• Màu Nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Giờ phút này, khuôn mặt lão nhân kia vốn già nua lập tức ánh sáng màu đỏ đại thịnh, huyết khí toàn thân như cầu vồng, trường bào cổ đãng, trong ánh mắt lộ ra thần sắc lo được lo mất, cho thấy nội tâm của hắn cực kỳ không bình tĩnh.

Khương Tư Nam xoay đầu lại, nhìn gia gia của mình, nhìn dấu vết tuế nguyệt tang thương ở trên mặt hắn, nhìn vẻ mặt quay về phía mình, như hài đồng không biết làm sao, lộ ra yêu thương, đau lòng, hoảng sợ...

Thanh âm của Khương Tư Nam có chút nghẹn ngào:

- Gia gia, ngươi có nhớ ngày ta bảy tuổi sinh nhật, tất cả người nhà đều có, đại bá, tiểu thúc, phụ thân mẫu thân tất cả đều có, ngươi cõng ta ở sau lưng, kết quả ta không cẩn thận đi tiểu ở trên đầu của ngươi, ngươi giả bộ như không có việc gì, sau đó còn bảo ta vĩnh viễn không được nói ra...

- Ta còn nhớ rõ trấn tộc công pháp của Khương gia chúng ta là Thuần Dương Ngọc Hoàng kinh, Thuần Dương chi đạo, Thái Hư thần cách, tánh mạng giao tu, khí chuyển Ngũ Hành, Ngọc Hoàng Chư Thiên…

- Ta còn nhớ rõ danh tự mỗi người ở Võ Thành Vương phủ, quan trọng nhất là, ta nhớ được gia gia, nhớ rõ muội muội, nhớ rõ Đại ca, hơn nữa dù thời điểm ta chết cũng không có quên...

Đến cuối cùng, Khương Tư Nam đã nghẹn ngào nói không ra lời.

Đó là nhìn thấy thân nhân kích động, đó là một lần nữa sống lại vui sướng, đó là có cơ hội đi thủ hộ người trọng yếu nhất của mình.

Lão nhân lập tức hô hấp dồn dập, cánh tay ngăn không được run rẩy, hắn há miệng muốn nói điều gì, nhưng cái gì cũng nói không nên lời, trên khuôn mặt dĩ nhiên nước mắt tuôn đầy.

Giờ phút này hắn đã hoàn toàn tin tưởng, tuy loại chuyện khởi tử hồi sinh này vẫn làm cho người khiếp sợ, nhưng mà đứng ở trước mặt chính là cháu trai của hắn, đây không phải nằm mơ, mà là tồn tại chân thật.

Thật lâu, hắn khẽ cười một tiếng.

- Xú tiểu tử!

- Gia gia!

Nghe được ba chữ kia, Khương Tư Nam đã hai mắt đỏ bừng, nước mắt chảy ròng, nhịn không được nữa thâm tình cùng không bỏ trong lòng, đột nhiên nhào tới trong ngực lão nhân.

- Gia gia!

Khương Vũ Điệp ở bên cạnh sớm đã rơi lệ đầy mặt, trong ánh mắt của nam tử ngồi xe lăn cũng bịt kín một tầng hơi nước.

- Đại soái, Huyền Vũ vệ 3000 binh sĩ tập hợp hoàn tất, tùy thời có thể giết đến phủ thái sư, đại soái các ngươi đây là? Tư Nam thiếu gia?

Bỗng nhiên, bên ngoài linh đường đi tới một trung niên nhân mặc chiến bào màu đen, khí tức cường đại, hắn chứng kiến tình cảnh trên linh đường, con mắt lập tức trừng rất tròn.

...

Đại Càn Vương Triều, Ngọc Kinh Thành, Hoàng thành Trọng Dương Điện.

- Ba!

Đại Càn Đức Tông Hoàng Đế mặc Ngũ Trảo Kim Long bào, đầu đội bình thiên quan, thân hình cao lớn, khuôn mặt uy nghiêm, đột nhiên một chưởng đập ở trên giá sách, lập tức mấy cái bình hoa tạo hình tinh mỹ rơi xuống, nện nát bấy.

- Khương Viễn Sơn! Hoàng thúc của ta, hắn rốt cuộc là muốn làm gì? Lại điều 3000 Huyền Vũ Doanh tiến vào Ngọc Kinh Thành! Trong mắt của hắn còn có trẫm hay không, hắn là muốn tạo phản sao?

Sắc mặt của Đức Tông Hoàng Đế tái nhợt, thanh âm gào thét ở Trọng Dương Điện quanh quẩn.

Chung quanh tất cả thị nữ, thái giám sắc mặt đều hoảng sợ, toàn thân run rẩy phủ phục trên mặt đất.

Phía dưới hai người khom người mà đứng.

Một người mặc Kỳ Lân Tỏa Tử Giáp, thắt eo đai lưng ngọc, lưng hùm vai gấu, diện mục ngay ngắn mà cương nghị, có một loại khí thế không giận tự uy, đúng là thiên hạ binh mã đại nguyên soái, Đại tướng quân Nam Cung Chính Hùng.

Một người khác mặc Thanh sắc mãng bào, gầy nho nhã, dưới hàm râu dài bồng bềnh, chỉ là đôi mắt hẹp dài cho người một loại cay nghiệt cùng âm nhu, chính là đương triều Thái sư, Hoàng Lễ Nghiêm.

- Khởi bẩm bệ hạ, Khương Viễn Sơn ỷ vào thân phận hoàng thúc, mục không bệ hạ, tự mình điều động Huyền Vũ Doanh vào thành, nhất định là không hề có lòng thần phục, khẩn cầu bệ hạ hạ lệnh điều Ngự Lâm quân trấn áp Khương Viễn Sơn, trị hắn tội mưu nghịch!

Hoàng Lễ Nghiêm tiến lên một bước, nghĩa chính ngôn từ nói.

Nam Cung Chính Hùng nhíu mày, mở miệng nói:

- Bệ hạ, lão Vương gia trung tâm vì nước, cả đời chinh chiến thiên hạ, lập chiến công hiển hách cho Đại Càn Vương Triều ta, chắc chắn sẽ không có tâm mưu nghịch, lúc này hắn điều động Huyền Vũ Doanh có thể có ẩn tình gì hay không?

Không đợi Đức Tông Hoàng Đế nói chuyện, Hoàng Lễ Nghiêm vẫn lạnh lùng cười nói:

- Ẩn tình? Có thể có ẩn tình gì? Tuy nói Huyền Vũ Doanh là tư quân tiên đế ngự tứ cho Khương Viễn Sơn, nhưng mà đã nói chỉ có thể đóng quân ở Đại Hoang Sơn biên giới, không thể tiến vào Ngọc Kinh Thành!

Hơn nữa, coi như có ẩn tình gì cũng có thể trước báo cáo bệ hạ, do bệ hạ thánh tài, hắn tự tiện điều động Huyền Vũ Doanh, rõ ràng là không hề có lòng thần phục!

Nam Cung Chính Hùng chứng kiến biểu lộ của Đức Tông Hoàng Đế càng ngày càng âm trầm, trong lòng thầm nghĩ hư mất, mặt không biểu tình liếc nhìn Hoàng Lễ Nghiêm nói:

- Hoàng Thái sư? Theo ta được biết, lão Vương gia điều động Huyền Vũ Doanh cùng lệnh lang Hoàng Thiên Hoa giống như có chút quan hệ a!

- Nói bậy, Khương Viễn Sơn hắn mưu nghịch, cùng con của ta có quan hệ gì!

Hoàng Lễ Nghiêm biến sắc, lên tiếng phản bác nói.

- Ba ngày trước, chúng ta cũng biết cháu trai của lão Vương gia Khương Tư Nam bỏ mình, thi thể được Huyền Vũ Doanh thống lĩnh phát hiện ở dưới vách núi vạn trượng trong Đại Hoang Sơn, mà trước đó Khương Tư Nam là cùng lệnh lang Hoàng Thiên Hoa, còn có cháu gái của Ninh Quốc Công Tần Như Tuyết đi vào Đại Hoang Sơn thám hiểm, kết quả lệnh lang cùng Tần Như Tuyết bình an trở về, nhưng mà Khương Tư Nam lại ngoài ý muốn bỏ mình.

- Nam Cung Chính Hùng, ngươi ngậm máu phun người! Khương Tư Nam là không cẩn thận ngã xuống vách núi, cùng con của ta có quan hệ gì!

Hoàng Lễ Nghiêm đột nhiên biến sắc, lập tức kích động kêu lên.

Lập tức hắn nhìn về phía Đức Tông Hoàng Đế quỳ xuống, thanh âm thê thảm mang theo khóc nức nở nói:

- Bệ hạ, lão thần một mảnh trung tâm mặt trời có thể thấy được, Nam Cung Tướng Quân che chở Khương Viễn Sơn như thế, còn quy kết Khương Tư Nam chết đến trên đầu con của ta, lão thần nội tâm oan khuất, mong bệ hạ vì lão thần làm chủ a!

- Hừ!

Nam Cung Chính Hùng hừ lạnh một tiếng, trong nội tâm khinh bỉ Hoàng Lễ Nghiêm làm người, nhưng mà không nói thêm gì nữa.

Đức Tông Hoàng Đế vô cùng đau đầu, Hoàng Lễ Nghiêm cùng Nam Cung Chính Hùng đều là người hắn tín nhiệm nhất, một văn một võ, có thể nói là phụ tá đắc lực của hắn, huống chi Hoàng Lễ Nghiêm còn là cha vợ của mình, Đức Tông Hoàng Đế đi tới vịn Hoàng Lễ Nghiêm, Hoàng Lễ Nghiêm lại một bộ mang ơn cảm động.

Đăng bởi: Đọc truyện

Truyện Tiên Hiệp hay