Hai tay của hắn hiện lên hổ hình, huyết khí mãnh liệt vô cùng vô tận, ở phía sau hắn tạo thành một hư ảnh Mãnh Hổ, núi đá chung quanh bạo toái, mang theo khí thế không thể địch nổi, hung hăng oanh về phía hai người.

Hiện tại hắn cần nhanh phát tiết cỗ lực lượng này, bằng không thì rất có thể sẽ bị tinh hoa dược lực chống đỡ bạo, bởi vậy hắn đạo nghĩa không thể chùn bước ra tay, hơn nữa vừa ra tay là tuyệt học Hậu Thiên cảnh của Võ Thành Vương phủ... Giáng Long Phục Hổ Quyền!

Cảm nhận được lực lượng không thể địch nổi kia, Hoàng Thiên Hoa cùng Tần Như Tuyết đều sắc mặt khẽ biến.

- Vậy mà có thể thi triển Mãnh Hổ Khiếu Thiên đến loại cảnh giới này? Nhưng mà củi mục chính là củi mục, cảnh giới tuyệt đối áp chế không phải ngươi có thể tưởng tượng!

- Thất Tinh thần quyền, Lạc Tinh thức!

Hoàng Thiên Hoa cười lạnh một tiếng, ra quyền như gió, hai tay đảo qua, như ngôi sao vẫn lạc, không khí lập tức nổ tung, mang theo khí thế trầm trọng mãnh liệt đập phá lên.

Sắc mặt của Tần Như Tuyết bình thản, ngọc chưởng vỗ nhè nhẹ ra, trên không trung kéo lê ảo ảnh trùng trùng điệp điệp, tựa như lá sen giãn ra, gợn sóng trùng điệp, nhưng lại cất dấu sát cơ trí mạng.

Đây là tuyệt học của Ninh Quốc Công nhất tộc... Điệp Lãng Thanh Liên Chưởng!

Điệp Lãng Thanh Liên Chưởng chưởng pháp tinh diệu vô song, chuyên tấn công người sơ hở, hơn nữa một chưởng đánh ra, giống như sóng trùng trùng điệp điệp, chưởng lực điệp gia, cao nhất có thể điệp gia cửu trọng, có uy lực vô cùng.

Năm đó Ninh Quốc Công là dựa vào Điệp Lãng Thanh Liên Chưởng luyện đến đại thành, chém liên tục Man tộc bảy đại tướng, công chiếm Man tộc bảy đại thành trì, vì Đại Càn Vương Triều khai cương khoách thổ, mới có địa vị Ninh Quốc Công phủ vô cùng hiển hách hôm nay.

- Rầm rầm!

Một quyền vô cùng cuồng bạo của Khương Tư Nam cùng hai người đối chiến, không khí lập tức nổ tung, mang tất cả bát phương, cổ thụ chung quanh kịch liệt rung rung, loạn thạch bay tứ tung, đại địa nổ vang rung động.

Khương Tư Nam kêu rên một tiếng, nhổ ra một ngụm máu tươi, thân thể bị đẩy lui vài chục trượng, mà thân hình của Hoàng Thiên Hoa cùng Tần Như Tuyết cũng hơi chấn động, lui về phía sau mấy bước.

Khương Tư Nam dù sao chỉ là Hậu Thiên Tứ Trọng, toàn thân có 2000 cân lực lượng, nhưng mà Hoàng Thiên Hoa là Hậu Thiên Bát Trọng, Tần Như Tuyết Hậu Thiên Cửu Trọng, đều viễn siêu hắn, tuy hắn nương theo dược lực của Long Hổ Đại Đan bạo phát lực công kích tăng vài lần, nhưng vẫn yếu hơn bọn hắn một bậc.

- Ha ha ha, thống khoái, lại đến!

Khương Tư Nam cười to, một quyền mới vừa rồi kia thổ lộ ra một tí dược lực của Long Hổ Đại Đan, nhưng mà thân thể của hắn giờ phút này như trước vô cùng không xong, rất nhiều kinh mạch đều đã nứt ra, áo trắng bị nhuộm thành Huyết Y, trận chiến này qua đi, hắn khẳng định triệt triệt để để biến thành phế nhân.

- Mãnh Hổ xuống núi!

Khương Tư Nam nổi giận gầm lên một tiếng, tụ tập lực lượng toàn thân, hai đấm đều xuất hiện, hắn đã có tâm tư đồng quy vu tận, bởi vậy hết thảy đều thông suốt, huyết dịch toàn thân như Giang Hà mãnh liệt, huyết khí tràn ngập, tinh hoa dược lực của Long Hổ Đại Đan phát ra Xích Hà, bao phủ toàn thân hắn, thoạt nhìn như hỏa nhân.

- Muốn chết!

Sắc mặt của Hoàng Thiên Hoa tái nhợt, không nghĩ tới Long Hổ Đại Đan lại bị Khương Tư Nam dùng, để cho kế hoạch của hắn thất bại, trong ánh mắt sát cơ bừng bừng, một chút cũng không lưu tình, thi triển ra Thất Tinh thần quyền, giống như sao băng trụy lạc, có một loại xu thế hủy diệt hết thảy.

- Tốc chiến tốc thắng, bên này cách khu vực Huyền Vũ Doanh đóng quân không xa, nếu đưa tới cường giả trong đó chú ý, vậy thì phiền toái!

Thanh âm của Tần Như Tuyết thanh thúy dễ nghe, nhưng mà nghe vào trong tai Khương Tư Nam lại càng cảm giác nội tâm lạnh như băng.

- Điệp Lãng Thanh Liên Chưởng, Thất Trọng Lãng!

Sắc mặt của Tần Như Tuyết bình tĩnh, áo lam phiêu nhiên như Tiên Tử, thân hình của nàng nhẹ nhàng, nhưng mà bỗng nhiên một chưởng đánh ra, lại mang theo một loại ý cảnh sóng cồn ngập trời, trùng trùng điệp điệp đánh úp lại, lực lượng không thể địch nổi bộc phát.

- Mãnh Hổ Thần Trang!

- Mãnh Hổ Phiên Thân!

Sắc mặt của Khương Tư Nam điên cuồng, ánh mắt vô cùng quyết tuyệt, liên tiếp sử xuất hai đại sát chiêu trong Giáng Long Phục Hổ Quyền, hắn biết rõ cảnh giới của mình thấp kém, luận chiêu thức tinh diệu, khẳng định so ra kém hai người, chỉ có thể nhờ dược lực của Long Hổ Đại Đan cuồng bạo, lựa chọn cùng hai người đối chiến.

- Oanh!

Hai quyền tương giao, huyết khí của Khương Tư Nam biến thành Mãnh Hổ lập tức bị Thất Tinh thần quyền của Hoàng Thiên Hoa đạp nát, sau một khắc Khương Tư Nam chỉ cảm thấy một cỗ đau đớn truyền đến toàn tâm.

- Răng rắc…

Hai cánh tay của hắn đồng thời nát bấy, vô lực rủ xuống dưới, trong miệng từng ngụm từng ngụm phun ra máu tươi.

Lúc này, Thất Trọng Lãng của Tần Như Tuyết cũng đồng thời đánh úp lại, lập tức vỗ vào trên lưng hắn, lực lượng khủng bố đập lục phủ ngũ tạng của hắn thành phấn vụn.

- Phanh!

Thân thể của Khương Tư Nam lại một lần nữa bay ra ngoài, hung hăng đập vào vách núi, núi đá nát bấy, hắn cũng như giấy vàng, dĩ nhiên là đã đến tình trạng dầu hết đèn tắt.

Tuy hắn liều chết phản kích, nhưng mà dù sao cảnh giới kém quá lớn, ở dưới hai đại cao thủ vây công, hắn không có chút cơ hội nào.

- Cứ như vậy đã chết sao?

Khương Tư Nam gian nan phun một bún máu, sau lưng là vách núi vạn trượng, Vân Hải kim quang, Thanh Tùng san sát, nhưng mà hết thảy đều trở nên mơ hồ.

- Tư Nam, vốn ngươi có thể không cần chết, chỉ cần ngươi giao Long Hổ Đại Đan cho ta, nhưng mà hiện tại, thật sự rất đáng tiếc...

Tần Như Tuyết nhíu mày, khẽ thở dài một hơi.

- Như Tuyết, đối với loại phế vật này có gì đáng tiếc, chỉ là đáng tiếc viên Long Hổ Đại Đan kia bị phế vật này lãng phí, bằng không thì ngươi trở thành Tiên Thiên Tông Sư ở trong tầm tay!

Hoàng Thiên Hoa cười lạnh nói.

Khương Tư Nam cảm giác chung quanh một mảnh hoảng hốt, hai cánh tay của hắn sớm đã nát bấy, lực lượng toàn thân như Lưu Sa bắt đầu xói mòn, quần áo sớm bị máu tươi nhuộm đỏ, hắn cũng không dám tưởng tượng bộ dạng của mình bây giờ.

- Gia gia, muội muội, là ta không tốt, nhưng mà ta thật không nỡ rời xa các ngươi...

Khương Tư Nam thì thào tự nói.

Hắn cúi đầu xuống, nhìn ngọc tháp treo trước ngực, đây là đồ vật duy nhất mẫu thân hắn để lại cho hắn, từ nhỏ liền đeo trên cổ, từ khi năm năm trước cha mẹ mất tích, hắn liền chưa từng có gỡ xuống qua.

- Còn có phụ thân mẫu thân, ta còn không có tra được nguyên nhân cái chết của các ngươi, ta thật sự không cam lòng...

Đăng bởi: Sói Già