.

Ánh mắt của Tần Vấn Thiên ngưng lại, chỉ thấy Mạc Thương người nhẹ như yến, lăng không hư độ, không khỏi tâm trí hướng về, đây cũng là cường giả Nguyên Phủ cảnh khủng bố, một ngày kia, ta tất cũng bay lượn Cửu Thiên.

Nhìn xuống vật trong tay, con ngươi của Tần Vấn Thiên co lại, trong lòng thầm run sợ, tảng đá kia mơ hồ có Tinh Thần Chi Lực mãnh liệt ba động, là Tinh Thạch cực kỳ trân quý, còn trên bộ sách kia, có ba chữ lớn Hàng Long Quyền.

- Đế Tinh Học Viện.

Tần Vấn Thiên âm thầm ghi nhớ, thu hồi đồ vật, liền nghe tiếng bước chân truyền đến, một bóng người xuất hiện ở bên cạnh Tần Vấn Thiên, hương gió nhàn nhạt đập vào mặt.

- Đã sớm nói với ngươi, Bạch Thanh Tùng này tâm cơ rất sâu, lúc đầu ta phản đối hôn sự này, hết lần này tới lần khác cái tên nhà ngươi tham luyến mỹ sắc.

Khóe miệng của Tần Vấn Thiên hiện lên một tia vui vẻ, ánh mắt chuyển qua, liền thấy một gò má cực kỳ xinh đẹp, lông mày như trăng non, hai mắt cười yếu ớt, khuôn mặt trắng nõn ôn nhu, da thịt vô cùng mịn màng, khiến người ta không nhịn được muốn hôn một cái, Tần Dao giống như Bạch Thu Tuyết, cũng là một trong tứ đại mỹ nữ của Thiên Ung thành, ngày thường cực kỳ xinh đẹp.

- Nếu như ta tham luyến mỹ sắc, liền mỗi ngày dựa vào Tần Dao tỷ.

Tần Vấn Thiên vui đùa nói

- Bớt lắm mồm.

Tần Dao trừng Tần Vấn Thiên, nói:

- Ngươi làm hại phụ thân và lão sư ta trở mặt, sau này ở trong học viện nhất định khó lăn lộn, ngươi dự định bồi thường thế nào.

Tần Vấn Thiên từ trong túi móc ra viên Tinh Thạch kia, lập tức đưa cho Tần Dao, cười nói:

- Viên Tinh Thạch này ẩn chứa Tinh Thần Chi Lực rất mạnh, chắc là Tinh Thạch đến từ đệ nhị trọng, ngươi cầm đi tu luyện đi.

Tần Dao nhìn Tần Vấn Thiên, nhìn hắn chằm chằm nói:

- Mỗi lần phụ thân đưa cho ngươi Tinh Thạch, ngươi đều len lén đưa cho ta, hiện tại ta đã là Luân Mạch cảnh, chẳng lẽ ngươi còn không thấy.

Nghĩ đến chỗ này, ánh mắt của Tần Dao nhu hòa, tuy nói hôm nay bởi vì Tần Vấn Thiên đưa đến phụ thân và Đường Lâm lão sư trở mặt, nhưng nàng sẽ không trách tội Tần Vấn Thiên, từ nhỏ đến lớn, đệ đệ này giúp đỡ nàng tu hành, mỗi lần phụ thân cho Tinh Thạch, Tần Vấn Thiên đều len lén cho nàng, hơn nữa để cho nàng không nói ra ngoài, lúc này mới có nàng hôm nay.

- Luân Mạch cảnh.

Tần Vấn Thiên vui vẻ, lập tức cười nói:

- Tốt lắm, lần này ta sẽ không cho ngươi.

Còn dư lại hai ngày, hắn quả thực cần phải mượn năng lượng của Tinh Thạch tới tu hành, để cho thực lực của mình tăng lên một ít nữa.

- Lúc này mới ngoan, Vấn Thiên, ta ở trong Hoàng thành biết không ít thiếu nữ ưu tú, đợi ngày sau có cơ hội, sẽ giới thiệu cho ngươi, Bạch gia kia đã hám thế, ngươi cũng không cần quá để ý.

Tần Dao khuyên một tiếng.

Tần Vấn Thiên đương nhiên biết đây mới là mục đích Tần Dao đuổi theo, muốn khuyên hắn an tâm, sợ hắn bởi vì chuyện này bị đả kích.

Cước bộ dừng lại, Tần Vấn Thiên ngồi xổm người xuống, làm cho thần sắc của Tần Dao cứng lại, trừng mắt nhìn Tần Vấn Thiên nói:

- Làm gì đó?

- Để đứng lên.

Tần Vấn Thiên cười nói.

- Tới địa ngục đi.

Tần Dao hơi có chút đỏ mặt, cho Tần Vấn Thiên một cái liếc mắt, cơ thể hơi chuyển qua.

- Mỹ nữ, lại không phải lần đầu tiên, khi còn bé ai mỗi ngày bò lên người ta, hiện tại lớn lên trái lại không tiếp thu đệ đệ như ta.

Tần Vấn Thiên trêu ghẹo cười nói, làm cho Tần Dao dậm chân, người này, lại nói quái sự lúc trước.

Tần Dao hơi lớn hơn Tần Vấn Thiên một chút, năm nay đã gần 17, duyên dáng yêu kiều, dáng người cao gầy, Tần Vấn Thiên nói nàng như vậy, tự nhiên có chút ngượng ngùng, nhưng tuy như vậy, nàng vẫn dời bước chân một chút, hai tay khoát lên vai Tần Vấn Thiên, ánh mắt nhìn xung quanh.

- Đi.

Hai tay Tần Vấn Thiên vịn bộ vị đại thối của Tần Dao, tùy ý Tần Dao ghé vào trên người, cảm giác trên lưng bị một đoàn mềm mại đè nặng, không khỏi cười nói:

- Tần Dao tỷ quả nhiên trưởng thành.

Tần Dao hận đến nghiến răng, hai tay nhéo lỗ tai của Tần Vấn Thiên, ánh mắt lại nhìn trái phải, sợ bị người nhìn thấy, tuy hai người là tỷ đệ, nhưng dù sao không phải thân sinh, Tần Dao vẫn không thể tự nhiên như khi còn bé.

- Xem ra ta là lo lắng nhiều.

Tần Dao thì thầm một tiếng, người này nơi nào như bị đả kích a.

Hai người nói giỡn đi tới một tiểu viện, đây là phủ đệ của gia đình Tần Xuyên, phân hai viện, phu phụ Tần Xuyên cùng với Tần Dao ở đông viện, Tần Vấn Thiên cùng Hắc bá ở tây viện.

Chỉ thấy lúc này trong đình viện có một nữ nhân, nhìn như không đến 30, cùng Tần Dao giống nhau đến mấy phần, thấy Tần Vấn Thiên cõng Tần Dao đi tới, không khỏi lộ ra vui vẻ ôn hòa.

- Dao nhi, lớn như vậy còn thích kề cận Vấn Thiên.

Tần mẫu biết Tần Dao mặc dù lớn hơn Tần Vấn Thiên một chút, nhưng càng nhiều lúc là Tần Vấn Thiên chiếu cố Tần Dao, như ca ca của Tần Dao.

- Mẫu thân, mới không phải đâu, người này chiếm tiện nghi của ta.

Tần Dao từ trên lưng Tần Vấn Thiên nhảy xuống, nhìn Tần mẫu oán trách.

- Ngươi còn có tiện nghi gì không bị Vấn Thiên chiếm.

Tần mẫu tươi cười ấm áp, làm cho Tần Vấn Thiên bật cười, tựa hồ có chút ngượng ngùng.

- Mẹ!

Tần Dao im lặng dậm chân, làm cho Tần mẫu thoải mái cười.

- Mẫu thân, ta đi thăm Hắc bá.

Tần Vấn Thiên cảm giác ánh mắt của Tần Dao không có hảo ý, tranh thủ thời gian chạy ra, đi tới tây viện, chỉ thấy một thân ảnh già nua đang quét đình viện, thân ảnh kia cụt một tay một chân, còng lưng, như đến lúc tuổi già.

- Hắc bá, ta làm cho.

Tần Vấn Thiên đi tới, nhưng lão nhân chậm rãi xoay người, nhìn Tần Vấn Thiên, thần sắc ngưng lại:

- Ngươi ngưng tụ Tinh Hồn?

Tần Vấn Thiên đối với Hắc bá có thể nhìn ra không có cảm thấy kỳ quái, bình tĩnh gật đầu.

- Mấy trọng, loại Tinh Hồn nào?

Hắc bá hỏi.

- Ngũ trọng, Thiên Chuy Tinh Hồn.

Thân thể già nua của Hắc bá hơi run một chút, nhưng chỉ lập tức liền khôi phục bình tĩnh, xoay người, đi vào trong hậu viện, không nói một lời.

Tần Vấn Thiên yên lặng theo Hắc bá đi tới hậu viện, chỉ thấy Hắc bá ngồi ở trên một tảng đá, nhìn Tần Vấn Thiên:

- Nhiều năm như vậy, ta để ngươi toái kinh mạch, thừa nhận đau khổ không thuộc mình, rồi lại không cho phép ngươi hút Thiên Địa Nguyên Khí, cũng không cho phép ngươi câu thông Võ Mệnh Tinh Thần, ngươi trách ta không?

- Hắc bá không phải đã nói sao, nếu như ta thu nạp Thiên Địa Nguyên Khí, sao có thể có lực tương tác như hôm nay, nếu như không phải nhiều năm minh tưởng tu hành, ta làm sao có thể câu thông đệ ngũ trọng Võ Mệnh Tinh Thần.

Tần Vấn Thiên cười đáp lại:

- Hậu tích bạc phát, tự toái kinh mạch, làm sao không phải là nhân họa đắc phúc.

- Thế nhân tham luyến nhanh chóng nhất thời, thu nạp Thiên Địa Nguyên Khí, một mặt tu hành, một mặt lại muốn trở thành tu sĩ Võ Mệnh, nhưng vô tri làm cho từ nhỏ thiên phú bịt kín cát bụi, nhiều năm minh tưởng, cho ngươi có thành quả hôm nay, từ nay về sau, ta sẽ không xen vào tu hành của ngươi nữa, nhưng ngươi nhất định phải thủy chung nhớ kỹ một điểm, vĩnh viễn không được thu nạp Thiên Địa Nguyên Khí, chỉ có tu sĩ Võ Mệnh thuần túy nhất, mới có thể không ngừng mở Tinh Môn, ngưng Tinh Hồn.

Tần Vấn Thiên gật đầu nói:

- Vấn Thiên nhớ kỹ.

Hắc bá nói với hắn, thế nhân đều tham lam, phần lớn đồng thời thu nạp Thiên Địa Nguyên Khí cùng Tinh Thần Chi Lực, lấy đề thăng tốc độ tu hành, nhưng cái này lại sẽ để người thiên phú bị long đong.

Thế giới này, là thế giới thuộc về tu sĩ Võ Mệnh.

Đăng bởi: Tàn Dương

Truyện Tiên Hiệp hay