Tạo Hóa Tiên Đế

Chương 1173: Chương 1173: Tam Đại Chí Tôn




Loong coong!

Khương Vô Địch xuất hiện ở bên cạnh Ma La Thiên, ngón tay lập tức chọt trúng con mắt của Ma La Thiên, tuy bị một vòng xoáy sáng chói ngăn trở, nhưng kình lực kỳ dị vẫn xuyên thấu qua vòng xoáy, chấn động ở trên con ngươi của Ma La Thiên, để cho hắn kêu rên một tiếng, cực tốc lui về phía sau.

- Giết!

Khương Vô Địch lấn thân lên, trong huyệt khiếu quanh thân, phảng phất như có vô số kiếm khí lập loè, tầng tầng lớp lớp, mỗi một chỗ đều hóa thành sát cơ kinh khủng nhất, vô cùng sắc bén, để cho Ma La Thiên hết sức kiêng kỵ, không dám đón đỡ.

Hai người giao thủ, vừa ra tay liền là sát chiêu khủng bố, chiêu chiêu muốn lấy tánh mạng đối phương, vô cùng hung hiểm, làm người xem chung quanh đều ngừng thở, kinh hồn táng đảm.

Ma La Thiên chính là đệ nhất thiên tài của Tu La nhất tộc, Tu La tộc vốn có thiên phú chiến đấu rất mạnh, có thể nói cận chiến vô địch, am hiểu ở trong một tấc vuông tầm đó lấy tánh mạng người ta nhất, sát chiêu tầng tầng lớp lớp.

Nhưng tất cả mọi người không nghĩ tới, Khương Vô Địch tu luyện Cửu Dương kiếm khí đến tình trạng như thế, như cánh tay chỉ huy, có thể lớn có thể nhỏ, lớn thì tung hoành thiên địa, nhỏ quyết thắng trong một tấc vuông, hơn nữa quanh thân đều là kiếm khí khủng bố, không rời chỗ hiểm trên người Ma La Thiên.

Khương Vô Địch tu luyện Cửu Dương kiếm khí đến Thất Dương chi cảnh, quả thực có thể nói chưa từng có ai, đạt đến thành tựu mà rất nhiều thiên tài Khương tộc tới Chí Tôn cảnh mới có thể đạt tới.

Thất Dương kiếm khí, thay đổi liên tục, có thể thực có thể hư, vô cùng sắc bén, quả thực có thể so với Linh khí Chí Tôn, dù thân thể của Ma La Thiên cường hoành, cũng không dám đón đỡ.

Cửu Dương kiếm khí biến hóa tùy tâm, kiếm quang khủng bố cùng Ma quang màu đen đan vào, Khương Vô Địch cùng Ma La Thiên ở trong hư không đại chiến, lập tức là mấy trăm hiệp.

Hai người ở trên không đại chiến, nhưng chấn động kinh khủng kia mang tất cả tứ phương, để cho thổ địa chung quanh rạn nứt, ngọn núi nổ tung, vô số địa tâm nham tương phún dũng, cảnh tượng cực kỳ khủng bố.

Tổ Tú cùng Mộ Dung Thịnh nhìn hai người đại chiến trên không, sắc mặt hai người bọn họ trở nên càng khó coi, ánh mắt biến ảo bất định, thậm chí có sát cơ hiện lên.

Trước kia, tuy bọn hắn là tám người cường đại nhất của Thiên Đế Sơn, nhưng lại rất ít giao thủ, phần lớn là ở chiến trường Thiên Ngoại Thiên lịch lãm rèn luyện, lưu lạc uy danh.

Nhưng hôm nay, chứng kiến Ma La Thiên cùng Khương Vô Địch giao thủ, để cho trong nội tâm hai người đều sinh ra uy hiếp thật lớn.

Phải biết rằng, vài năm sau là ngàn năm chi kỳ, đến lúc đó một đời Thiên Đế giác trục mới, không có gì bất ngờ xảy ra, sẽ ở trong tám người bọn hắn quyết ra, mà hôm nay Khương Vô Địch cường hãn như thế, tự nhiên sẽ để cho hai người có một loại cảm giác nguy cơ.

- Phải nghĩ biện pháp loại trừ cái uy hiếp này!

Tổ Tú cùng Mộ Dung Thịnh nhìn nhau, đều nhìn ra ý tứ trong mắt đối phương.

Tuy hai người tạm thời liên hợp, nhưng không có quan hệ quá kiên cố, vài năm sau Thiên Đế giác trục, hai người càng là đối thủ cạnh tranh, cho nên ý nghĩ trong lòng cũng không có cáo tri lẫn nhau.

Ầm ầm!

Trong hư không, Lôi Đình sáng chói, thiên kiếp uy áp thiên hạ, một bên khác, thì là Ma La Thiên cùng Khương Vô Địch đại chiến, thần quang khủng bố càn quét, để cho tinh thần trong hư không nghiền nát, Pháp Tắc Chi Lực khủng bố tung hoành, ẩn ẩn có một loại đạo ý cường thịnh tràn ngập.

Phanh!

Ngay sau khi hai người liều mạng một kích, bị lực phản chấn khủng bố chấn khai, ở trong hư không xa xa tương đối, vài đạo khí tức khủng bố bỗng nhiên xuất hiện ở trong hư không.

Răng rắc!

Hư không như một tấm màn sân khấu bị xé nứt, loạn lưu tung hoành, tia chớp màu đen rừng rực chói mắt, từ đó bước ra ba thân ảnh khí tức khủng bố.

Bên trái nhất chính là một lão giả mặc đạo bào, khuôn mặt uy nghiêm, tay cầm một thanh chiến đao màu đen, có phong mang kỳ dị tràn ngập, bên phải là một lão giả nhỏ gầy, bao phủ ở trong hắc vụ, ánh mắt âm lãnh.

Mà ở giữa nhất là trung niên nhân hơn ba mươi tuổi, mặc tử sắc Kỳ Lân bào, chân đạp Lữ Vân Ngoa, đầu đội bình thiên quan, có một loại khí thế hoành đẩy bát hoang lục hợp, Duy Ngã Độc Tôn, ánh mắt như tinh không thâm thúy.

Nếu lúc này Khương Tư Nam tỉnh lại, nhất định sẽ nhận ra ba người này, chính là ba trong bảy đại Chí Tôn mà hắn ở trong Hắc Sơn bộ lạc gặp được.

Tổ Vân, Sư Chung cùng Mộ Dung Quán!

- Là bọn hắn?

Ánh mắt của Khương Vô Địch lóe lên, nhận ra thân phận của ba vị Chí Tôn này, trong lòng của hắn có chút trầm xuống, nhìn thoáng qua Khương Tư Nam ở trong biển lôi.

Tam đại Cổ Tộc này đến chung một chỗ, đối với Khương tộc cũng không phải chuyện tốt gì, hơn nữa Tam Đại Chí Tôn này tới trước, Khương Tư Nam có thể bị nguy hiểm hay không?

Mà Tổ Tú cùng Mộ Dung Thịnh chứng kiến ba vị Chí Tôn này giá lâm, ánh mắt đều lóe lên, lộ ra thần sắc mừng rỡ.

- Bái kiến ba vị Chí Tôn, Lôi Đế Tiên Kinh nguyên vẹn ngay ở trên người Khương Tư Nam, mà Khương Tư Nam đột phá Hoàng Thiên Cảnh đang độ Lôi kiếp, kính xin ba vị Chí Tôn đại nhân thu Lôi Đế Tiên Kinh lại, miễn cho rơi vào trong tay dị tộc!

Mộ Dung Thịnh nhìn ba vị Chí Tôn cúi người hành lễ, chậm rãi nói.

- Vô sỉ!

Ánh mắt của Khương Ngọc Khanh, Khương Yên Nhi cùng Khương Thiết đều lạnh lẽo, thấp giọng mắng thầm, Mộ Dung Thịnh đường hoàng như thế, nói là vì phòng ngừa dị tộc tranh đoạt, còn không phải muốn đạt được Lôi Đế Tiên Kinh nguyên vẹn?

Mà Ma La Thiên nghe được bốn chữ Lôi Đế Tiên Kinh, ánh mắt cũng chấn động, rốt cuộc hiểu rõ những người này ở bên trong nhận được loại bảo vật nào, vậy mà là Lôi Đế Tiên Kinh!

Nghĩ đến hàm nghĩa mà bốn chữ này đại biểu, coi như là Ma La Thiên cũng không khỏi có chút kích động!

Mộ Dung Quán, Tổ Vân cùng Sư Chung nghe được Mộ Dung Thịnh nói, đều nhàn nhạt nhẹ gật đầu, thần sắc không thay đổi, quanh thân bao phủ hào quang mịt mờ, khí tức đại đạo tràn ngập, thần bí mà mênh mông, nhưng trong lòng bọn hắn có bình tĩnh như mặt ngoài hay không, liền không biết được rồi.

Khương Vô Địch nghe Mộ Dung Thịnh nói, ánh mắt lóe lên, đi lên nói:

- Vãn bối Khương Vô Địch, bái kiến ba vị Chí Tôn! Mộ Dung huynh lời ấy sai rồi, hôm nay kẻ thù bên ngoài nhìn chằm chằm, việc cấp bách mà chúng ta cần thảo luận không phải Lôi Đế Tiên Kinh thuộc về ai, mà là trước phòng ngừa Chí Tôn dị tộc tập kích, không biết ba vị tiền bối nghĩ như thế nào?

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.