Tần Gia Phụ Tử

Chương 5: Chương 5: Tiểu Hữu Rời Đi




Năm Tần Lãng bảy tuổi bé bắt đầu vào học lớp một, người cao hơn một chút, có da có thịt hơn trước, nhưng tính cách vẫn nghịch ngợm như cũ. Mỗi ngày bé đều “sát cánh” cùng hắc tiểu tử Trương Hiểu Mậu không phải đánh nhau thì chính là quậy phá gây sự.

Tần Tư Thanh mặc áo sơmi màu trắng dài tay ngồi ở cửa sổ phơi nắng, mắt kính gọng vàng thỉnh thoảng lóe lên những tia sáng chói, những giọt nắng như ở trên mái tóc đen tuyền mềm mại của Tần Tư Thanh mà nhảy múa, cả người vì đắm chìm trong dương quang mà phá lệ nhu hòa.

Một chân của Tần Lãng bị một sợi dây thừng buộc chặt vào ghế, miệng cắn bút máy không ngừng ở trên ghế vặn vẹo. Lúc bé thấy Tần Tư Thanh đang nheo mắt nhìn vào sách, mà dưới khuỷu tay vẫn là tờ giấy vẫn còn trắng tinh, Tần Lãng nhanh nhảo nói: “Ba ba, gần đây trường con có một cô giáo mới đến.”

“Ân.” Tần Tư Thanh đầu cũng không nâng tiếp tục nhìn vào trong sách.

Tần Lãng động động chân, tay vươn xuống dưới muốn cởi sợi dây, Tần Tư Thanh nghiêng đầu nhìn nhóc: “Hoàn thành bài tập trước đã.”

“Nhưng mà con muốn đi vệ sinh!” Tần Lãng đem bút đặt ở trên bàn, chân mày cau lại, không sợ chết mà trừng Tần Tư Thanh.

Tần Tư Thanh bình thãn đem sách lật sang một trang khác.”Nhịn, lúc nào viết xong con mới được đi.”

“Con không muốn viết, con muốn đi ra ngoài chơi! Hôm nay là cuối tuần, Trương Hiểu Mậu chắc chắn sẽ đến tìm con!” Tần Lãng kêu lên, dưới chân không ngừng dùng sức quẫy đạp, trở nên mất bình tĩnh.

Tần Tư Thanh đem sách khép lại, đặt ở một bên, từ trên ghế đứng dậy, thân ảnh ngăn trở ánh mặt trời che khuất toàn bộ thân hình nhỏ bé của Tần Lãng. Hắn chậm rãi bước về phía nhóc, nhìn Tần Lãng “Con vừa mới nói cái gì.”

Tần Lãng thấy biểu tình của Tần Tư Thanh như vậy, bé liền cảm giác đại sự không ổn, ngoan ngoãn xoay người về vị trí cũ tiếp tục cầm cây bút cúi đầu làm bài tập.

Tần Tư Thanh đứng ở một bên quan sát, thẳng đến khi Tần Lãng hoàn thành tất cả bài vở, mới cởi sợi dây thừng ra.

Nhưng lúc Tần Lãng làm xong bài thì đã là chạng vạng, không thể đi chơi được nữa.

Vì thế nhóc lại giận giỗi Tần Tư Thanh cả một đêm, bất quá cũng chỉ có một mình nhóc tự hờn dỗi, Tần Tư Thanh vội vàng sửa bài nhìn cũng chưa nhìn Tần Lãng lấy một cái.

❈❈❈❈❈❈

Buổi sáng lúc thức dậy Tần Lãng trốn ở trong ổ chăn không chịu đi ra, bé cảm thấy mùa đông năm nay thật là lạnh, lạnh đến muốn khóc luôn.

Nằm ườn hơn nửa giờ nhóc vẫn chưa chịu rời giường, Tần Lãng nãi nãi sót cháu, nhưng lại không có cách nào, chỉ có thể mua thêm nhiều quần áo ấm hơn cho nhóc, nhưng cũng không có tác dụng gì lớn, Tần Lãng vốn đã rất sợ lạnh.

Cuối cùng vẫn nhờ vào Tần Tư Thanh đem Tần Lãng xách lên, mặc quần áo mang giầy vào cho nhóc.

Tần Lãng mang theo tiếng khóc nức nở, tùy ý Tần Tư Thanh bài bố, “Ba ba, con lạnh quá à.” (╥﹏╥)

“Chờ đến lúc con tới trường cùng bạn bè vui đùa liền không thấy lạnh nữa.” Tần Tư Thanh dùng đôi tay ấm áp của mình bao lấy tay Tần Lãng.

Tần Lãng gia gia muốn lái xe đưa Tần Lãng đi học, nhưng bị Tần Tư Thanh ngăn lại. Rồi hắn nắm lấy Tần Lãng đang ở một bên tỏ vẻ không cam nguyện đi ra ngoài, lấy lý do là đi bộ nhiều tốt cho sức khỏe.

Tần Lãng ở phía sau âm thầm chán ghét Tần Tư Thanh muốn chết, trong lòng từng đợt nghẹn khuất, ba ba đối chính mình thật là xấu.

Bên ngoài tuyết đang rơi, ở ngã tư đường tuyết đã đọng thành một lớp dày, Tần Tư Thanh mặc một chiếc áo khoác màu đen nắm tay Tần Lãng quấn kín mịt như bánh tét đi bộ trên đường.

Tần Lãng đi vài bước đã thở hồng hộc, “Ba ba, quần áo dày như vậy con không thở được a!”

Nói xong liền đối Tần Tư Thanh vươn vươn tay, Tần Tư Thanh nhìn bé một cái, thấy mũi tiểu gia hỏa bị đông lạnh đến đỏ bừng. Không đành lòng liền đem Tần Lãng ôm lên, đứa trẻ bảy tuổi cũng không tính quá nhỏ, nhưng trên người Tần Lãng mặc rất nhiều lớp, vẫn là có chút nặng hơn bình thương. Tần Tư Thanh đem nhóc xốc lên một chút lấy thế tiếp tục bước.

Đi vào một quán ăn ở góc đường, ông chủ vừa thấy Tần Tư Thanh cùng Tần Lãng đến liền cười nói: “Yêu, thầy Tần lại ghé quán nha. Hôm nay hai người ăn gì?”

“Cho một chén cháo hoa và một chén cháo thịt nạc, còn có một Trà diệp đản ( trứng luộc trong nước trà), đồ chua lấy nhiều một chút. Phiền toái ông chủ.” Tần Tư Thanh cười nói.

“Ai! Lập tức đem đến.”

Tần Tư Thanh ăn cái gì đều tương đối thanh đạm, nhưng Tần Lãng lại khác, bé thích ăn thịt và cá, mỗi ngày mà không có thịt hay cá thì bé liền không chịu ăn cơm.

Nhưng vào sáng sớm Tần Tư Thanh sẽ không để bé ăn thứ có nhiều dầu mỡ.

Lúc ăn cơm, Tần Lãng ngồi đối diện Tần Tư Thanh, hai tay lộ ra ngoài bị đông lạnh đến đỏ bừng, trên mặt không khỏi ỉu xìu.

Tần Tư Thanh đem chúc đưa qua cho bé “Cầm lấy”

Tần Lãng hữu khí vô lực cầm chén cháo, tay vừa chạm vào liền hét lớn: “Nóng chết con a!”

“Đưa tay lại đây ba ba nhìn xem.” Tần Tư Thanh buông trứng luộc trong tay, đem tay Tần Lãng mở ra xem xét, không có bị gì nhiều, chỉ là đỏ lên một chút.

Nhẹ nhàng xoa xoa hai cái, Tần Tư Thanh bóc vỏ trứng luộc rồi đưa tới bên miệng Tần Lãng: “Ăn trứng đi!”

“Con không thích ăn cái này.” Tần Lãng nhăn nhăn mũi, nhưng vẫn mở miệng ra đem trứng một ngụm nhét vào hết, miệng phồng phồng lên. Thật vất vả đem nguyên cái trứng nuốt xuống, Tần Tư Thanh đúc cho bé một ngụm cháo “Tự ăn đi!”

Tần Lãng dạ một tiếng, tầm mắt lung tung phiêu, đợi đến khi cửa tiệm lại một lần nữa mở ra, Tần Lãng đối với người đứng trước cửa hô một tiếng, “Cô Lộ buổi sáng tốt lành!”

Trong “ấn tượng” của Tần Tư Than về Tần Lãng, bảy năm qua nhóc hiếm khi nào lễ phép như thế này. Hắn liền quay đầu lại nhìn, một người phụ nữ mặc áo khoác da màu đỏ, có một mái tóc đèn dài hướng bên này đi đến.

Sắc mặt của người phụ nữ trắng bệch, là vẻ tái nhợt của bệnh tật.

“Tần Lãng.” Người phụ nữ kia bước tới, xoa đầu Tần Lãng cười cười, ở đuôi mắt liền xuất hiện một vài nếp năn rất nhỏ, nhưng tổng thể cũng không khó coi.

Khi nhìn thấy người ngồi đối diện Tần Lãng, cô thân thiện mỉm cười: “Xin chào, tôi là cô giáo cuả Tần Lãng.”Tần Tư Thanh cũng mỉm cười thản nhiên đáp “Tôi là cha của Tần Lãng.”

Người phụ nữ nghiêng nghiêng đầu nhìn Tần Tư Thanh, nói: “Không nghĩ tới lại trẻ như vậy.” Sau đó đối ông chủ kêu một tiếng: “Ông chủ, tôi muốn một chút đồ ăn đem đi.”

Tần Tư Thanh cũng không tiếp tục nói, hắn không thích nữ nhân này cho lắm, làn da lúc nhìn gần có chút thô ráp, trên người có mùi thuốc lá nhàn nhạt, lúc cười rộ lên trong mắt cũng không như mặt ngoài thân thiện vui vẻ.

Chỉ chốc lát thức ăn của người phụ nữ cũng được chuẩn bị xong, cô ta đối với Tần Lãng phất phất tay: “Tần Lãng gặp lại ở trường.”

Ngay sau đó lại đối Tần Tư Thanh nói: “Hẹn gặp lại!”

Thời gian còn lại, trong lúc đem Tần Lãng đưa đến trường, nhóc ở trên đường không ngừng lải nhải nói về cô giáo của mình: “Con rất thích cô giáo, cô sẽ không đánh học sinh cũng sẽ không la mắng người khác, lại càng không cho thật nhiều bài tập về nhà, còn thường xuyên chơi đùa cùng chúng con, cô còn kể chuyện cười nửa. Bạn học của con đều rất thích cô giáo.”

“Cô Lộ nói trước đây cô ở vùng biển mà lớn lên, biển rất lớn rất đẹp. Ba ba, con muốn đi xem biển!” Tần Lãng nhắc tới chuyện này cả người đều trở nên hoạt bát, nắm tay Tần Tư Thanh dọc theo đường đi không ngừng nhảy nhảy nhót nhót.

Khi Tần Tư Thanh đưa Tần Lãng tới trường, cũng vừa đúng thời gian lên lớp, Tần Lãng gặp Trương Hiểu Mậu ở cổng trường, Trương Hiểu Mậu đang nắm lấy em trai mới ba tuổi của mình, cúi đầu nhìn bé không biết suy nghĩ cái gì.

Tần Lãng chạy tới, “Trương Hiểu Mậu, cậu như thế nào lại dắt em trai tới đây?”

Em trai của Trương Hiểu Mậu trắng trắng mềm mềm, có một đôi mắt cực kì bự. Bị Trương Hiểu Mậu kéo đến bên người trên mặt còn mang theo nước mắt.

Tần Lãng chỉ biết là, đây là con của cha Trương Hiểu Mậu và mẹ kế của y, bất quá người phụ nữ đó đã chết, có người nói mẹ kế Trương Hiểu Mậu là phụ nữ rất kiên cường, nhưng vì mắc một loại bệnh nặng mà đã qua đời từ sớm.

Cha Trương Hiểu Mậu lo làm ăn, không thường xuyên ở nhà, nên để Trương Hiểu Mậu một đứa nhỏ chỉ bằng tuổi Tần Lãng chăm sóc cho em trai, hàng xóm ngẫu nhiên cũng giúp đỡ chăm nom. Tuy nói trong nhà không có trở ngại gì, chuyện ăn mặc không thành vấn đề, nhưng bất quá chỉ là hai đứa bé, mọi người ai nấy đều cảm giác cả hai thật đáng thương.

“Tần Lãng, tớ không đi học được nữa.” Trương Hiểu Mậu nói với Tần Lãng, “Ba tớ tới đón, tớ cùng ba ba sẽ tới thành phố. Mang theo cả Trương Soái Soái.”

“A?” Tần Lãng mở to mắt nhìn Trương Hiểu Mậu.”Vậy đi bao lâu?”

“Không biết.” Trương Hiểu Mậu lắc đầu, “Tớ đi trước.”

Cậu nắm tay Trương Soái Soái rời đi, Trương Soái Soái còn không ngừng khóc, Trương Hiểu Mậu kéo nhóc đi có chút mạnh tay, Trương Soái Soái thân mình lung lay như sắp đổ.

Tần Lãng nhìn bọn họ đi xa, Trương Hiểu Mậu thực ra rất ghét em trai mình, chuyện này Tần Lãng có biết một chút. Trương Hiểu Mậu luôn hung dữ với em trai, nhưng vì cái gì Trương Hiểu Mậu còn muốn mang theo Trương Soái Soái? Tần Lãng đứng ở trước trường suy nghĩ thật lâu cuối cùng ngộ ra..

A..... Bởi vì Trương Hiểu Mậu chỉ có một mình Trương Soái Soái, Trương Soái Soái cũng chỉ có mình Trương Hiểu Mậu nha.

Nhưng vào ngày hôm sau Tần Lãng nghe được rất nhiều người nói, có một đám người giống như ăn cướp tới nhà của Trương Hiểu Mậu, lục tung mọi thứ, không biết cha Trương Hiểu Mậu gặp phải chuyện gì, hình như là cừu gia tới trả thù. Ngày hôm qua cha Trương Hiểu Mậu bỏ trốn, mang theo cả hai đứa con.

Thời điểm đó Tần Lãng cái gì cũng đều không hiểu, chỉ cảm thấy mất đi một người bạn cùng chơi đùa rất khó chịu, ở nhà u buồn vài ngày lại quen biết một đám bạn mới, mọi thứ như cũ lại trở nên tươi đẹp đầy màu sắc với nhóc, không vì bất cứ người nào đến rồi đi mà ảnh hưởng.

❈❈❈❈❈❈

Hôm nay tại trường học, Tần Tư Thanh nhận được lời tỏ tình, đối tượng thổ lộ chính là cô giáo Dương ngồi đối diện với hắn trong phòng giáo viên.

Cô đợi cho các giáo viên khác đi hết, đứng ở cầu thang chờ Tần Tư Thanh. Khuôn mặt vẫn như mọi khi đỏ bừng như tôm luộc: “Thầy, thầy Tần, cái kia......cái kia......” Cô ấp úng thật lâu cũng chưa thể đem lời hoàn chỉnh thốt ra.

Tần Tư Thanh nhìn ra người này có điểm không thích hợp, híp mắt nhìn cô, chờ cô đem lời muốn nói thốt ra.

” Thầy Tần...... Tôi thích anh!” Rốt cục, Cô giáo Dương cũng lớn tiếng thổ lộ lòng mình.

Tần Tư Thanh bình thản đẩy đẩy kính mắt, “Thực xin lỗi, tôi đã có con rồi.”

“Không, không quan trọng, tôi không quan tâm điều đó!” Cô giáo Dương ngẩng đầu, khuôn mặt đầy chờ mong nhìn Tần Tư Thanh, lại ngoài ý muốn phát hiện khuôn mặt ngày thường vẫn luôn cười tủm tỉm của Tần Tư Thanh nay đã không còn.

Trái tim cô đập rộn rã, “Tôi...... Tôi......”

“Xin lỗi, tôi không có ý định kết hôn. Đương nhiên, cũng không chỉ có nguyên nhân này, tôi đối cô Dương không có cảm giác.” Tần Tư Thanh nói xong hơi hơi cười, sau đó hướng dưới lầu đi.

Cô giáo Dương đứng ở chỗ cũ kinh ngạc, sắc mặt rất là khó coi.

Kỳ thật sớm biết mọi chuyện sẽ trở thành như vậy...... Đã sớm biết người tốt như thầy Tần làm sao có thể coi trọng mình...... Sắc mặt cô trở nên trắng bệch.

Trên đường về nhà, Tần Lãng gia gia gọi hắn mua chút đồ ăn vặt về cho Tần Lãng.

Tần Tư Thanh lại quay đầu trở lại, tại một quán ăn nhỏ, Tần Tư Thanh tình cờ trông thấy người phụ nữ đã gặp vào sáng hôm trước, cô giáo của Tần Lãng. Cô ta đứng cùng một cô gái trẻ trước cửa quán không biết đang nói những gì, chỉ thấy cô gái đang nói chuyện thì quay phắt đi, chạy đến bên cạnh chiếc ô tô màu trắng, mở cửa xe đi vào, sau đó lại ló đầu ra đối cô giáo Tần Lãng mắng to một tiếng: “Lộ Diêu! Cô cmn đi chết đi! Đừng để cho tôi gặp lại cô! Vĩnh viễn đều không muốn gặp lại!”

Người phụ nữ mặc áo da đỏ nhìn theo chiếc xe chạy đi mỉm cười, nụ cười thật nhạt, trong mắt như có bi thương không thể nói ra.

Một lát sau cô châm một điếu thuốc, hung hăng hít một ngụm, xoay người rời đi.

❈❈❈❈❈❈

Buổi tối lúc đi ngủ, Tần Lãng như thường lệ chui vào trong lòng Tần Tư Thanh, dưới chân không thành thật khi có khi không ma xát đùi hắn, “Ba ba, người kể chuyện cho con nghe đi. Con ngủ không được.”

“Đừng lộn xộn, ngủ.” Tần Tư Thanh đè lại đôi chân đang lộn xộn của nhóc, hai chân Tần Lãng lạnh ngắt, Tần Tư Thanh cào cào lòng bàn chân nhóc vài cái, Tần Lãng ha ha nở nụ cười, “Nhột chết! Nhột chết mất! Ha ha!”

“Tiểu hỗn đản, ngủ nhanh lên!”

“Ha ha...... Oái...... Ngô...... Ba ba, ngủ ngủ...... Không cần cào! Ha ha ha ha......”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.