Tấn Công Ngược Thành Phi

Chương 2: Chương 2: thịt béo người người cắn (tiếp)




Thấy khuê nữ của mình khác thường, Trang Phu Nhân càng thêm đau lòng. Lúc này Linh Tê chạy tới, Trang Phu Nhân trợn mắt nhìn Linh Tê một cái, rồi nhận lấy áo choàng trên tay nàng bao bọc người trong ngực vô cùng chặt chẽ.

Động tác ôn nhu của Trang Phu Nhân, khiến cho nước mắt trong hai con ngươi của Trang Như Mộng như chuỗi ngọc bị đứt dây không ngừng lăn xuống. Thấy nữ nhi như thế Trang Phu Nhân không khỏi thở dài một cái, “Mộng nhi, tổ mẫu ngươi cũng vì con cháu ở trong phủ mà suy tính, ngươi cần gì phải vì mẫu thân mà đối nghịch với tổ mẫu của ngươi như vậy.”

Nghe được lời này, kí ức ở trong đầu Trang Như Mộng thình lình hiện lên. Nhìn mẫu thân nửa quỳ ở tại chỗ cũ trong tuyết, Trang Như Mộng cũng không đáp lại lời của mẫu thân mà cố chấp đỡ nàng dậy. Vì Trang Như Mộng ta, mà mẫu thân lại không để ý đến thân thể mới sanh non, lại chạy tới Tĩnh Tâm cư cầu xin sự thiên vị của tổ mẫu. Nghĩ tới đây, trong lòng Trang Như Mộng càng thêm khó chịu.

Nhận thấy được ý đồ của khuê nữ, Trang Phu Nhân cười khổ một tiếng, “Vi nương đang van cầu tổ mẫu ngươi thu lại mệnh lệnh đã ban ra, nếu Mộng nhi chúng ta không thích Vương thị, vi nương sẽ van xin với tổ mẫu ngươi là chờ Vương thị sinh con cháu cho nhà này, rồi dùng một phương pháp nào đó để đuổi nàng đi.”

Lời mẫu thân giải thích khiến cho trong lòng Trang Như Mộng chua xót vô cùng, “Mẫu thân, Mộng nhi sẽ không bao giờ không hiểu chuyện như vậy nữa đâu. Mẫu thân ngươi mau đứng dậy đi, tổ mẫu đã sớm muốn cưới thiếp cho phụ thân, huống chi Vương thị còn là cháu gái nhà mẹ đẻ của tổ mẫu, làm sao mà tổ mẫu có thể đuổi nàng rời đi được.”

Lời nói của khuê nữ mình làm sao mà Trang Phu Nhân không hiểu. Chỉ là lúc tảng sáng nghe tin tức từ Như Mộng cư truyền đến, nàng đau nữ nhi đến tận xương tủy khi nàng nghe tin nàng ấy giận dỗi nhịn đói đến bất tỉnh, vì thế nàng nơi nào lại nằm trên giường của mình được. Lúc này mới bỏ xuống mặt mũi, sự kiêu ngạo của mình, tới Tĩnh Tâm cư quỳ một hồi lâu như vậy.

Nhìn vẻ mặt do dự của mẫu thân, trong lòng Trang Như Mộng càng thêm chán ghét mình trước kia. Trang Như Mộng ngươi làm sao mà lại vô dụng như thế? Không thích tổ mẫu làm thế mình lại dùng cách tuyệt thực để uy hiếp nàng (tổ mẫu). Nhưng người mà mình gọi là tổ mẫu nhiều năm nay, vốn không hề thích mẫu thân và nàng, cho dù nàng có chết đói thật sự thì người đau lòng còn không phải là một mình mẫu thân nàng sao. Nghĩ tới đây nàng nhìn mẫu thân nghiêm túc nói, “Mẫu thân ngươi yên tâm, sau này nữ nhi tuyệt sẽ không làm những chuyện như vậy nữa. Nếu cháu gái nhà mẹ đẻ của tổ mẫu muốn làm thiếp cho phụ thân, làm một tiện thiếp hầu hạ như mấy hạ nhân kia, vậy nữ nhi cần gì phải tức giận cùng một cái thiếp không lên được mặt bàn.”

Nghe khuê nữ mình nói như vậy, Trang Phu Nhân mới để cho nàng dìu đứng lên. Nàng nhìn nữ nhi ở trước mắt, vẫn là gương mặt đáng yêu như cũ nhưng thần thái ở trong mắt lại không còn như trước. Trang Phu Nhân vừa định mở miệng, lúc này Triệu ma ma đã sai người chuẩn bị xong kiệu mềm, Trang Phu Nhân liền dừng lại lời muốn nói rồi kéo khuê nữ cùng vào kiệu mềm.

Trong một phút màn kiệu thả xuống, Trang Như Mộng vẫn nhìn cửa viện đóng chặt kia như cũ, trong lòng lại thất vọng cực điểm với chủ nhân ở trong viện đó. Đây chính là tổ mẫu ruột thịt mà mình gọi nhiều năm như vậy sao, đây chính là bà bà tốt mà mẫu thân hiếu kính nhiều năm sao.

Chú ý tới ánh mắt của khuê nữ, Trang Phu Nhân lo lắng nắm lấy tay nhỏ bé của nàng, “Mộng nhi, dù có thế nào nàng ấy cũng là tổ mẫu của ngươi.”

Trang Như Mộng cầm ngược tay của Trang Phu Nhân qua loa trả lời một câu, liền nhận lấy lò sưởi trong tay Triệu ma ma đưa tới đặt vào trong tay Trang Phu Nhân. Trang Phu Nhân thấy nữ nhi săn sóc mình như vậy trong lòng nàng tất nhiên là được an ủi vô cùng. Nàng nhận lấy lò sưởi nhưng không để vào trong tay áo, mà là vươn tay đưa lò sưởi đến trước mặt Trang Như Mộng, “Mộng nhi ngoan, mẫu thân không lạnh.” Vừa dứt lời, nàng không nhịn được mà ho kịch liệt .

Trang Như Mộng lập tức nhích lên vuốt lưng cho Trang Phu Nhân, nước mắt trong hốc mắt cũng đảo quanh, “Mẫu thân, ngươi vốn mới đẻ non, lại quỳ vì Mộng nhi ở trong trời tuyết lâu như vậy. Ngươi đừng lo lắng cho Mộng nhi, nếu mẫu thân có mệnh hệ gì Mộng nhi cũng không sống được. . . . . .”

Nghe đến đó, Trang Phu Nhân vội vàng cầm khăn tay che kín miệng của khuê nữ, “A di đà Phật, đứa bé không hiểu chuyện, kính xin Phật tổ ngàn vạn đừng làm thật.” Sau khi nói xong nàng lại chỉ chỉ một cái trên trán Trang Như Mộng, “Nha đầu này, những lời kia há có thể nói bậy sao.”

Trang Như Mộng lau nước mắt, “Mộng nhi cũng không có nói bậy.”

“Mẫu thân biết, mẫu thân còn phải chiếu cố Mộng nha đầu của chúng ta, tất nhiên là sẽ chăm sóc thân thể mình thật tốt.”

Nghe lời này trong nội tâm Trang Như Mộng cũng thoáng yên lòng, lại nhân cơ hội này mà đặt lò sưởi ở trên đùi của mẫu thân. Trang Phu Nhân cảm nhận được nhiệt độ trên đùi truyền tới, không khỏi nghiêng đầu len lén lau lệ một cái, bảo bối nàng đau mười hai năm cũng biết đau lòng cho nàng rồi.

Nhìn thấy hành động của mẫu thân bởi vì mình mà cảm động như thế, trong lòng Trang Như Mộng không cảm nhận được tư vị gì.

Chờ kiệu mềm mang Trang Phu Nhân lên Toái Ngọc hiên được đặt xuống, lúc Trang Phu Nhân còn muốn phân phó với tỳ nữ mang đến một đôi vớ và giày cho Trang Như Mộng. Chỉ là nàng còn chưa kịp nói một câu nào, lại cảm thấy cả đầu choáng váng vô cùng rồi sau đó trước mặt nàng bỗng tối sầm ngất đi. Lần này mọi người trong Toái Ngọc hiên gấp đến muốn chết, may mắn là Trang Như Mộng luôn luôn chú ý tới mẫu thân cho nên mới kịp thời đỡ lấy nàng.

Lúc này Triệu ma ma cũng không kịp quan tâm đến chuyện khác nữa, lập tức giúp đại cô nương đỡ phu nhân, sau đó phân phó cho tỳ nữ ở trong viện cùng dìu Trang Phu Nhân lên trên giường. Như Mộng đang đứng ở bên mép giường, nhìn thấy mẫu thân vẫn nằm bất tỉnh như cũ, bộ dáng này rất giống như đời trước khiến cho lòng nàng vô cùng khó chịu.

Triệu ma ma ở một bên chờ đợi thấy gương mặt đại cô nương lo lắng bất an vì vậy mới mở miệng khuyên giải nói: “ đại cô nương vạn lần không nên tự trách, những năm gần đây lão nô nhìn thấy ở trong mắt, phu nhân luôn đau vì đại cô nương, chỉ cần đại cô nương thật tốt thì phu nhân cũng sẽ thật tốt.”

Nghe lời này lại nhìn đến Triệu ma ma trẻ tuổi không ít so với trong trí nhớ, trong lòng Trang Như Mộng như nếm phải hàng trăm tư vị. Nàng từng nghe qua có luân hồi chuyển thế vừa nói, nhưng lại chưa nghe thấy có người còn có thể trở lại quá khứ, hiện tại xảy ra tất cả những chuyện như vậy khiến cho nàng cảm nhận được tình thân thiết chân thật. Con mắt rũ xuống nhớ lại nét chau mày đau thương của mẫu thân, trong lòng Trang Như Mộng như ra quyết định —— mặc kệ đây là trong mộng, hay là thật sự trở lại lúc nàng mười hai tuổi, từ nay về sau nàng sẽ không để cho bất luận kẻ nào có thể ra tay tổn thương tới người thân của nàng.

Phía này Trang Như Mộng đang ra quyết định, thấy đại cô nương mình thỉnh thoảng lại mặt ủ mày chau, thỉnh thoảng lại một mặt thư thái, Triệu ma ma cũng sợ đến hoảng hồn. Nàng lo lắng đi lên lắc người Trang Như Mộng mấy cái, “Đại cô nương, đại cô nương. . . . . .”

Trang Như Mộng tỉnh hồn lại, nhìn vẻ mặt lo lắng của Triệu ma ma thì trong lòng lại ấm áp, “Ma ma, ta không sao.”

Triệu ma ma đang tính nói tiếp, thì lúc này Hàm Thuý đã dẫn Chu đại phu đến trước phòng Trang Phu Nhân. Đợi sau khi Chu đại phu xem bệnh xong,Trang Như Mộng thấp thỏm đi theo Chu đại phu ra ngoài phòng. Chu đại phu đã nhiều năm xem bệnh cho Trang phủ, tất nhiên là biết được nử tử trước mắt này là đại tiểu thư con vợ cả của Trang phủ. Chỉ là tình huống Trang Phu Nhân này thật sự là không ổn, hơi suy tư một chút hắn vẫn mở miệng nói, “Đại tiểu thư, vì sao không thấy lệnh tôn?”

Thấy Chu Đại phu ngược lại còn nhắc tới phụ thân Trang Như Mộng nóng nảy, “Chu Đại phu, thân thể của mẫu thân. . . . . .”

“Đại tiểu thư chớ vội, chỉ là ngươi vẫn còn nhỏ lão phu cảm thấy chuyện này vẫn nên báo cho lệnh tôn một tiếng mới thỏa đáng.”

“Không dối gạt Chu đại phu, phụ thân đã ra biển buôn bán nhiều ngày không về rồi. Tình huống của mẫu thân, xin phiền Chu đại phu báo chi tiết cho ta.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.