Hoàng Lễ Nghiêm khóc rống, Hoàng Thiên Hoa ở phía sau hắn cũng lộ ra một bộ ủy khuất.

Khương Viễn Sơn cùng Khương Tư Nam nhìn nhau, trong nội tâm đồng thời thầm mắng một câu.

- Con mẹ nó, đôi phụ tử này thật sự là vô sỉ tới cực điểm!

- Hoàng thúc, ngươi xem cái này...

Đức Tông Hoàng Đế giả bộ như thật khó khăn, trong lòng của hắn tự nhiên không hy vọng Khương Tư Nam giết em vợ của mình.

- Khởi bẩm bệ hạ!

Khương Tư Nam nghĩ nghĩ vẫn đứng dậy.

- Bệ hạ minh giám, tiểu nhị Thiên Hương lâu có thể chứng minh Tàng Bảo đồ là hắn bán cho ta, mà vách núi ở Đại Hoang Sơn lưu dấu vết Tần Như Tuyết cùng Hoàng Thiên Hoa vây công ta, bệ hạ phái người xem xét liền biết, không biết cái này có tính nhân chứng vật chứng hay không?

- Tư Nam, Tàng Bảo đồ lại có thể chứng minh được gì? Coi như là có thể chứng minh là ngươi cho ta biết cùng Như Tuyết đi Đại Hoang Sơn thám hiểm thì như thế nào? Ngươi sao có thể chứng minh là chúng ta giết ngươi? Hơn nữa những dấu vết ở vách núi kia chẳng lẽ ngươi không biết sao?

- Ngày đó phát hiện bảo tàng, ba người chúng ta vốn nói muốn chia đều, thế nhưng mà chính ngươi đã đoạt Long Hổ Đại Đan, về sau liều lĩnh nuốt xuống muốn công kích ta cùng Như Tuyết, tự mình ngã xuống vách núi, cùng chúng ta có quan hệ gì? Ngươi không thể đem ở trong năm năm không đột phá, trở thành phế vật nộ khí phát tiết đến trên người chúng ta a, tốt xấu gì ngươi ta cũng là hảo hữu, ngươi làm như vậy, ai...

Hoàng Thiên Hoa chậm rãi nói, khuôn mặt vô cùng thành khẩn, hời hợt hai ba câu nói liền đẩy trách nhiệm của mình không còn một mảnh.

Ngay cả Khương Tư Nam cũng không thể không bội phục, đôi phụ tử này hành động tinh xảo.

Khương Viễn Sơn cười lạnh không thôi, tuy hắn biết rõ chuyện hôm nay chắc chắn sẽ không dễ dàng như vậy, nhưng nhìn phụ tử Hoàng Lễ Nghiêm như vậy, vẫn nén không được lửa giận thiêu đốt.

- Bệ hạ, hôm nay căn bản không cách nào chứng minh chân tướng sự tình, tiếp tục như vậy cũng tranh không ra cái gì, kính xin bệ hạ thánh tài!

Hoàng Lễ Nghiêm khom người nói.

Đức Tông Hoàng Đế cũng thật khó khăn, tuy nội tâm của hắn vẫn thiên hướng cha vợ của mình, nhưng lại không thể đơn giản biểu hiện ra ngoài, trầm ngâm thật lâu.

- Khởi bẩm bệ hạ, thần có một chủ ý không biết có thể thực hiện hay không?

Hoàng Thiên Hoa bỗng nhiên lên tiếng nói.

- A? Ngươi có ý kiến gì?

Đức Tông Hoàng Đế nghi ngờ nói.

- Tư Nam đã nhận định là ta giết hắn, nhưng mà hiện tại hắn không có chứng cớ, trong nội tâm thần cũng rất ủy khuất, không bằng như vậy, Tư Nam đã bị cường giả thần bí coi trọng, khẳng định tu vi tăng lên vô cùng nhanh chóng, hai người chúng ta có thể định ra một năm ước hẹn, một năm sau hai chúng ta công bình chiến một trận, để chấm dứt ân oán hôm nay, bệ hạ nghĩ như thế nào?

Hoàng Thiên Hoa nhẹ nói, khuôn mặt hắn vốn anh tuấn, thoạt nhìn ôn hòa, để cho người xem xét liền sinh lòng hảo cảm.

- Ha ha ha, phụ tử các ngươi thật đúng là vô sỉ!

Khương Viễn Sơn giận quá mà cười.

- Các ngươi vốn đã biết rõ Tư Nam kẹt ở Hậu Thiên Tứ Trọng năm năm không thể đột phá, còn muốn định ra một năm ước hẹn để cho hắn chịu chết? Liền tính toán hắn may mắn trải qua một kiếp này tu vi có chỗ gia tăng, nhưng mà các ngươi ai cho rằng Hậu Thiên Tứ Trọng có thể ở một năm sau chiến thắng Hậu Thiên Bát Trọng?

Phải biết rằng, Hậu Thiên Cửu Trọng, trước tứ trọng chỉ cần Linh Dược sung túc, thiên phú đủ cao, trong thời gian ngắn đột phá là không có vấn đề, nhưng mà từ Hậu Thiên Ngũ Trọng bắt đầu, rèn luyện lục phủ ngũ tạng, cần nhờ huyết khí trong cơ thể ngưng luyện thận, chậm chạp rất nhiều, có ít người thậm chí hai ba năm cũng không có chút tinh tiến.

Nam Cung Chính Hùng ở một bên không nói lời nào cũng lắc đầu, nội tâm thở dài một hơi, đây nhất định là sự tình không cách nào làm được.

Hoàng Thiên Hoa mặt không đổi sắc, như trước cười nhạt nói:

- Lão Vương gia lời ấy sai rồi, không nói Tư Nam lần này được Đại Tạo Hóa, hơn nữa lúc trước hắn cũng nuốt qua Long Hổ Đại Đan, đây chính là vô thượng linh đan để người tốc hành Tiên Thiên cảnh, nói không chừng một năm sau Tư Nam phá vỡ mà vào Tiên Thiên Tông Sư cảnh ấy chứ, đến lúc đó nhất định sẽ vượt xa ta, Tư Nam, ngươi không phải là không dám chứ?

Có thể đem vô sỉ nói thành đường hoàng như vậy, Khương Tư Nam lần thứ nhất cảm giác được Hoàng Thiên Hoa cũng không phải một người dễ đối phó.

Bụng dạ độc ác, là một nhân vật.

- Khương Tư Nam, ngươi cho rằng như thế nào?

Đức Tông Hoàng Đế lên tiếng hỏi.

- Ta đồng ý!

Ánh mắt của Khương Tư Nam sáng ngời, thần sắc vô cùng bình tĩnh.

- Nhưng mà về luận bàn ta muốn uốn nắn hai điểm!

- Thứ nhất, một năm quá dài, ta không đủ kiên nhẫn để cho cừu nhân của ta sống lâu như vậy, một tháng! Ta muốn một tháng sau cùng hắn chiến một trận!

- Thứ hai, trận chiến này bất luận thắng thua, chỉ luận sinh tử, ta cùng Hoàng Thiên Hoa không chết không ngớt!

Khương Tư Nam nói như Kinh Lôi, chấn đắc toàn bộ Trùng Dương Điện lặng ngắt như tờ.

Tất cả mọi người như nhìn một kẻ ngu si, vô cùng chấn động nhìn chằm chằm vào Khương Tư Nam, căn bản không biết hắn từ đâu tới tin tưởng.

Dù Khương Tư Nam chết mà phục sinh để cho người cảm thấy không thể tưởng tượng nổi, dù hắn đã nhận được chút cơ duyên, nhưng mà muốn ở trong vòng một tháng đả bại Hoàng Thiên Hoa, thậm chí đánh chết đối phương, không khác nói chuyện hoang đường viển vông.

Dù sao hắn hiện tại chỉ là Hậu Thiên Tứ Trọng luyện huyết, mà Hoàng Thiên Hoa đã là Hậu Thiên Bát Trọng, chỉ thiếu chút nữa có thể đạt tới Hậu Thiên Cửu Trọng, ở trong đó chênh lệch căn bản không cách nào đền bù.

Dù Khương Tư Nam lại thiên tài, một tháng sau đột phá đến Hậu Thiên Lục Trọng đã rất khó lường rồi, dù sao lục phủ ngũ tạng rèn luyện huyết khí, liên quan đến căn cơ tu luyện sau này, không có khả năng một lần là xong.

Ngay cả Khương Viễn Sơn nghe được Khương Tư Nam nói như thế, sắc mặt cũng lộ ra lo lắng, tuy hắn biết rõ Khương Tư Nam hôm nay rất bất phàm, nhưng mà một tháng thật sự quá ngắn a.

Nếu như là một năm, Khương Viễn Sơn tin tưởng, tôn nhi của mình tuyệt đối có thể xa xa ném Hoàng Thiên Hoa ở sau lưng, dù sao Hậu Thiên Ngũ Trọng có thể có lực lượng của Hậu Thiên Bát Trọng, gần vạn cân lực, cái này là yêu nghiệt bực nào?

Nhưng mà khi Khương Viễn Sơn chứng kiến ánh mắt tự tin của Khương Tư Nam, Tôn nhi vốn trầm mặc ít nói bây giờ lại có một loại hào quang, đó là một loại hào quang tự tin lạnh nhạt cùng khám phá sinh tử.

Đăng bởi: Sói Già