• Màu Nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Chương 10: Tề tụ Bạch phủ

Xích Diễm treo không, quang mang nóng rực chiếu xuống đại địa, bao phủ cả Thiên Ung thành.

Trong thành quỳnh lâu cung điện như rừng, kiến trúc rộng lớn ở dưới ánh mặt trời chiết xạ càng lộ vẻ bàng bạc mạnh mẽ, từng con đường thanh thạch cổ lão, kéo dài đến cùng một nơi, ở nơi đó, có một tòa Diễn Võ Tràng cự đại, xung quanh xây dựng khán đài hùng vĩ, phái sau là một phủ đệ mênh mông, Thiên Ung thành, Bạch gia phủ đệ!

Lúc này, Bạch gia đương đại gia chủ Bạch Thanh Tùng ngồi ở trên khán đài, ở bên cạnh hắn, có một thiếu nữ 16 tuổi, da trắng nõn, tóc dài xõa vai, nhũ phong no đủ, chính là mỹ nhân khó được.

- Chúc mừng đại thọ của Bạch gia chủ.

Lúc này, dưới cầu thang đi thông khán đài, không ngừng có người chúc mừng, Bạch Thanh Tùng nhìn bốn phía chắp tay, đầy mặt dáng tươi cười.

- Bạch gia chủ, nữ nhi năm nay mới 16, tiền đồ vô lượng a.

Có người nhìn về phía thiếu nữ bên cạnh Bạch Thanh Tùng, mỉm cười nói.

- Khách khí.

Bạch Thanh Tùng tùy ý hùa theo, đoàn người tụ tập đến bên này càng ngày càng nhiều, cực kỳ náo nhiệt, hơn nữa, rất nhiều người còn mang người thế hệ trẻ trong nhà đến, hiển nhiên là vì Học viện chiêu sinh.

- Ầm ầm!

Đúng lúc này, xa xa trên thanh thạch lộ, thanh âm vũ khí chấn động, vạn mã bôn đằng, mặc dù cách nhau rất xa, ở đây vẫn cảm nhận được rung động mãnh liệt, ánh mắt của mọi người không tự chủ được nhìn qua, con ngươi của bọn họ đồng loạt ngưng lại.

- Kỵ sĩ quân đoàn!

Con ngươi mọi người co lại, mũ giáp màu bạc, áo giáp màu bạc, yên ngựa màu bạc, tuấn mã thuần trắng như tuyết, khi bọn hắn đồng thời gào thét lao đến lúc này, đoàn người như chỉ thấy được một đoàn huyễn ảnh màu bạc trắng, tim của bọn họ nhịn không được hung hăng run rẩy.

- Thiên Ung thành tuyệt không có kỵ sĩ quân đoàn cường đại như vậy, hiển nhiên là từ Hoàng thành tới.

Đoàn người thầm nghĩ, chỉ trong một sát na, chi kỵ sĩ quân đoàn này dừng ở trước Diễn Võ Trường, mọi người chỉ có thể thấy những kỵ sĩ kia lộ ra một đôi mắt đen nhánh, sắc nhọn, đáng sợ, một ánh mắt cũng đủ để cho lòng người rung động.

- Xoát!

Thanh âm chỉnh tề không gì sánh được truyền ra, chỉ thấy kỵ sĩ đoàn đồng thời nhảy xuống chiến mã, duy chỉ có người cầm đầu ngoại lệ, hai tay của hắn đặt ở trên mũ giáp, chậm rãi gỡ xuống, lộ ra một đôi mắt lợi hại, bất ngờ chính là Lãnh Ưng, chỉ nghe hắn nhìn Bạch Thanh Tùng nói:

- Sở đô, Ngân Vũ kỵ sĩ đoàn, chúc thọ Bạch Thanh Tùng Gia chủ.

Tiếng nói của hắn hạ xuống, lập tức có người tiến lên, dâng hạ lễ.

- Sở Quốc quốc đô, Ngân Vũ kỵ sĩ đoàn.

Con ngươi của tất cả mọi người đều ngưng kết lại, người Sở đô.

Chỉ thấy Bạch Thanh Tùng mặt hàm mỉm cười, đứng ở đó nhìn Lãnh Ưng, mỉm cười nói:

- Đa tạ, mời ngồi.

Lãnh Ưng khẽ gật đầu, lập tức theo thảm đỏ đi qua một bên khán đài ngồi xuống, đúng lúc này, thanh âm vũ khí chấn động lần thứ hai vang lên, khiến tâm mọi người cũng run lên theo, hơn nữa lúc này đây, phảng phất như là mấy cái thanh thạch lộ đồng thời vang lên thanh âm.

- Sở đô Mạc gia đến đây chúc mừng Bạch Thanh Tùng Gia chủ.

- Sở đô Tử Quận Vương phủ, đến đây chúc mừng Bạch Thanh Tùng Gia chủ.

Thanh âm rung động từ xa đến gần, không ngừng tới gần nơi này có quân đoàn, tọa giá Hoàng kim sư tử… lục tục xuất hiện ở trong tầm nhìn của đám người.

Nhưng làm người khác chú ý nhất, chính là thân ảnh chậm rãi lái tới ở trung tâm thanh thạch lộ, đó là mấy chiếc xa mã, tuy chỉ có mấy chiếc, thanh thế cũng không cuồn cuộn, nhưng trên xa mã điêu khắc đồ án, là đồ án Úc Kim Hương, mà vật kéo xe, là một Long Mã.

- Úc Kim Hương, là người Diệp gia.

Người có kiến thức rộng rãi thần sắc run lên, Diệp gia như mặt trời ban trưa, trong tộc thiên tài bối xuất, đệ tử Diệp gia, Võ tu có thiên phú cực cao ở trong Học viện Vũ phủ tu hành, có ở trong quân đội nhậm chức, còn có nữ tử, được đệ tử Hoàng gia để ý, gả vào Hoàng thất, có thể nói cực thịnh một thời, có thể so với Tần phủ thời điểm Tần Vũ còn ở trên đời.

- Xem ra tin đồn Diệp gia có ý định thông gia với Bạch gia, quả nhiên là thật.

Rất nhiều người thầm nghĩ, người Hoàng thành đến, nói vậy đều cùng Diệp gia quan hệ không tệ đi.

Trên chiếc xe ngựa phía trước, đi ra một ông lão, long hổ tinh thần, ánh mắt lấp lánh, chỉ thấy Bạch Thanh Tùng đứng dậy, cực kỳ khách khí nói:

- Diệp lão có thể tới, vẻ vang cho kẻ hèn này, tiên sinh mau mời lên ghế trên.

- Ân.

Diệp gia lão giả kia khẽ gật đầu, mang theo người đi tới, mặc dù nhân số không nhiều, nhưng phân lượng rất đủ, hắn là cường giả Nguyên Phủ cảnh.

- Thu Tuyết, đây là ngươi mang cho ta, mang cho Bạch gia!

Hai tay của Bạch Thanh Tùng chăm chú nắm chặt, nhịn xuống tâm tình mênh mông, thì thào nói nhỏ, nhìn thiếu nữ bên cạnh nói, hắn biết, có được thời khắc thịnh cảnh này, nguyên nhân chỉ có một, là vì người đứng bên cạnh hắn, nữ nhi của hắn, Bạch Thu Tuyết.

Lúc này, xa xa có một nhóm thân ảnh song song mà đến, khiến con ngươi mọi người co lại, Vũ phủ Học viện của Sở đô đến rồi, hôm nay đến rất nhiều người, chính là vì dựa thế lần này tổ chức tuyển nhận môn nhân cho Vũ phủ Học viện.

- Đế Tinh Học Viện, thật sự có Đế Tinh Học Viện, chỉ cần bước vào Đế Tinh Học Viện, tất thành cường giả Nguyên Phủ cảnh, Nguyên Phủ cảnh, ở toàn bộ Sở Quốc, cũng là đại nhân vật.

Không ít người lộ ra vẻ kích động, bao quát người một vài gia tộc lớn, đối với đệ tử trong tộc có rất nhiều kỳ vọng.

- Còn có Hoàng Gia Học Viện, đây là Học viện do Hoàng thất khai sáng, có bối cảnh của Sở Quốc Hoàng thất.

- Thần Phong Học Viện, còn có Thất Tinh Vũ Phủ, Vũ phủ Học viện nổi danh nhất Sở Quốc đều đến rồi.

Mọi người không khỏi kích động, Học viện Vũ phủ của Sở Quốc đông đảo, nhưng lần này đến tứ đại thế lực, hiển nhiên bọn họ đều muốn tranh Bạch Thu Tuyết, thế lực khác biết không cạnh tranh được, liền dứt khoát không đi.

Tứ đại Vũ phủ Học viện đi tới hàng đầu khán đài của Diễn Võ Trường, ở vị trí đối diện đoàn người, chỉ thấy lúc này có một người bình tĩnh nói:

- Hôm nay, người dưới 16 tuổi, có 36 Ngưu lực, có quyền tham gia lần khảo hạch này, có cơ hội bước vào một trong tứ đại Học viện Vũ phủ của chúng ta, hiện tại, người phù hợp điều kiện có nguyện vọng, đều có thể lên đài.

Hắn vừa dứt lời, nhất thời mọi người xao động, bất quá rất nhiều người thở dài, dưới 16 tuổi, 36 Ngưu lực, lúc này mới chỉ là có tư cách tham gia khảo hạch, đối với Võ tu mà nói, Luyện Thể cảnh lục trọng, mới có thể có đại lực bực này, rất nhiều người ngay cả tư cách khảo hạch cũng không có.

- Nếu có người thiên phú dị bẩm, tình huống đặc thù, tỷ như câu thông Võ Mệnh Tinh Thần lưỡng trọng thiên hoặc cao hơn ngưng tụ Tinh Hồn, có thể mở rộng điều kiện.

Lại có người bổ sung một tiếng nói.

- Đùng, đùng...

Đột nhiên, đại địa rung động, từ xa đến gần, hình như có tư thế bôn tẩu, ánh mắt của đoàn người lại chuyển qua, nhìn về phía sau, liền thấy một đám thiết kỵ bôn tẩu đến, như cuồng phong cuốn qua, ngay lập tức đi tới phụ cận Diễn Võ Trường, khiến quần người nhường ra một con đường.

Người cầm đầu ghìm dây cương, ánh mắt nhìn thẳng Bạch Thanh Tùng ở trước khán đài, thần sắc lợi hại.

- Tần Xuyên huynh tới, mời lên ngồi.

Bạch Thanh Tùng như trước ngồi ở đó, nhàn nhạt nói, khóe miệng mang theo một tia cười nhạt.

Đám người Tần Xuyên xuống ngựa, lập tức bước trên Diễn Võ Trường, trực tiếp lên khán đài ngồi xuống, đôi mắt mọi người nhìn lại bên kia, đang ngồi trên khán đài, đều là thế lực danh môn đại gia tộc của Thiên Ung thành, bọn họ đều từng người dẫn theo thanh niên hậu bối ưu tú qua.

- Tần Dao cũng tới, nàng thiên phú dị bẩm, hơn một năm trước liền bước vào Hoàng Gia Học Viện, bây giờ Thiên Ung thành tứ đại mỹ nữ, lại đến ba vị.

- Bạch Thanh Tùng có ý định cùng Diệp gia thông gia, nghe đồn hai ngày trước có thiết kỵ tự mình hàng lâm Tần phủ, để cho bọn họ ở hôm nay phải qua, sợ rằng hôm nay, Bạch gia sẽ dùng tư thế Bạch Thu Tuyết bước vào Đế Tinh Học Viện, xóa bỏ hôn sự kia, cứ như vậy, mất mặt sẽ chỉ là Tần phủ.

Có không ít người xì xào bàn tán, mà ánh mắt của Tần Xuyên thì quét nhìn đám người phía dưới, tựa hồ đang tìm kiếm cái gì, rất nhanh, con ngươi của hắn rơi vào một người.

- Vấn Thiên.

Con ngươi của Tần Xuyên hơi co lại, Tần Vấn Thiên thật tới.

Tần Vấn Thiên đã sớm đến, trà trộn vào trong đám người, ánh mắt của hắn bình tĩnh, nhưng trong an tĩnh ấy, lại tựa như lộ ra một tia kiên nghị.

- Được rồi, người muốn tham dự lần khảo hạch này, tất cả lên đi.

Đường Lâm mở miệng nói, hắn là người của Hoàng Gia Học Viện tới khảo hạch, vì biểu hiện Hoàng Gia Học Viện coi trọng Bạch Thu Tuyết, không chỉ Đường Lâm đến, ở bên cạnh hắn, còn có mấy người, một người trong đó là sư huynh của hắn.

Dưới Diễn Võ Trường, lục tục có thanh niên lên đài, tất cả đều khí chất phi phàm, đồng thời trên khán đài Diễn Võ Trường, một ít thanh niên của đại thế lực ở Thiên Ung thành, cũng lần lượt đi vào trong Diễn Võ Tràng.

- Ninh gia Ninh Phong, người này tuổi mới 15, có người nói đã Luyện Thể thất trọng, hơn nữa năm ngoái thức tỉnh Tinh Hồn, chính là nhân vật phi phàm.

- Trần Vũ, sắp tới 16, dù chưa thức tỉnh Tinh Hồn trở thành tu sĩ Võ Mệnh, nhưng là Luyện Thể cảnh bát trọng, có hi vọng bước vào Học viện Vũ phủ.

- Lâm Nguyệt, không đến 16 tuổi, Luyện Thể cảnh thất trọng, năm 13 tuổi, liền ngưng tụ viên Tinh Hồn thứ nhất, một trong tứ đại mỹ nữ của Thiên Ung thành.

Rất nhiều ánh mắt đều rơi vào trên người Lâm Nguyệt, Bạch Thu Tuyết cùng Lâm Nguyệt đều là Thiên Ung thành tứ đại mỹ nữ, hơn nữa tuổi tác tương đương, thường xuyên lấy ra đánh đồng, bất quá bây giờ, Lâm Nguyệt coi như là bị bỏ lại sau lưng.

Những người này tu hành tự nhiên đều không giống Tần Vấn Thiên, cho dù có thể ngưng tụ Tinh Hồn, bọn họ ở trước khi ngưng tụ Tinh Hồn cũng đã bắt đầu tu luyện, Bạch Thu Tuyết cũng không ngoại lệ, chỉ là về sau Tần Vấn Thiên khuyên Bạch Thu Tuyết đình chỉ tu hành, tận lực không nuốt Thiên Địa Nguyên Khí tích trữ ở trong cơ thể.

Nhưng Tần Vấn Thiên biết, Bạch Thu Tuyết vẫn không có đình chỉ thu nạp Thiên Địa Nguyên Khí, nếu không lấy thiên phú của Bạch Thu Tuyết cộng thêm sự giúp đỡ của hắn, có lẽ đã sớm câu thông Võ Mệnh Tinh Thần đệ tam trọng.

Lúc này, chỉ thấy trên khán đài, thân ảnh của Bạch Thu Tuyết đứng lên, trong khoảnh khắc, ánh mắt rơi vào trên người Lâm Nguyệt toàn bộ bị nàng hấp dẫn.

Bạch gia thiên tài, Thiên Ung thành đệ nhất thiên tài, một trong tứ đại mỹ nữ, các thế lực Sở Quốc vì nàng mà đến, bất tri bất giác, trên người cô gái xinh đẹp này, đã có quá nhiều quang hoàn, khiến người ta ngước nhìn.

Đăng bởi: Tàn Dương

Truyện Tiên Hiệp hay