Sủng Quan Lục Cung: Đế Vương Kiều Man Hoàng Phi

Chương 24: Chương 24: Sao trẫm khi dễ ngươi được




Quý Phán Tư ngạc nhiên.

Biết rõ nữ nhân này không có khả năng ở trước mặt đế vương gây chuyện với mình, cố tình vừa rồi bị nàng đánh sợ, đến bây giờ còn sợ hãi, tuy rằng không dừng khóc được, cũng không dám gào khóc thảm thiết như trước.

“Phượng Thiển.” Quân Mặc Ảnh ở trước mặt nàng ngồi xổm xuống, mi tâm nhíu lại.

Trên người nàng vẫn mặc bộ kỳ trang màu vàng nhạt hắn chuẩn bị ngày ấy, lúc đó hắn cảm thấy nàng mặc màu này nhất định đẹp, chỉ tiếc còn chưa kịp nhìn, nàng liền rời Càn Long cung. Hiện tại xem ra, quả nhiên là tốt, không công nộn nộn, đương nhiên, ngoại trừ mái tóc rối như tổ quạ kia.

Đột nhiên, ánh mắt Quân Mặc Ảnh chạm đến dấu tay trên cổ nàng, đồng tử chợt co rụt lại.

“Kêu la cái gì, gọi hồn à!” Phượng Thiển căm giận trừng mắt nàng, hốc mắt hồng hồng, trên mặt còn có chưa khô nước mắt: “Ngươi cho là chỉ có nàng khóc sao? Ta cũng sẽ khóc!”

Nam nhân hai ngày trước còn dịu dàng thắm thiết, chỉ chớp mắt liền trở mặt.

Còn nói cái gì sẽ không để người khác khi dễ mình nữa, hiện tại khi dễ người của mình ở trước mặt hắn, hắn lại mặc kệ, trái lại còn trách tội mình!

Lừa gạt, đây là lừa gạt!

Phượng Thiển cũng không biết vì cái gì, lúc nhìn thấy hắn liền cảm thấy đặc biệt ủy khuất, màu vàng chói mắt như thế, chói mắt đến mức nàng nhịn không được muốn khóc.

Lúc này thật muốn khóc.

“Sao mỗi lần nhìn thấy ngươi, đều thích ngồi trên đất?”

Quân Mặc Ảnh trừng mắt nhìn nàng một cái, thần sắc trên mặt cũng không trầm lãnh như vừa rồi, ngược lại mang theo một cỗ ôn hòa thản nhiên sủng nịch.

“Lần trước trong sơn động không có tuyết, hiện tại đây là ở trên tuyết, ngươi ngồi như vậy, không lạnh sao?”

Vừa nói, hắn vừa vươn tay, động tác mềm nhẹ phủi tuyết trên đầu và người nàng.

Sờ khuôn mặt nhỏ nhắn lành lạnh của nàng, Quân Mặc Ảnh cau mày ôm lấy nàng, vững vàng đặt ở trên đùi mình, dùng lòng bàn tay xoa hai tay nàng.

Mỗi tiếng nói cử động của đế vương, đều khiến bốn người phía sau nhìn xem trợn mắt há mồm.

Hoàn hảo Lý Đức Thông đã dần quen đế vương dung túng tiểu cô nãi nãi này, ngạc nhiên trong lòng chỉ lướt qua.

Quân Hàn Tiêu hoàn toàn sửng sốt. Mà Đoan Vương phi cùng Quý Phán Tư sợ tới mức sắc mặt trắng bệch.

Phượng Thiển vốn còn có thể nhẫn, cố tình Quân Mặc Ảnh muốn dùng loại quan tâm giọng điệu này nói chuyện với nàng, làm nàng nhất thời kích động: “Oa” một tiếng liền khóc ra, như là gặp được người mình tín nhiệm nhất, tất cả cảm xúc đều có thể ở trước mặt hắn tùy ý biểu lộ.

“Ngươi tên hỗn đản này, lừa gạt, khốn khiếp... Ngươi dựa vào cái gì hung dữ với ta? Ngươi rõ ràng nói không bao giờ để người khác khi dễ ta nữa, kết quả chính ngươi còn khi dễ ta... Chó má quân không nói đùa... Ngươi còn kêu tên ta, ngươi còn nói sẽ không đánh ta nữa, ngươi tên hỗn đản này...”

Phượng Thiển khó khăn khóc thút thít, một quyền một quyền đánh trên ngực hắn, đều chỉ dùng chút lực tượng trưng. Quân Mặc Ảnh lại không nói hai lời, ánh mắt nhìn nàng vẫn ôn nhu như vậy, chính là trong lòng cũng thật bất đắc dĩ, vật nhỏ này thật sự là càng ngày càng kỳ cục, ở trước ặt nhiều người như vậy, cũng không biết chừa chút mặt mũi cho hắn.

“Được rồi, đừng khóc nữa.” Hắn nhẹ nhàng lau nước mắt, vừa đau lòng vừa buồn cười: “Trẫm khi dễ ngươi lúc nào, lại đánh ngươi lúc nào? Thật sự là càng nói càng không đầu không đuôi, hiện tại ngay cả tên cũng không cho gọi?”

Sao vật nhỏ này lại gán mọi tội danh lên người hắn?

Từ khi hắn đến đây, mới chỉ nói ba câu, khiến cho nàng nghĩ thành cái dạng này.

Câu đầu tiên, hắn gọi tên nàng Phượng Thiển, lúc ấy hắn quả thật tức giận, cho nên giọng điệu không tốt lắm. Nhưng vừa rồi hắn còn chưa đến gần liền nhìn thấy nàng cưỡi trên người người khác đánh vào mặt người ta, cảnh tượng như vậy để người khác thấy, sao lại không tức giận?

Câu thứ hai, hắn hỏi xảy ra chuyện gì, lúc ấy hắn nghĩ tới, có phải trong đó có hiểu lầm gì hay không. Dù sao một chủ tử vì cung nữ tự mình mời Thái y, cho dù không phải người chí thiện, ít nhất cũng sẽ không vô duyên vô cớ đánh người?

Câu thứ ba, hắn vẫn gọi tên nàng, lại là vì nàng ngồi ở trên tuyết lâu như vậy cũng không biết đứng lên. Hắn rõ ràng nói với nàng, nàng bị chứng hàn, chẳng lẽ nàng không biết chiếu cố chính mình sao?

Bất quá hắn đoán, vật nhỏ nhất định hiểu lầm. Dù sao Đoan Vương phi vừa nói xong nàng nói bậy, chính mình liền gọi tên nàng, nàng khẳng định cảm thấy mình muốn trách tội nàng.

“Ngươi đơn thuần gọi tên của ta sao? Vẻ mặt rõ ràng như muốn chém đầu ta!” Phượng Thiển khó khăn nắm tay hắn, chính mình lau nước mắt: “Ngươi đen mặt như vậy không phải là muốn đánh ta sao? Không phải khi dễ ta sao?”

“Nói hưu nói vượn.” Quân Mặc Ảnh nhẹ giọng, giọng điệu ôn hòa: “Sao trẫm khi dễ ngươi được, hừm?”

Hắn kéo người vào trong lòng, nhẹ nhàng vỗ lưng nàng, như dỗ con nít: “Đừng khóc đừng khóc, là trẫm không tốt, trẫm không nên quát Thiển Thiển, Thiển Thiển ngoan nhất.”

“Ngươi lừa trẻ con à!”

Phượng Thiển khó khăn trừng mắt hắn, lại không biết hai mắt đẫm lệ mông lung chẳng những không có nửa điểm khí thế, còn làm cho Quân Mặc Ảnh sinh ra một loại cảm giác muốn một ngụm ăn luôn nàng.

Hắn cứ như vậy ôm nàng, chậm rãi dỗ nàng ngừng khóc, lúc này mới sờ đến dấu tay tím trên cổ nàng.

Có lẽ da nàng non nớt, dấu tay chói mắt như vậy.

“Nói cho trẫm, là ai?”

Hắn khẽ mở môi mỏng, nói từng chữ từng chữ một.

Không biết vì sao, hắn rõ ràng cười rất ôn nhu, nhưng Phượng Thiển lại cảm thấy bên trong nụ cười của hắn có một tia hơi thở nguy hiểm.

Quý Phán Tư ở sau đã sợ tới mức lạnh run, quỳ xuống tuyết đầu gối cũng không có cảm giác gì.

Nàng còn tưởng rằng chỉ là một phi tử không được sủng, vì cái gì biến thành cái dạng này? Vì cái gì Hoàng Thượng lại đối tốt với người đàn bà chanh chua này như vậy?

Đừng nói là nàng, ngay cả Quân Hàn Tiêu cũng như bị sét đánh.

Hắn và hoàng huynh cùng nhau lớn lên từ nhỏ, lúc nhỏ còn có thể thầm oán hoàng huynh mặt than, sau đó chậm rãi lớn lên, chỉ biết đây kỳ thật là bản tính của hoàng huynh, không phải là lãnh khốc, chỉ là không thường cười thôi. Nhưng đến giờ khắc này hắn mới biết được, mình hoàn toàn sai. Hoàng huynh không phải không ôn nhu, không phải không hay cười, chỉ là chưa có người có thể để hoàng huynh khuynh tẫn ôn nhu xuất hiện mà thôi.

Sống hai mươi mấy năm, hắn chưa bao giờ gặp qua có một người dám nói chuyện với hoàng huynh như vậy, dù là phụ hoàng mẫu hậu, đối này con trai từ nhỏ liền trầm ổn nội liễm cũng chưa từng có nửa câu nói nặng.

Nhưng nữ tử trước mắt, nàng lại dám vừa đánh vừa mắng hoàng huynh, thậm chí nói cái gì “Chó má quân không nói đùa” khiêu chiến uy nghiêm của hoàng huynh, để cho người khiếp sợ là, hoàng huynh chẳng những không tức giận, còn bao dung sủng nịch liên tiếp an ủi nàng, chỉ là vì để nàng không hề khóc.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.