Gió ngoài cửa vẫn thổi từng cơn, đem mái tóc của cô thổi bay cả vào mặt làm cho buồn buồn rất khó chịu. Cô nheo mày, đưa tay định vén tóc ra. Nhưng bàn tay vừa đưa lên trước mặt đột nhiên dừng lại.

Đôi mắt to tròn của Ngọc Tình bỗng nhiên chớp chớp liên hồi, lập tức giơ nốt bàn tay kia lên. Hai bàn tay nhỏ nhắn mềm mại hiện ra trước mặt cô như vậy đấy!

Không, không đúng. Đây không phải là tay của bản thân!

Tay cô do nhiều năm cầm súng, vì vậy sớm đã có những vết chai, tay cô đúng là thanh mảnh nhỏ tôi nhưng tuyệt đối không thể nhỏ như thế này được. Một ý niệm xuất hiện trong đầu, Ngọc Tình động đậy người muốn ngồi dậy.

Không động đậy thì không biết nhưng vừa cử động cô mới phát hiện bản thân không có chút sức lực nào, mềm oặt không chút khí lực.

Làm sao vậy? Thế này là thế nào? Đôi mắt to tròn ánh lên sự nghi hoặc và chút sợ hãi, Ngọc Tình mím chặt môi, đôi mắt lại một lần nữa đảo quanh phòng bệnh đang nằm này.

Đây là một căn phòng bệnh rất bình thường, tường của căn phòng màu trắng, màu trắng bị phủ lên một lớp bụi làm cho nó có chỗ hơi xám xám đi rồi, nhìn có vẻ đã cũ, rèm cửa màu xanh nước biển cũng đã bạc vẫn đung đưa vì bị gió thổi, trong phòng có ba chiếc giường, xem ra có vẻ như đó là một phòng bệnh tập trung, có điều lúc này chỉ có một mình cô nằm ở đây.

Đôi mắt to tròn hơi nheo lại, miệng cô theo thói quen mà khẽ nhếch cười, nhìn có chút lạnh lùng.

“Bộp bộp bộp.....” ngoài cửa có tiếng bước chân vội vã, nụ cười trên môi Ngọc Tình biến mất, mở mắt to nhìn về phía cửa.

Từ cửa bước vào là một người phụ nữ mặc đồ công sở màu cam rộng rãi, người phụ nữ vừa vào nhìn thấy Ngọc Tình đang nhìn bà ta, vội vàng rảo bước đi tới, đem hộp cơm trên tay đặt lên mặt tủ cạnh giường, vội vàng nói: “Tiểu Tình, con tỉnh rồi à? Có thấy không thoải mái ở đâu không?” nói rồi người phụ nữ đưa tay ra sờ lên trán Ngọc Tình: “Ồ, cũng may, không sốt nữa rồi.”

“Trời, Tiểu Tình, sao con lại nhìn mẹ như vậy?” người phụ nữ vừa mới yên tâm một chút bây giờ lại nhìn thấy Ngọc Tình tròn mắt nhìn bà ta như nhìn thấy quỷ.

Ngọc Tình nhìn Lý Nguyệt, sao mẹ cô vẫn còn mặc đồ đi làm như thế này? Bắt đầu từ khi cô tham gia vào Cục An ninh Quốc gia, ba mẹ cô đã không còn đi làm ở công trường nữa rồi cơ mà. “Mẹ?”mở miệng ra, cuối cùng mới rất khó khăn gọi một tiếng, người phụ nữ nghe thấy tiếng gọi lí nhí thì lại đơ người ra.

“Tiểu Tình, xin lỗi con, đều do mẹ không tốt!” Lý Nguyệt vừa nói nước mắt vừa chảy ra: “Nếu không phải vì mẹ, thì ông con cũng sẽ không....” vừa nói vừa lắc đầu, đưa tay lau nước mắt trên má, rồi cầm lấy hộp cơm trên mặt tủ ở đầu giường: “Mẹ đã xin phép thầy giáo cho con nghỉ học rồi, có đói không? Nào, mẹ đem cơm tới cho con đây này.”

Ông? Thầy giáo? Xin phép nghỉ học? Ngọc Tình vẫn nhìn Lý Nguyệt hết sức ngạc nhiên? Từ trong mắt của Lý Nguyệt cô nhìn thấy bản thân mình, đó là một cô gái với khuôn mặt trắng bệch, hai mắt to tròn nhìn Lý Nguyệt vẻ ngạc nhiên, nhìn bộ dạng có vẻ hơi ngốc ngốc.

“Tái sinh?” hai từ này lóe lên trong đầu Ngọc Tình, sự việc xảy đến quá bất ngờ làm cho sự nhanh trí, linh hoạt, bình tĩnh thường ngày của cô đang bị mất kiểm soát, chỉ biết ngốc nghếch mặc kệ Lý Nguyệt đỡ cô dậy, đút cho cô từng miếng cơm.

Mãi cho tới khi ăn cơm xong, Lý Nguyệt phải đi làm rồi, Ngọc Tình mới tỉnh táo hơn một chút, ngẩng đầu nhìn Lý Nguyệt, tiếng nói nghe có vẻ trẻ con nhưng lại rất kiên định, chắc chắn: “Mẹ, sau này con nhất định không để bất kì một ai bắt nạt, ức hiếp mọi người nữa.”

Lý Nguyệt nhìn vào đôi mắt kiên định của con gái, trong tim tràn lên sự ấm áp, gật đầu trong nước mắt.

Ngọc Tình từ từ nhắm mắt lại, trong đầu cô là một sự tỉnh táo chưa từng có. Dựa theo tình hình hiện tại thì căn bản không phải là mệnh cô lớn, bản thân cô đúng là đã chết rồi. Chết dưới kế hoạch giết người được xây dựng trong vong năm năm trời, chết dưới tiếng nổ vang trời của một quả bom. Đột nhiên căn phòng bệnh vang lên tiếng cười ha ha, đúng là nực cười thật, bản thân cô cứ tưởng mình 12 năm đã không màng tới máu chảy đầu rơi vì đất nước vậy mà lại bị ruồng bỏ như thế này.

Phần quà đó, khi mà cô mở hộp quà ra đã nhìn thấy rồi, đó là quả bom vi hình mà quốc gia mới chế ra, sức công phá đủ để làm sập một tòa nhà 100 tầng. Lưu Hoa tuy rằng địa vị ở tổ đặc công cũng không phải thấp nhưng đây là thứ anh ta vẫn không có tư cách để được tiếp cận. Còn cô, với tư cách là nhân vật xuất sắc của tổ đặc công, mười một năm thực hiện các nhiệm vụ đều là những nhiệm vụ khó khăn nhất, nguy hiểm nhất, những năm này cô đã động chạm tới lợi ích của quá nhiều người, đã có rất nhiều trong số họ muốn loại bỏ cô, thế nhưng cô vạn phần không ngờ được rằng, cuối cùng Quốc gia lại là kẻ giết chết cô.

Cười ha ha cho hả hê, ánh mắt cô lóe lên sự hận thù, Quốc gia? Lưu Hoa? Được! Được lắm! Cô bắt đầu tham gia vào Cục An ninh Quốc gia khi mới mười một tuổi, trong vòng mười hai năm ở trong đó, cô luôn làm việc vô cùng thận trọng và có lương tâm, không sợ tan xương nát thịt, nhưng đổi lại đó lại là sự ngờ vực và ruồng bỏ!

Có điều bọn họn đúng là cũng coi trọng cô, vì tiêu diệt cô mà chuẩn bị kế hoạch đằng đẵng năm năm! Cô và Lưu Hoa quen nhau từ năm mười một tuổi – khi bước chân vào đội đặc công, tới ngày hôm nay cũng đã vừa tròn năm năm.trước khi yêu nhau, anh là người trợ thủ đắc lực nhất của cô, sau khi yêu nhanh, anh cũng là người duy nhất khiến cô có thể không chút nghi ngờ hay sợ hãi gì.

Anh đã luôn chuẩn bị quà cho cô trong vòng năm năm trời, nhưng không ngờ rằng mỗi phần quà đó lại là dấu hiệu cho thấy mạng cô đang ngắn dần trở lại. Mỗi khi cô trở về sau khi thực hiện nhiệm vụ, anh đều chuẩn bị quà cho cô, lúc mới bắt đầu cô còn dùng tinh thần để đoán biết những món quà đó là gì, thế nhưng tới giờ đã gần như thói quen, đã lâu lắm rồi cô không tò mò hoài nghi xem những món quà anh tặng là gì nữa, vậy mà hôm nay, giết chết cô lại chính là sự tin tưởng, lòng tín nhiệm khó có thể có được của cô dành cho anh.

Hai tay đan chặt vào nhau đặt lên người, ngón tay đang cấu lấy da thịt nhưng dường như cô không có cảm giác gì, đôi mắt tràn ngập sự căm hận, sau này cô sẽ không dễ dàng tin vào bất kì một ai nữa, sẽ không tiếp tục vì ai đó mà liều mạng nữa! Nếu ông trời đã cho cô một cơ hội để sống lại, cô tuyệt đối sẽ không cho phép bản thân mình giẫm chân vào vết xe đổ thêm một lần nào nữa.

Cục An ninh Quốc gia! Được! Được lắm, các người đợi đấy, tốt nhất các người hãy mong cả đời này tôi không có thêm một cơ hội nào, mong tôi chỉ là kẻ tầm thương không tài cán gì, bằng không tôi nhất định sẽ làm cho những kẻ đã hại tôi phải hối hận! Để cho các người nhìn thấy những thứ các người coi trọng nhất, những thứ quý giá nhất của các người bị tôi giẫm nát dưới chân! Sớm muộn cũng có một ngày, tôi sẽ làm cho các người phải quỳ dưới chân tôi xin tha mạng! Cả đời này tôi phải làm chủ lấy cuộc đời tôi!

Trong căn phòng bệnh yên tĩnh, trống rỗng ở bệnh viện, cô bé nằm trên giường ở vị trí giữa căn phòng với hai mắt to tròn đang nhìn chằm chằm lên trần nhà, tự thề với cuộc đời này: “Cuộc đời này chỉ cho phép tôi phụ người khác, chứ nhất định người khác không được phụ tôi!”

Đăng bởi: admin