Sủng Phu

Chương 18: Chương 18: Cầu hôn




Editor: demcodon

Mặc dù Hoắc An Lăng nói muốn mang chuyện thành thân với A Thập cho vào kế hoạch, nhưng trên thực tế động tác của hắn căn bản cũng không có nhanh như vậy. Dù sao A Thập còn phải đăng ký hộ khẩu, không có khả năng thành thân với hắn rồi mà A Thập còn là một người không có hộ khẩu. Cho dù Hoắc An Lăng và A Thập đồng ý thì Kỷ phu tử cũng khẳng định không muốn.

Mặc dù Hoắc An Lăng không biết rõ tại sao phải có một chân Kỷ phu tử lẫn trong này. Bất quá hắn rất nhanh đưa về nguyên nhân Kỷ phu tử “học cứu” và “đạo nghĩa“.

Hơn nữa ở trong mắt Hoắc An Lăng trước khi thành thân, một chuyện quan trọng nhất chính là cầu hôn. Đương nhiên cũng có thể nói là đính hôn?

Dù sao, dù sao cũng trải qua sinh hoạt trong xã hội hiện đại hơn hai mươi năm, Hoắc An Lăng cảm thấy không có trải qua trình tự này thấy có lỗi với A Thập. Hắn không có biện pháp cho A Thập cuộc sống giàu sang, nhưng lại không thể cứ thành thân bạc đãi với y như vậy.

Cho nên cho tới bây giờ A Thập còn chưa biết Hoắc An Lăng có suy nghĩ muốn thành thân với y. Bởi vậy chuyện y hiện tại mong đợi nhất cũng không phải là mình được nhập hộ tịch hoặc là đính hôn, thành thân gì đó, mà là ăn.

Mặc dù Kỷ phu tử đã nói qua tâm trí của A Thập đã không khác gì với thiếu niên mười mấy tuổi, nhưng mà mười hai - mười ba tuổi và mười bảy - mười tám tuổi vẫn khác nhau rất lớn.

Nửa tháng trước đó Hoắc An Lăng ở bên cạnh A Thập rối rắm là “ngửi mùi hương hoa quếrất thơm” hay là “ăn hoa quế” tốt, trong sân trên mặt đất toàn là hoa quế rụng xuống. Chỉ có ngọn cây quế cao lớn vẫn còn giữa lại một cây lớn “hương bay mười dặm“.

Bất quá thật đáng tiếc chính là vào lúc ban đêm mưa to đã rơi xuống. Sáng ngày hôm sau trên mặt đất đều là hoa quế bị mưa rụng xuống dính bùn đất. Vì vậy vốn là đang ở trong thời kỳ hoa quế lại biên thành “cây khỏa thân“.

Vì vậy A Thập cũng không hề rối rắm mang toàn bộ lực chú ý đều đặt vào chờ mong “ăn hoa quế“.

Hoa quế vừa hái xuống cũng không có lập tức nấu ăn, Hoắc An Lăng vuốt xuống mấy ki tròn hoa quế tươi mới rồi đổ tất cả vào trong chậu gỗ lớn dùng để rửa rau bình thường. Sau đó múc nước giếng đổ vào chậu hoa quế tươi ngâm ba mươi phút.

Trong lúc đó thay một lần nước, cho đến khi bụi bặm bên ngoài trôi sạch. Cuối cùng dùng nước sôi rửa qua mấy lần mới để vào trong ki tròn mang ra bên ngoài hong khô.

Trong khoảng thời gian này A Thập dẫn theo Tam Mao còn có mấy con gà con đã mọc lông dài không còn dáng vẻ lông xù đi bộ chung quang ki tròn không dưới mười lần. Trong mắt A Thập là muốn ăn gì đó thì y muốn lập tức đưa vào trong miệng ăn, còn từ từ chờ như vậy thật sự là khó chịu.

Bởi vì thời tiết nên hoa quế rất nhanh hong khô. Bất quá bởi vì “tiểu đội A Thập” lắc lư làm cho chút hoa quế bị chạm vào không được tươi nữa. Cho nên Hoắc An Lăng chỉ có lấy những hoa quế tươi hoàn hảo chọn ra.

Vì triều đại này căn bản là không có đường trắng cho nên Hoắc An Lăng chỉ có thể dùng đường đỏ thay thế. Trong bình gốm để một lớp hoa quế rồi để lên một lớp đường mỏng. Bất quá cũng may hắn và A Thập đều thích ăn ngọt, hình dáng là gì cũng không có yêu cầu nhiều lắm.

Đợi đến lúc bình đầy thì Hoắc An Lăng lại như vậy làm bình kế tiếp. Cuối cùng tất cả hoa quế đều được đựng vào trong sáu bình. Hoắc An Lăng dùng dây cỏ bện, dùng lá cây bịt kín lại.

Ủ gần nửa tháng thì mứt hoa quế ngọt ngào đã có thể ăn. Trên thực tế toàn bộ quá trình đều có người bên cạnh muốn giúp Hoắc An Lăng. Trên thực tế là muốn ăn ké nhưng lại thiếu chút nữa làm trở ngại.

A Thập từ đầu tới đuôi chỉ nghe lọt được những lời này. Vì vậy sau khi Hoắc An Lăng cất kỹ bình thì A Thập bắt đầu dùng ngón tay tính ngày, mà Tam Mao cũng ở bên cạnh ngóng nhìn.

Hoắc An Lăng cảm thấy rất kỳ quái, rõ ràng Tam Mao nhà mình là con chó đất nhỏ, miễn cưỡng xem như chó săn. Vì cái gì sau khi mình ôm về nuôi vóc dáng lại thay đổi nhanh như vậy. Chẳng lẽ thật là đi theo A Thập ăn nhiều đồ ngọt cho nên mập ra?

A Thập ngóng trông rốt cục chờ đến một ngày có thể ăn được mứt hoa quế. Buổi sáng ăn cơm xong y đã muốn Hoắc An Lăng lấy mứt hoa quế cho y ăn rồi. Đáng tiếc hôm nay cũng là ngày phải đi làm hộ tịch. Bởi vì là sơn thôn nhỏ, hơn nữa A Thập muốn ăn và muốn đi lên trên thị trấn chọn thức ăn. Cho nên Hoắc An Lăng chỉ có thể mang tiền bạc và tư liệu về A Thập nhờ Kỷ phu tử giúp đỡ.

Hoắc An Lăng vốn là muốn mời Kỷ phu tử ăn một bữa bày tỏ cảm ơn nhưng mà Kỷ phu tử lại dùng một chuyện khác từ chối khéo —— hắn lần này ngoại trừ giúp A Thập xử lý hộ tịch còn muốn ở lại trên thị trấn vài ngày.

Kỷ phu tử đã nói như vậy Hoắc An Lăng cũng không miễn cưỡng, chỉ là nghĩ chờ đến khi Kỷ phu tử trở về thì lại cảm ơn.

Mà A Thập căn bản không biết chuyện này quan trọng bao nhiêu đã sớm dùng danh nghĩa “giúp đỡ” đi vào phòng bếp đi lảng vảng xung quanh lưng Hoắc An Lăng.

Mà trên thực tế từ sau khi A Thập lần đầu tiên xuống bếp thì tài nấu nướng của y đã có được tiến bộ rất lớn. Y cũng không phải rất thích tự mình nấu cơm, nhưng mà y rất thích cảm giác tự mình có thể nấu cơm cho Hoắc An Lăng. Nhất là lúc Hoắc An Lăng mỗi lần ăn vào cơm do tự mình nấu thì cảm giác vui sướng không chút do dự khen ngợi phát ra từ nội tâm.

Có lẽ trí thông minh của A Thập đều theo trí nhớ tạm thời mất đi đã nhớ lại, nhưng mà chuyện này cũng không ảnh hưởng đến A Thập hiện tại giống như một tiểu thiếu niên bình thường tình cảm biến hóa mẫn cảm đối với người khác. Cũng bởi vậy y càng ngày càng trở nên ỷ lại Hoắc An Lăng.

Dưới sự giúp đỡ của A Thập, bữa cơm tối Hoắc An Lăng lấy mứt hoa quế thay đường đỏ lúc trước làm thịt kho tàu, gạo nếp nấu chung với hoa quế củ sen. Từ lúc mua một đống lớn củ sen từ nhà Vương đại thúc về làm rất nhiều món như rau xanh xào, thịt hầm, rau trộn, còn lại đều để vào trong một cái bình ngâm làm đồ chua. Sau khi Hoắc An Lăng biết rõ thứ này tốt cho thân thể còn lại chút củ sen đó Hoắc An Lăng dứt khoát dùng nấu canh đậu hủ, một con cá chép lớn —— rất may mắn không có mua mà là A Thập và hài tử trong thôn đi ra bờ sông nhỏ chơi đùa bắt về.

Đậu hủ và đầu cá dùng để nấu canh, mà phần cá chép lớn còn lại thì cắt thành miếng sau khi chiên sơ qua dầu thì bỏ vào nước đun nhừ.

Đúng rồi, còn có một phần rau xào. Bởi vì A Thập kiên trì cho nên Hoắc An Lăng xào rau cũng bỏ vào trong một chút mứt hoa quế.

Hắn cảm thấy có thể một thời gian ngắn nữa hắn cũng không ăn ngọt nữa. Bất quá hôm nay tương đối đặc biệt.

A Thập cũng không biết hôm nay Hoắc An Lăng tại sao phải làm nhiều thức ăn như vậy. Y chỉ cảm thấy bỏ thêm mứt hoa quế vào thịt kho tàu đặc biệt thơm, mà ngay cả một đĩa rau xanh xào bình thường kia cũng trở nên đặc biệt ngon, còn có canh đậu hủ kia bỏ thêm chút mứt hoa quế lại thả lên một ít mùi hành tây, ba màu xinh đẹp phối với nhau có thể làm cho người ta thèm nhỏ dãi, càng đừng nói là ăn.

Vì vậy A Thập ở trên bàn ăn hăng say, Tam Mao ở dưới bàn hăng say gặm xương “cộp cộp“.

Hoắc An Lăng ngược lại không ăn bao nhiêu, phần lớn hắn đều đưa đĩa rau cho A Thập hoặc là cười tủm tỉm nhìn y ăn. Loại ánh mắt này giống như A Thập cũng đã là một món ăn vô cùng ngon.

Bất quá A Thập từ đầu đến cuối đều cúi đầu mở to miệng nhai nuốt cơm và rau, căn bản cũng không có chú ý tới ánh mắt của Hoắc An Lăng “giống như đói“.

Đợi đến lúc A Thập thêm hai lần cơm tổng cộng ba chén cơm trắng lớn vào trong bụng, cuối cùng còn liều mạng uống một chén lớn canh đậu hủ. Sau đó y trực tiếp xoay người dựa lưng vào cái bàn, ngồi thẳng người ở trên ghế dài không đứng dậy nổi —— trời ạ trời ạ, y cảm thấy hiện tại muốn ợ cũng sợ canh đầy đến yết hầu cũng mạnh mẽ trào ra. Ô ô ô, bụng thật là khó chịu, nhưng mà ăn thật ngon.

Hoắc An Lăng thấy A Thập hào hứng bừng bừng múc cho chính y một chén canh thì muốn ngăn cản y. Bất quá nhìn dáng vẻ y dường vẫn chưa thỏa mãn nên Hoắc An Lăng lại không nhúc nhích.

Bất quá hiện tại nhìn dáng vẻ của y Hoắc An Lăng cảm giác mình lúc trước chỉ đi mua một chút nên đã hối hận; tốt nhất mua hai phần, hắn một phần A Thập một phần.

Dùng kiểu ôm công chúa ôm A Thập để không chạm vào bụng y đi đến một cái ghế mây bập bênh trong nhà hắn mua cho A Thập. Hoắc An Lăng mang theo vẻ mặt dở khóc dở cười cởi đai lưng giúp A Thập.

“Ưm..., A Lăng, ta có phải ăn nhiều lắm hay không? Nhưng mà rõ ràng trước đó ta còn cảm thấy mình còn có thể ăn nữa không phải sao?” A Thập vừa rầm rì giống như heo con ăn quá no, vừa kéo bàn tay Hoắc An Lăng để sát lên trên bụng mình.

“Ngươi không nên uống chén canh kia.” Có nước nửa chén cơm cũng có thể biến thành một chén cơm. Lúc trước sống một mình bữa tối của Hoắc An Lăng thường xuyên là giữa lại một chút thức ăn và cơm thừa buổi trưa rồi bỏ chung vào một ít dưa muối thêm nước luộc thành “đồ ăn” ăn —— hương vị cũng không tệ.

Hoắc An Lăng vuốt ve bụng A Thập như là bụng mèo, hơi toàn tâm toàn ý xoa nhẹ nhàng phần bụng. Hoắc An Lăng nhìn bụng nhỏ trắng như tuyết kia của A Thập hơi lồi lên đột nhiên có một loại ảo giác A Thập đang mang thai. Nhưng mà một giây sau đó hắn đã ném suy nghĩ không nên nghĩ đến trong óc ra —— nói đùa, trên đời này có nam nam thành thân nhưng không có nam nam sinh con.

Bất quá nói đến thành thân khóe miệng của Hoắc An Lăng khẽ nhếch lên một độ cong mềm mại. Hắn tiến đến bên tai A Thập bởi vì vuốt ve quá thoải mái mà hơi buồn ngủ híp mắt lại: “A Thập, mùa đông năm nay gả cho ta có được không?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.