Tần Gia Phụ Tử

Chương 16: Chương 16




Toàn bộ buổi sáng, Tần Lãng đều ngồi ngây ngốc ở phòng học, chỗ nào cũng không đi.

Vào hai tiết học cuối, sự khác thường của Tần Lãng đã làm cho cô giáo Dương chúý. Cô nhân lúc các học sinh làm bài tập đi tới bên người Tần Lãng hỏi hang, “Tần Lãng, làm sao vậy? Có phải hay không bị bệnh rồi?”

Tần Lãng dường như không nghe câu hỏi, vẫn cúi đầu không chúýđến cô.

Cô giáo Dương có chút nóng vội, “Tần Lãng? Không có việc gì chứ?”

Cô nhẹ nhàng chạm vào cánh tay Tần Lãng, nhưng ngoài dự kiến, Tần Lãng không có ngẩng đầu la to với cô, chỉ làđem thân mình nhích qua một chút, một từ cũng không phát ra.

Phó Tư Bác thấy cảnh này, liền nói: “Côơi, côđừng đểý tới cậu ta làm gì, chắc trong người có chút không thoải mái thôi, để cậu ta nghỉ ngơi một chút là tốt à cô.”

“Không thoải mái? Sao lại như vậy? Tần Lãng bị bệnh sao?” Biểu tình của cô giáo Dương càng khẩn trương hơn, cô vừa định nâng Tần Lãng dậy đưa tới phòng y tế, thìánh mắt của các học sinh khác trong lớp đã hiếu kìđổ dồn hết về phía bên này. Phó Tư Bác thấy như thế liền thấp thỏm lo lắng, chỉ sợ mấy giây sau Tần Lãng sẽ lại bộc phát tính tình nên vội vàng khuyên ngăn: “Côơi côơi, cậu ta thiệt là không có bị gì hết, cô giảng bài tiếp đi ạ, không cần quan tâm tới cậu ta làm gìđâu.”

Cô giáo Dương cương tay cười gượng hai tiếng trở lại bục giảng, sau mỗi bước chân cô vẫn lo lắng quay lại nhìn Tần Lãng.

Đợi sau khi tan học, cô giáo Dương đứng bàn giáo viên quan sát Tần Lãng, trong lòng cũng không nắm chắc cậu là bị bệnh hay xảy ra chuyện gì khác, suy xét một hồi cô quyết định đi đến phòng giáo viên.

Trùng hợp gặp phải Tần Tư Thanh cũng vừa tới văn phòng, cô giáo Dương vội vàng hô một tiếng: “Thầy Tần.”

Tần Tư Thanh dừng chân quay đâu nhìn lại, thấy cô Dương đang gấp gáp chạy tới, liền hỏi: “Có việc gì thế cô Dương?”

“Tần Lãng...... Tần Lãng giống như là bị bệnh, tôi thấy cả buổi sáng hôm nay cháu nóđều gục đầu nằm trên bàn.”

“Nga?” Tần Tư Thanh có chút đăm chiêu, nâng kính mắt: “Chắc cũng không có chuyện gì lớn đâu, chắc là nó lại lười biến không muốn nghe giảng, cô cứ mặc kệ nó.”

“Thầy Tần, cũng không thể nói như vậy, cho dù cháu nó không chịu học thì làm sao có thểđể mặc như vậy được? Tương lai Tần Lãng sẽ thế nào..... Hơn nữa, Tần Lãng như vậy thoạt nhìn rất kỳ lạ. Có phải hay không......” Cô Dương một phen lo lắng nói ra suy nghĩ, thái độ thân thiết quan tâm đó, phảng phất như Tần Lãng thật sự là con ruột của cô. Tần Tư Thanh nhìn cô nheo lại hai mắt, không đợi cô nói xong đãđánh gãy lời của cô, “Cô Dương.”

Cô giáo Dương thoáng chốc phục hồi tinh thần, “Ân?” Chống lại đôi mắt sau thấu kính kia, cô giáo Dương trong mắt hơi hơi nổi lên ý nghĩ thẹn thùng.

Mỗi lần gần gũi nói chuyện với thầy Tần như thế này, điều sẽ khiến cho trái tim cô chịu không nổi, bắt đầu thình thịch thình thịch đập không ngừng, làm cô miên man suy nghĩđến cuộc sống hạnh phúc ngọt ngào sau này của hai người. =.=

Bặt gặp nụ cười thản nhiên của Tần Tư Thanh, người đàn ông mi mục ôn hòa này toàn thân đều toát ra sự tao nhã, mùi vị của một người đàn ông từng trải thành thục. Khiến cho người nhìn không khỏi cảnh đẹp ý vui.

Phát hiện chính mình chăm chú nhìn người ta đến ngây ngốc, cô giáo Dương quẫn bách cúi đầu.

“Kỳ thật cô cũng không cần quá lo lắng cho Tần Lãng. Tôi đương nhiên sẽ biết cách dạy dỗ cháu nó như thế nào.” Tần Tư Thanh trên mặt mang theo tiếu ý, nhưng ánh mắt lại khiến tâm cô giáo Dương rét lạnh. Những lời này nói rất rõ ràng, ý tứ chính là, mọi chuyện cùng cô không có quan hệ, con trai của tôi tôi biết tự lo lấy. Không có chuyện của cô phải quan tâm.

Cô giáo Dương mất mác cúi đầu có vẻ rất khổ sở.

Tần Tư Thanh chỉ cười cười: “Bất quá vẫn cảm ơn sự quan tâm của cô Dương rất nhiều.”

Tần Tư Thanh đi vào văn phòng cầm xấp bài thi của học sinh định rời đi.

Lúc lướt qua bên người cô giáo Dương, cô kêu một tiếng ngăn hắn lại: “Tại sao dù chỉ là một cơ hội nhỏ mà thầy cũng không chịu cho tôi?”

Tần Tư Thanh quay đầu lại, “Tôi nghĩ cô giáo Dương đã hiểu lầm chút gìđó rồi, tôi ngay từđầu đã rất rõ ràng từ chối cô.”

“Nhưng tôi đã chờđợi anh lâu như vậy, chờ anh lâu lắm có biết không!? Thầy Tần anh thật sự không một chút động tâm sao?” Cô giáo Dương ngẩng đầu, hốc mắt đỏ lên, nước mắt từng giọt rơi xuống.

Năm tháng không buông tha bất kì ai, nơi khóe mắt của côđã nhiều lên vài nếp nhăn, nhưng cuối cùng vẫn không thể chiếm được tình cảm của con người này, nguyên tưởng rằng chỉ cần kiên nhẫn chờđợi, kiên nhẫn trả giá, hết thảy cố gắng dụng tâm lương khổ dâng hiến cho hắn, cuối cùng sẽđạt được kết quả.

Nhưng từđầu tới cuối, hắn đều chưa từng nhận lấy chân tâm của cô, có lẽ nói đúng hơn chỉ có mình cô tự mình mộng tưởng hết thảy mà thôi.

Ý thức được điểm ấy, cô giáo Dương nhịn không được quay đầu, bụm mặt khóc nức lên.

“Thầy Tần...... Tôi cố gắng chờđợi nhiều năm như thế tại sao anh vẫn không thích tôi? Là vì tôi không đủ xinh đẹp sao? Hay là vì cái gì khác? Anh nói đi tôi có thể sửa đổi. Toàn bộ tôi đều sửa đổi hết...... Tôi thật sự rất thích anh, thầy Tần a......”

Nghe thấy tiếng bước chân đang tới gần, Tần Tư Thanh đi đến bên người cô, nếu như là trước kia khẳng định là cô sẽ vô cùng kinh hãi giống như nai con ngượng ngùng nhút nhát, nhưng hiện tại cô chỉ cảm thấy trong lòng mình có một sựđau đớn khó có thể chịu đựng khiến cho cô không thểđối mặt với người trước mặt.

Một bàn tay vươn tới, lau đi nước mắt của cô.

Giọng nói mềm nhẹ, ôn nhu của người đó vang lên, tuyệt không giống như hắn đang nói ra lời cự tuyệt: “Không ai ép buộc cô cả, tôi đã nói qua chuyện này không có khả năng, cô cũng không phải không biết. Chỉ là cô luôn tự lừa chính mình, thương tổn chính mình. Chỉ có người mà tôi yêu thương thật lòng tôi mới có thểđồng dạng dùng phương thức của tôi đối đãi lại người đó, nếu như tôi có chút thích cô, tôi làm sao lâu sau như thế cũng không chịu hồi đáp cô chứ. Đừng có ngốc như thế, cô là một người con gái tốt, cô nên tìm một người đàn ông thật lòng yêu thương chăm sóc cho cô.”

“Nhưng tôi chỉ thích mình anh thôi! Tôi thích anh lâu như vậy làm sao còn có thểđi thích người khác chứ!” Cô giáo Dương ngẩng đầu, nước mắt giàn dụa nhìn Tần Tư Thanh.

“Tôi vĩnh viễn đều không thể tiếp nhận chân tình này của cô.” Tần Tư Thanh cười, nụ cười kìa mang theo vài phần ý tự cự tuyệt rõ ràng.

“Nhớ trước đây khi tôi gặp cô, lúc đó tôi thực nghĩ rằng cô rất xinh đẹp, không phải như bộ dáng hiện tại. Cô Dương, không nên cố chấp như thế, đối với cô chỉ thêm ủy khuất mà thôi, cô không thể khiến tôi cô bất cứ cảm giác gì. Hiện tại như thế, về sau cũng là như thế.”

Tần Tư Thanh nhìn ngón tay dính nước mắt, đặt ở trên môi liếm liếm,(O,o mô?) sau đóánh mắt mảnh dài sau thấu kính như cười như không hơi mị lên, “Cô hẳn là không biết tôi ghét nhất là thấy con gái khóc lóc.”

Thời điểm Tần Tư Thanh rời khỏi hắn tuyệt nhiên có quay đầu dù chỉ một lần, cô Dương ngồi xổm xuống đất òa khóc.

Mà một giáo viên vừa lúc đi qua thấy hết mọi chuyện, không khỏi đau lòng đi tới an ủi cô: “Cô giáo Dương, đừng khóc nữa. Ai......”

Thầy Vương từ trong phòng giáo viên ló đầu ra, đỡ cô giáo Dương đứng dậy: “Cô Dương, vào đi thôi, nhiều người nhìn như vậy.”

“Cô cứ lên lớp trước đi, cô Dương cứđể tôi trong côi.” Thầy Vương đối với người giáo viên vô tình đi qua kia nói, cô giáo kia gật gật đầu, thở dài bỏđi.

“Tôi vì anh ta trả giá nhiều như vậy tại sao anh ta vẫn không chút động tâm, tôi thật sự không cam lòng......” Cô giáo Dương hai tay che mặt tiếng khóc ám ách nghẹn ngào.

“Chuyện tình cảm thật sự là, ai...... Làm sao có thể nói yêu là liền có thể yêu liền được. Cô Dương à, cố quên đoạn tình cảm này đi......” Thầy Vương ngồi xổm xuống khuyên giải, cô Dương không trả lơi, chỉ có từng đợt tiếng khóc đáp trả.

“Không phải tôi nói chứ, thầy Tần cũng đâu có tốt đến vậy, chỉ có gia cảnh hơn người một chút, tướng mạo lớn lên nhìn được một chút, ngoài ra cũng không cóưu điểm gì lớn. Mà hơn nữa, đàn ông con trai gì mà trông đẹp hơn cả con gái, cô nói coi có kì cục không? (=.= ai mới nói con ng ta chỉ nhìn đc đc thoai zậy) Cô Dương à, đứng lên đi, cũng không thể như vậy được, rất nhiều người nhìn vào côđấy, để trong trường học đồn thổi thì sẽảnh hưởng không tốt.”

“Tôi yêu anh ấy! Tôi yêu anh ấy! Tôi chính là yêu anh ấy! Thầy đừng cố khuyên tôi nữa. Tôi thực sự rất yêu, rất yêu anh ấy......” Những cảm xúc tích lũy trong nhiều năm qua cứ như vậy bùng nổ, làm cách nào cũng không thể thu lại được.

Nhưng cho dù cô yêu một người sâu đậm như vậy, thời gian dài như vậy, kết cục cũng không cóđược bất cứ hồi đáp nào.

Cô không cam tâm, cô không thể bỏ xuống được đoạn tình cảm này.

Tần Lãng vừa hết tiết đã biến mất dạng, cũng không biết giờ người đang ở chốn nào.

Lúc Tần Tư Thanh tới đón Tần Lãng tan học, chỉ thấy Phó Tư Bác cùng một nam sinh còn trong lớp, hắn liền gọi Phó Tư Bác lại: “Tần Lãng đâu rồi em?”

Vừa nghe thấy giọng nói quen thuộc, Phó Tư Bác lập tức quay đầu: “Dạ, Tần Lãng ạ, em không biết, cậu ấy mới vừa về rồi.”

Tần Tư Thanh không nói gì, nhanh chóng xoay người rời khỏi.

Phó Tư Bác khoác khoác bả vai Tào Đông Đông, vừa hút Coca vừa hỏi: “Cậu nói xem, Tần Lãng lần này có hay không sẽ nháo một trận lớn thật sự, thậm chí bỏ nhà trốn đi hử?”

“Tôi không biết.” Tào Đông Đông không muốn trả lời lại hắn, ánh mắt nhìn chếch sang một bên.

“Cậu mà biết mới là chuyện lạ.” Phó Tư Bác đầy mặt ghét bỏ trên dưới liếc mắt đánh giá Tào Đông Đông một cái, tầm mắt ngó tới trên ngực Tào Đông Đông thì ngừng lại, thân thủ nhéo nhéo cơ ngực rắn chắc của Tào Đông Đông: “Tại sao chỉ số IQ của cậu là không chịu tăng trưởng theo cái thân hình khổng lồ của cậu đi chứ. Có phải hay không bổn thiếu gia cho cậu ăn đồ quá ngon?”

“Cậu hôm qua chỉ chừa cho tôi có một miếng thịt vừa dai lại còn chưa chín nữa!” Tào Đông Đông phản bác nói.

“Phi! Cái đồ quê mùa nhà ngươi, bổn thiếu gia mang cậu đi ăn bò beefsteak ngon như vậy mà cậu còn không biết thưởng thức. Ăn ăn ăn, lượng cơm mà cậu ăn thậm chí còn nhiều hơn cả nhà tôi!” Phó Tư Bác không ngừng niết nắn bộ ngực của Tào Đông Đông. (:))) khựa khựa khựa)

Tào Đông Đông ăn đau, mặt nhăn lại thành khổ qua hò hét phản đối: “Ngươi, ngươi mau buông tay ra!”

Vì làn da có chút ngăm đen mà không ai có thể nhìn ra giờ phút này mặt hắn đang vô cùng đỏ, rõ ràng là mình không cóăn nhiều như vậy......

Được rồi, có lẽ là hơi nhiều một chút thôi......

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.