Nếu chồng chẳng đụng tay vào việc gì để giúp đỡ bạn, thì bạn hãy bớt cầu toàn đi. Đừng ôm đồm quá nhiều việc về mình.

Gửi bạn nữ trong bài: "Chồng chẳng đụng tay vào việc gì để giúp đỡ tôi". Phụ nữ đôi lúc rất cần cứng rắn và biết rằng trên đời này, cầm lên được thì đặt xuống được. Bạn không bao giờ thay đổi được người khác mà chỉ có thể thay đổi chính mình. Đàn ông sẽ không thay đổi vì vài lời nói của phụ nữ, họ chỉ có thể thay đổi khi nhìn thấy hành động của bạn và hậu quả của việc họ làm. Phụ nữ càng nói nhiều, cằn nhằn, khóc lóc, chì chiết sẽ càng làm đàn ông thấy chán ghét và có tâm lý chống đối. Họ thậm chí có cảm giác coi khinh và cho rằng bạn đang "làm trò", thậm chí đem bạn ra làm trò đùa trước mặt người khác, hoặc coi bạn như kẻ thù. Nếu bạn cứ tiếp tục hành động này, bạn đã thất bại rồi.

Vậy bạn nên làm gì? Đừng nói nữa, thôi cằn nhằn đi, ném bỏ bực tức, ấm ức của bạn và hành động. Việc này tất nhiên cần rất nhiều quyết tâm nhưng không phải là không thể. Có hai hướng đi cho bạn: Thứ nhất, tưởng tượng anh ta không tồn tại, bạn sẽ sống thế nào? Bạn hãy sắp xếp lại cuộc sống của mình mà không cần đến anh ta, cũng không cần phải phục vụ những nhu cầu, đòi hỏi của anh ta. Hãy sống cho mẹ con bạn thôi. Anh ta đi nhậu đến mấy giờ là việc của anh ta, bạn và con cứ làm những gì cần thiết. Đến bữa thì ăn, đến giờ thì ngủ. Tiền anh ta không đưa đúng không? Thế thì cơm của anh ta bạn không cần nấu, đồ đạc của anh ta bạn không cần mua. Cuộc sống sẽ khó khăn hơn chút nhưng tình hình hiện tại của bạn có khác gì đâu.

Ngoài ra, bạn lại không phải bực tức vì anh ta, không phải mong chờ rồi hụt hẫng. Cuộc sống rõ ràng đỡ căng thẳng hơn hẳn. Nhưng sống như vậy thì khác gì ly hôn? Đặc biệt nếu anh ta là một người vũ phu, gây khó dễ cho bạn thì cũng phiền đó. Vậy thì việc thứ hai là chuẩn bị tinh thần, vật chất cho việc ly hôn. Ví dụ như sau khi ly hôn bạn sẽ ở đâu, thời gian sẽ phân bổ thế nào, công việc và con cái sắp xếp ra sao? Quyết định này sẽ không dễ dàng, biết bao nhiêu khó khăn, suy nghĩ sẽ xuất hiện nhưng bạn phải quyết tâm thôi. Ngừng oán giận anh chồng đi, chỉ tập trung vào bản thân và con cái thôi. Bạn nên nghĩ đến việc giữ hòa khí với chồng để sau khi ly hôn, con cái bạn sẽ vẫn nhận được sự quan tâm (nếu có) từ anh ta, để anh ta ít gây khó dễ cho bạn hơn. Dần dần tách bạch cuộc sống của mẹ con bạn khỏi anh ta, cả trong sinh hoạt và suy nghĩ. Hãy tập cách xem anh ta như người khách trọ, để khi ly hôn bạn sẽ bớt hụt hẫng hơn.

Nếu bạn vẫn muốn duy trì hôn nhân và chồng mình thay đổi thì: Sau khi đã chuẩn bị tinh thần và mọi thứ cho việc ly hôn, bạn có thể hỏi anh ta lần cuối: Có muốn giữ gìn cuộc hôn nhân này không? Nếu có, hãy nêu những việc bạn cần anh ta thay đổi để duy trì nó, bởi vì một mình bạn không thể níu giữ được. Ghi ra giấy, rõ ràng, rành mạch yêu cầu của bạn. Nhớ là phải thực tế. Hãy nghĩ đến những điều quan trọng nhất mà bạn muốn anh ta thay đổi và chừa chỗ cho thương lượng nữa. Nhớ là phải cứng rắn nhưng không chì chiết, phải bình tĩnh và đừng để anh ta tấn công tinh thần bạn bằng những luận điểm như bạn là người vợ tồi hay là người mẹ xấu. Hãy ghi nhớ và rõ ràng với anh ta rằng chính anh ta mới là người không hợp tác và bạn chẳng làm gì sai trong cuộc hôn nhân này cả. Không sa đà tranh cãi với anh ta, dứt khoát nói lên nguyện vọng của mình và cho anh ta một thời hạn để suy nghĩ. Nhưng bạn phải xác định rằng, có thể anh ta không thay đổi, hoặc giả vờ thay đổi, nên bạn vẫn phải chuẩn bị đường lui cho mình. Hãy yêu cầu anh ta chứng minh bằng hành động, cùng với thời gian thử thách.

Một số đàn ông sẽ huy động mọi người để thuyết phục bạn, hoặc dùng nhiều cách thức khác nhau để cho bạn thấy nhiều người phụ nữ còn khổ hơn bạn, rằng chồng bạn cũng có phải ngoại tình đâu. Bạn phải ghi nhớ, chuyện người khác chấp nhận được là việc của họ, cuộc sống của bạn là trách nhiệm của bạn. Bạn muốn sống hạnh phúc, đó là yêu cầu chính đáng. Bạn đã cho anh ta một cơ hội để sửa chữa, nếu anh ta không thay đổi, đó là lỗi của anh ta, không phải của bạn.

Trong trường hợp xấu nhất, bạn sẽ ly hôn thì bạn đã chuẩn bị cho việc đó.

Một lần nữa bạn hãy kiên quyết, cứng rắn, bình tĩnh là thần chú. Nhưng nếu bạn không thay đổi được suy nghĩ của mình, không dám vứt bỏ thói quen cũ, sợ hãi xã hội đàm tiếu, không dám đối mặt với sự cô đơn khi không có một người đàn ông bên cạnh thì quên hết những điều ở trên đi. Bất hạnh là số phận của bạn rồi.

Đây là những lời thật lòng tôi muốn chia sẻ với bạn và những người phụ nữ chúng ta, vốn sống với quá nhiều cảm xúc: Làm phụ nữ hay đàn ông đều cần khiến người khác phải tôn trọng mình. Hãy yêu cầu điều đó bằng cả lời nói và hành động. Trước hết, hãy tôn trọng chính mình.

Cuối cùng: Bớt cầu toàn đi. Đừng ôm đồm quá nhiều việc về mình. Đời là để sống, không phải để chịu đựng.

Nga