Mỗi đêm nước mắt tôi cứ ứa ra khi nhớ về em, bao nhiêu kỷ niệm đẹp cứ ùa về. Tôi nhắn tin, gọi điện níu kéo nhưng em kiên quyết chia tay.

Đã gần 2 năm yêu nhau kể từ khi tôi và Trang tình cờ quen trong một lần họp mặt hội đồng hương Nam Định. Lần đầu chúng tôi nhìn đã thích nhau, sau một thời gian tiến tới tình yêu. Tôi xa quê, lên Sài Gòn làm việc, nhà ngoài Bắc, làm ở một cơ quan nhà nước, còn em làm ở công ty Nhật. Hai đứa cùng cố gắng làm việc, chăm sóc nhau trong suốt thời gian qua. Bao nhiêu niềm vui, nỗi buồn, kỷ niệm giúp chúng tôi yêu nhau nhiều hơn, cứ ngỡ hai đứa sẽ là một đôi hạnh phúc nhất.

Tôi và em cùng nhau bàn chuyện cưới xin, lên danh sách khách mời, chuẩn bị thủ tục tương đối, dự định ngày 5/5 sẽ về nhà tôi chơi và ra mắt. Hai đứa háo hức vô cùng. Dịp nghỉ lễ vừa qua, chú tôi vào công tác, đến nhà em chơi, hai bên gia đình nói chuyện vui vẻ. Nào ngờ chú tôi không ưng về nói với cả gia đình tôi (chú là người có tiếng nói trong gia đình). Chú tôi chê em gầy yếu, vì thế bố mẹ tôi nghe theo. Tôi cố gắng thuyết phục mọi người.

Không biết sao mà tôi lại vô tình để em đọc được những lời nói không hay về em. Em tổn thương, chúng tôi khóc rất nhiều và em đòi chia tay dù cho tôi cố gắng níu kéo em bằng mọi cách. Em là một con người cứng cỏi, có khóc đó nhưng rất mạnh mẽ. Em nói không muốn về làm dâu một gia đình không coi trọng em. Chúng tôi rất đau khổ, mọi thứ sụp đổ quá nhanh, trong vòng một ngày. Mới hôm qua hai đứa còn vui vẻ, đi siêu thị sắm đồ đạc chuẩn bị về quê chơi nay còn đâu. Tôi là người tồi, hèn nhát khi không thể bảo vệ người mình yêu, làm bạn gái bị tổn thương. Mỗi đêm tôi đều tự dằn vặt mình.

Giờ em muốn tôi quay ra Bắc sẽ tốt cho cả hai nhưng trong thâm tâm tôi vẫn còn rất yêu em. Tôi nợ em quá nhiều rồi. Mỗi đêm nước mắt tôi cứ ứa ra khi nhớ về em, bao nhiêu kỷ niệm đẹp cứ ùa về. Tôi nhắn tin, gọi điện níu kéo nhưng em kiên quyết chia tay. Giờ lòng tôi như chơi vơi, thấy trống vắng vô cùng. Mọi người giúp tôi với. Chân thành cảm ơn.

Đăng