• Màu Nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Chương 11: Khảo hạch

Bạch Thu Tuyết từng bước đi xuống, tóc đen ở trong gió nhẹ vũ động, dung nhan tuyệt mỹ, mỗi bước ra một bước, tựa như đều có thể lay động tâm thần của người ta.

- Tuyệt đại giai nhân.

Rất nhiều người trong lòng âm thầm cảm thán, nữ tử như vậy, không chỉ dung nhan xuất chúng, hơn nữa thiên phú vô song.

- Nghe nói trước khi Bạch Thu Tuyết ngưng tụ Tinh Hồn, đã là nhân vật thiên tài Luyện Thể cảnh thất trọng, bây giờ càng chói lọi Thiên Ung thành, nếu như có thể lấy nàng làm vợ, chết cũng không tiếc.

Có người cảm khái, không khỏi nghĩ tới Diệp Vô Khuyết sắp sửa cùng Bạch Thu Tuyết thông gia, chỉ có nhân vật thân phận cùng thiên phú đều chói mắt như Diệp Vô Khuyết mới có khả năng xứng đôi Bạch Thu Tuyết, Tần phủ Tần Vấn Thiên kia, trái lại có chút không biết trời cao đất rộng, nên mới chịu nhục, bất quá Tần phủ xuất binh Bạch gia, không biết ý muốn như thế nào.

Không bao lâu, Bạch Thu Tuyết bước chậm đi tới Diễn Võ trường, tùy ý mà đứng, dường như tất cả quang hoa, đều tụ tập ở trên người nàng, mà giờ khắc này, trên Diễn Võ trường đã có hơn 30 người.

Khán đài, người của tứ đại Vũ phủ Học viện mắt sáng như đuốc, nhìn chằm chằm Bạch Thu Tuyết, còn những người khác, bọn họ lại không quá mức lưu ý, dù sao bọn họ vốn là vì Bạch Thu Tuyết mới tới.

Duy chỉ có Mạc Thương, ánh mắt của hắn lấp loé không yên, mở miệng nói:

- Còn có người nào, không nên bỏ lỡ cơ hội khó được lần này.

- Không sai biệt lắm a.

Đường Lâm nhàn nhạt nói, Bạch Thu Tuyết, hắn tình thế bắt buộc.

Bất quá vào thời khắc này, trong đám người, một bóng người bước chậm đến Diễn Võ trường, theo bậc thang, từng bước đi lên Diễn Võ Trường, lộ ra một gương mặt thanh niên non nớt, rất nhiều người đều ngây ngẩn.

- Tần Vấn Thiên?

Không ít người xì xào bàn tán, Tần Vấn Thiên dĩ nhiên cũng tới, hơn nữa đi lên Diễn Võ trường, chẳng lẽ hắn không biết quy củ sao.

Bạch Thanh Tùng hiển nhiên cũng không nghĩ tới Tần Vấn Thiên sẽ đến, chỉ thấy ánh mắt của hắn nhìn chằm chằm Tần Vấn Thiên, lại liếc nhìn Tần Xuyên cách đó không xa, trong lòng thầm nghĩ, Tần phủ đêm khuya phái người đến cứu Tần Vấn Thiên, mà bây giờ, Tần phủ cùng Tần Vấn Thiên đều hiện thân, như vậy hôm nay liền dễ làm, hôm đó Bạch Thu Tuyết gặp Tần Vấn Thiên vẫn chưa nói cho Bạch Thanh Tùng.

Mạc Thương nhìn thấy Tần Vấn Thiên, hai mắt sáng ngời, ánh mắt híp lại thành một cái khe, tất cả đều là vui vẻ, Bạch Thu Tuyết khi tất yếu hắn có thể buông tha, nhưng Tần Vấn Thiên này, hôm nay tình thế bắt buộc.

Mạc Thương trong lúc lơ đãng nhìn thoáng qua Đường Lâm, chỉ thấy khuôn mặt đối phương khinh bỉ, nhất thời trong lòng Mạc Thương vui vẻ, hắn đang nghĩ, đợi lát nữa Tần Vấn Thiên nở rộ phong mang, biểu tình của Đường Lâm này sẽ đặc sắc như thế nào.

Trên Diễn Võ trường, Bạch Thu Tuyết nhìn về phía Tần Vấn Thiên, đôi mắt đẹp hiện lên một tia kinh dị, nói:

- Tần Vấn Thiên, ở đây không phải địa phương ngươi nên đứng, đi xuống đi.

Tần Vấn Thiên nhìn đối phương, khóe miệng phác thảo lên một tia cười nhạt, lại không có trả lời.

Nhìn thấy Tần Vấn Thiên chỉ nhìn mình, Bạch Thu Tuyết cau mày, tựa hồ rất không hài lòng, lại nói:

- Tần Vấn Thiên, ta biết ngươi không cam lòng, nhưng ta ngươi trong lúc đó có khoảng cách không thể vượt qua, đã định trước không có cách nào tiến tới với nhau, ngươi lại bất cam, cũng chớ để hồ đồ, trong diễn võ trường, không phải là địa phương ngươi ngây ngô, ly khai đi.

- Ngươi thật sự là coi trọng mình.

Tần Vấn Thiên lãnh đạm đáp lại một tiếng, lập tức đứng ở một bên, không có nhìn Bạch Thu Tuyết nữa, 16 tuổi, tâm cơ sâu như thế, hắn vì mình trước kia cảm thấy đáng buồn, thật tâm đối đãi đối phương, coi nàng như thân nhân, vị hôn thê của mình, mà đối phương, chỉ một mực lợi dụng hắn mà thôi.

- Vấn Thiên hiền chất.

Trên khán đài, thanh âm của Bạch Thanh Tùng truyền đến, ánh mắt của Tần Vấn Thiên chậm rãi chuyển qua, nhìn lại khán đài, chỉ thấy Bạch Thanh Tùng cười nói:

- Vấn Thiên hiền chất, nữ nhi của ta Bạch Thu Tuyết, thấy ngươi không cách nào tu hành, mấy năm qua dụng tâm giáo dục ngươi, hi vọng dẫn đạo ngươi bước vào đường tu hành, tuy không công, lại tận tâm tận lực, lại không nghĩ tới, ngươi lại cầm thú như vậy.

- Bạch Thu Tuyết giáo dục mình? Cầm thú?

Thần sắc của Tần Vấn Thiên đọng lại, thấy hình tượng thản nhiên của Bạch Thanh Tùng, trong lòng hắn không khỏi ác hàn, hạng người ti tiện như vậy, ngày trước hắn lại kính như cha.

- Tuy nói ngươi và Thu Tuyết có hôn ước, nhưng, dù sao còn chưa thành hôn, ngươi lại muốn làm việc cẩu thả, thậm chí đối với tiểu nữ Bạch Tình của ta cũng có mưu đồ, ta thật đau lòng, bất quá nể tình ngày trước, ta không tính toán với ngươi, hi vọng sau ngày hôm nay, ngươi chớ xuất hiện ở trước mặt của ta.

Thanh âm của Bạch Thanh Tùng bình tĩnh, nhưng làm cho Tần Vấn Thiên triệt để thấy rõ chân diện mục của người này, cái này há là không tính toán với hắn, đơn giản là cực kỳ ti tiện, muốn từ hôn liền từ hôn, lại dùng thủ đoạn hạ lưu như thế, chính như lúc đầu hắn nịnh nọt leo lên Tần phủ, người này vì đạt được mục đích, sẽ không giữ thể diện, không từ thủ đoạn.

Nghe được Bạch Thanh Tùng thản nhiên nói, nhất thời không biết có bao nhiêu người khinh thường nhìn Tần Vấn Thiên, các loại tiếng mắng khó nghe không dứt bên tai.

- An tĩnh.

Đường Lâm đạm mạc hô một tiếng, nhất thời xung quanh liền yên tĩnh lại, chỉ nghe Đường Lâm nhìn chằm chằm Tần Vấn Thiên, lạnh nhạt nói:

- Không thể tu hành liền thôi, hơn nữa tiểu nhân như vậy, Bạch gia chủ không tính toán với ngươi, nhưng không đại biểu ngươi có thể ở nơi này làm càn, lăn xuống đi.

- Sư đệ.

Bên cạnh Đường Lâm, một trung niên quần áo hoa lệ nhìn Đường Lâm, chỉ nghe Đường Lâm nói:

- Sư huynh, người này trời sinh tuyệt mạch, không thể tu hành, cùng Bạch Thu Tuyết từng có hôn ước, làm khó Bạch Thu Tuyết phải nhịn người này ba năm.

Trung niên kia nghe nói như thế nhất thời hiểu rõ, Đường Lâm đây là đang mượn hơi Bạch Thu Tuyết, liền tùy ý Đường Lâm.

Thần sắc của Tần Vấn Thiên cũng lạnh xuống, coi như Hoàng Gia Học Viện này danh dương Sở Quốc, nhưng vì Bạch Thu Tuyết hành động như vậy, khiến người ta thất vọng.

- Tứ đại Học viện Vũ phủ chiêu sinh, ta lên đài, tựa hồ không làm ra việc quá phận gì a, tiền bối là người của Hoàng Gia Học Viện, mặc dù coi trọng Bạch Thu Tuyết, cũng không nên nịnh hót như vậy, ngay cả ta có tư cách tham gia lần khảo hạch này hay không cũng không xác định, liền nhục nhã chèn ép, nếu người của Hoàng Gia Học Viện đều như vậy, thì thật khiến người ta cảm giác đáng buồn.

- Làm càn!

Đường Lâm gầm lên một tiếng:

- Ta tự mình xác nhận, chẳng lẽ còn sai.

- Nếu như tiền bối lấy bản thân yêu thích hành sự như vậy, Tần Vấn Thiên không lời nào để nói.

Chỉ thấy Tần Vấn Thiên đứng nghiêm, đường đường chính chính.

- Tiểu huynh đệ nói có lý, Đường Lâm, ngươi võ đoán như vậy, không thấy mất phong độ sao.

Mạc Thương thấy Tần Vấn Thiên cùng Đường Lâm xích mích, trong lòng nhất thời càng vui vẻ.

Đường Lâm lạnh lùng nhìn Mạc Thương, lập tức đáp lại nói:

- Không nghĩ tới Mạc Thương huynh lại tận lực giữ gìn người này, nếu như thế, ta trước bỏ qua, nếu ở thời điểm khảo hạch phát hiện có người không phù hợp tư cách, đừng trách ta không khách khí.

- Bắt đầu khảo hạch đi.

- Có thể bắt đầu.

Tứ đại thế lực nhao nhao mở miệng, rất nhanh, trên đài chiến đấu, nhiều hơn hai gương đá, gương đá này từ trên xuống dưới, lại có chín vầng sáng lờ mờ, ngoại hình tương tự, nhưng lại có bất đồng, gương đá bên trái có Thiên Địa Nguyên Lực nhàn nhạt lan tràn ra, gương đá bên phải lại có Tinh Thần Nguyên Lực nhàn nhạt tràn ngập.

- Vòng thứ nhất khảo hạch, khảo nghiệm thiên phú thân thiện của các ngươi đối với Thiên Địa Nguyên Lực cùng với Tinh Thần Nguyên Lực, từng cái một bắt đầu đi.

Chỉ thấy một người mở miệng nói, loại gương đá này, là Quan Nguyên Kính cùng Quan Tinh Kính, các đại thế lực đều có, dùng khảo nghiệm thiên phú của đệ tử.

Người trên Cửu Thiên Đại Lục, lực tương tác đối với Thiên Địa Nguyên Lực cùng Tinh Thần Nguyên Lực đều có thiên phú Nhất tinh, có thể kích phát vầng sáng phía dưới cùng của gương đá, mà chỉ cần có Nhất tinh lực tương tác với Thiên Địa Nguyên Lực, liền đủ thu nạp Thiên Địa Nguyên Khí tu võ đạo, thế nhưng muốn trở thành tu sĩ Võ Mệnh, câu thông Tinh Thần, thì cần Tinh Thần Nguyên Lực có lực tương tác Tam tinh, phải để ba đạo quang hoàn sáng lên.

Bởi vậy, người Đại Lục đều có thể tu võ, nhưng muốn trở thành tu sĩ Võ Mệnh lại khó khăn.

Còn nguyên nhân trong đó, rất nhiều người suy đoán người từ khi ra đời liền sống ở trong thiên địa này, Thiên Địa Nguyên Lực không chỗ nào không có, tự nhiên dễ dàng tu hành thu nạp, nhưng Tinh Thần Nguyên Lực lại khác, nó ở trên Cửu Thiên Tinh Hà.

Đương nhiên, vô luận là lực tương tác đối với Thiên Địa Nguyên Lực hay Tinh Thần Nguyên Lực, đều có thể thông qua Hậu Thiên bồi dưỡng, đây cũng là minh tưởng dưỡng thần, lực tương tác đề thăng càng mạnh, thiên phú liền càng tốt, trong đại lục rất nhiều người lực tương tác mạnh với Tinh Thần Nguyên Lực trái lại càng muộn ngưng tụ Tinh Hồn, bởi vì bọn họ hi vọng thông qua minh nghĩ tăng thêm một bước, câu thông Võ Mệnh Tinh Thần cao hơn.

Lúc này, chỉ thấy đã có người đi tới trước Quan Nguyên Kính, đưa tay đặt lên, đột nhiên hào quang lóe sáng, từ dưới đi lên, lục tục có ba đạo quang hoàn.

- Lực tương tác với Thiên Địa Nguyên Lực, thiên phú Tam tinh.

Người này lại đi tới trước Quan Tinh Kính, làm ra động tác giống nhau, bất quá lúc này đây, chỉ có hai tia sáng sáng lên, làm cho người của tứ đại Vũ phủ Học viện nhao nhao lắc đầu, không được.

- Ngươi, đi xuống đi.

Khán đài, một vị được tứ đại Vũ phủ Học viện đề cử ra nhàn nhạt nói, nhất thời thanh niên kia lộ ra vẻ thất vọng, có chút không cam lòng đi xuống Diễn Võ trường, vòng thứ nhất khảo hạch liền thất bại.

Người thứ hai, lực tương tác Thiên Địa Nguyên Lực thiên phú Tứ tinh; lực tương tác Tinh Thần Nguyên Lực, thiên phú Nhị tinh; ý vị hắn có thể trở thành Võ tu, nhưng muốn trở thành một tu sĩ Võ Mệnh, hầu như khó khăn, bị đào thải.

Rất nhanh, có bốn người đều bị đào thải, làm cho cả vùng không gian lộ ra khẩn trương, vòng thứ nhất khảo hạch, tỉ lệ thông qua quá thấp, không hổ là Vũ phủ Học viện nổi tiếng Sở Quốc.

Đăng bởi: Tàn Dương

Truyện Tiên Hiệp hay