Đại quản gia Duệ Vương Phủ vì lấy lòng thiên tử mới đăng cơ, liền mệnh các nàng vú già nô tì đến dọn dẹp mặt hồ đầy lá rụng. Lúc đó nàng quỳ xuống cầu xin, mặt hồ đã kết băng, đầy cỏ khô bùn nhão, trơn ướt dễ ngã, nàng bình thường đều đi đường vòng, cũng không dám bước qua đó. Nay chỉ cầu đi làm việc khác, đừng bắt nàng đi dọn mặt hồ.

Kiếp đầu tiên nàng chính là một tiểu cung nữ, cũng không sợ sống bẩn sống mệt, nhưng cũng không muốn vì ngã một cái rơi mất thai nhi trong bụng.

Nhưng đại quản gia kia cũng không đồng ý, nàng cầu xin quỳ xuống khóc lóc nức nở, cũng không làm nên chuyện gì, ngược lại đổi lấy khiêu khích châm chọc.

Ai ngờ được, từng là đích nữ t hào môncao nhấ, thiếu phu nhân thiên kiều vạn quý của Hoắc gia, nhưng sẽ trong mùa đông khắc nghiệt như vậy đau khổ cầu xin một quản gia từng thấp kém hơn nàng đâu.

Đúng lúc này, trên đường bên cạnh truyền đến tiếng bước chân.

Mọi người nhìn qua, dĩ nhiên là vị thiên tử kia được chúng thần đi theo như chúng tinh phủng nguyệt đang tiến tới.

Mọi người rầm rầm tránh né mở đường, cung kính quỳ xuống, ngay cả đại quản gia vừa rồi diễu võ dương oai, cũng nơm nớp lo sợ quỳ xuống phía trước.

A Nghiên kỳ thật chưa từng thấy vị Cửu hoàng tử kia, càng chưa thấy hắn đi lên đế vị. Dù sao một đời kia nàng trải qua rất tốt, hoàn toàn không nghĩ tới chính mình nhất định lặp lại vận mệnh của đời thứ nhất, càng không nghĩ tới loại vận mệnh này sẽ liên tục lặp lại bảy lần!

Bấy giờ nàng cúi đầu trong khóe mắt còn có dư quang, không ngờ gặp phải một đôi mắt dài nhỏ, âm trầm lạnh lẽo, đông lạnh tàn phá, như quỷ mỵ.

Chỉ biết liếc mắt một cái, liền như rơi vào địa ngục a tì.

Nàng làm sao có thể quên ánh mắt này đâu.

trong trí nhớ từng chết thảm, đầy huyết tinh kia, chính là cùng với một đôi mắt như vậy.

Mà lúc này ánh mắt kia hiển nhiên cũng bắt được ánh mắt nàng, hơi nhíu mày, dường như có chút kinh khiếp: “Ai vậy?”

A Nghiên rúm người rùng mình, che bụng, động cũng không dám động.

Nhất thời bên cạnh có quản gia tiến đến bẩm báo với hắn, người chung quanh cũng đều quỳ ở nơi đó.

A Nghiên cũng muốn qua bái kiến, cũng muốn quỳ xuống, nhưng hai chân lại giống chết cứng tại chỗ, không có cách nào nhúc nhích.

Trong khoảng thời gian ngắn, bụng to như vậy không biết vì sao bắt đầu đau nhức, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, nàng không biết chính mình như thế nào.

Đang lúc này, đã có thị vệ đẩy nàng một cái, muốn nàng tiến đến bái kiến vị đế vương mới đăng cơ kia.

Nàng vốn đau bụng khó nhịn, bụng to như vậy, lúc đó lại là đứng ở bên bờ, bị đẩy từ phía sau như vậy, bàn chân dẫm lên một chỗ cỏ khô đóng băng, ngay sau đó xẹt một cái, mang thai được đứng vững được, người trực tiếp ngã xuống.

Này vừa trượt xuống, bụng nàng tròn vo, giống như một quả cầu thẳng tắp ngã vào hồ nước.

Ngay một khắc lúc nàng ngã vào trong hồ kia, nàng tuyệt vọng ý thức vận mệnh kế tiếp của mình, nàng liều mạng ngửa mặt trừng nam nhân hại mình rơi vào trong hồ kia.

Con mắt xếch mang theo lãnh ý, gắt gao cau mày, nhìn về phía nàng.

Hắn ở đế vị cao cao tại thượng, nhất định nhìn xuống hết thảy, nhìn nàng tính mạng như cỏ rác.

Nàng thân thể cồng kềnh, chung quy là ngã vào trong hồ, trên hồ băng mỏng bị thân thể nàng đập vở, nàng rơi vào vết nứt, chỉ dãy vài cái, rồi không động tĩnh nữa.

Sau này nàng hẳn là được người vớt lên, nhưng mà vì thời gian quá trậm trễ, hương tiêu ngọc vẫn, một xác hai mệnh.

A Nghiên nhớ hết thảy, không khỏi có chút kích động.

Chuyện này đối với nàng đả kích so với đời thứ nhất bị đánh chết còn thảm hại hơn, thế cho nên đến đời thứ ba, nàng luôn luôn buồn bực không vui, trong lòng luôn tràn ngập cảm giác bi thiết.

Nhiều đời như vậy đi qua, nàng tổng cho rằng chính mình đã quên, nay ngâm mình ở chỗ này trong ôn tuyền làm cho người ta thoải mái, nàng mới biết được, nguyên lai hết thảy đều chôn dưới đáy lòng, chưa bao giờ quên.

Nàng ngửa mặt lên trời thở dài, vì thai nhi cả bảy đời mới có duyên phận mấy tháng, cũng vì tự bản thân qua nhiều đời vô ích giãy dụa một lần lại một lần.

Lại mở to mắt, xem tùng xanh bách biếc này, nàng không còn hưng trí hưởng thụ, phờ phạc ỉu xìu bò ra khỏi ôn tuyền, chuẩn bị lau lau người, mặc áo bào lụa trắng mới tinh.

Ai biết Hạ Hầu Kiểu Nguyệt lại ngăn nàng.

Nàng không hiểu nhìn Hạ Hầu Kiểu Nguyệt: “Hạ Hầu tỷ tỷ, ta đã tắm rửa tốt lắm.”

Hạ Hầu Kiểu Nguyệt khẽ nâng cằm, thản nhiên nói: “Ngươi chỉ tắm một lần, thế nào đã đủ đâu?”

Này còn phải tắm rất nhiều lần sao? A Nghiên không hiểu nhướn mi.

Hạ Hầu Kiểu Nguyệt dường như nhìn ra tâm tư của nàng, gật đầu nói:“Ngươi nếu muốn làm đầu bếp nữ của Cửu gia chúng ta, phải đem toàn thân cao thấp trong trong ngoài ngoài đều tắm thật sạch sẽ.”

Nói đến đây, nàng vung tay lên, vì thế A Nghiên liền nhìn thấy vài thị nữ đi tới, lấy tư thế không để nàng cự tuyệt, đem nàng chỉ quấn khăn tắm khiêng lên, sau đó nâng đến phòng trúc.

trong phòng trúc thế nhưng có động thiên khác, có một ao ôn tuyền khác, bên trong hẳn là chỗ dẫn nước chảy theo chân tường tới, dòng nước róc rách, bên cạnh lại bày biện giỏ trúc bàn trúc, thanh u lịch sự tao nhã.

A Nghiên còn chưa kịp liếc mắt xem thêm một lần đã bị vài thị nữ kia trực tiếp ném vào trong ôn tuyền.

tư thế và tốc độ nàng rơi vào ôn tuyền làm nàng nhớ tới lần ngã xuống nước đó, không khỏi da đầu run lên, nhưng nàng rất nhanh phát hiện kỳ thật chính mình bình yên vô sự, nước suối ôn nhuận thoải mái, có thế trấn định lại, bắt đầu cẩn thận nhìn xung quanh.

Ao ôn tuyền này cùng bên ngoài cũng không khác bao nhiêu, chính là trong ôn tuyền tràn ngập mùi thuốc.

Nàng từng có một đời làm nữ đại phu, cho nên ước chừng có thể đoán được, bên trong có lăng hương, hoa hồng, mộc lan các, tế tân, đinh hương… dùng nước dược này tắm, có thể làm đẹp dưỡng nhan.

Nàng nâng tay lên, một phen lau nước trên mặt: “Thế này là vì sao?”

Hạ Hầu Kiểu Nguyệt ném một ít hoa hồng vào trong nước, thản nhiên nói:“Cửu gia muốn dùng ngươi, đương nhiên muốn ngươi tắm rửa sạch sẽ.”

Dùng nàng? Dùng nàng?

Dùng nàng!

Đây là ý tứ gì?

A Nghiên hơi hơi nhíu mày, nghiêng đầu đánh giá Hạ Hầu Kiểu Nguyệt, chờ nàng ấy nói tiếp.

Hạ Hầu Kiểu Nguyệt lại không giải thích nữa, chỉ phân phó thị nữ: “Để nàng ngâm đến mặt trời lặn xuống phía Tây đi.”

Mặt trời lặn xuống phía Tây?

Này đương nhiên không được!

A Nghiên vội hỏi: “Này nước thuốc để tắm tuy rằng tốt, nhưng ngâm quá lâu, da trên người sợ là sẽ bị tróc hết, đến lúc đó Cửu gia cũnng không thể dùng ta...”

Đáng tiếc lời nàng còn chưa nói xong, Hạ Hầu Kiểu Nguyệt đã nhẹ nhàng lườm nàng một cái, xoay người bỏ đi thẳng.

Nàng bóng lưng yểu điệu động lòng người, tư thái tao nhã.

Lại lãnh ngạo vô cùng.

A Nghiên bất đắc dĩ thở dài, đành phải nhận mệnh.

Vì thế ngày đó, A Nghiên ngâm một lần lại một lần, trước ngâm linh lăng, nước thơm, đương quy, rồi lại ngâm hoa hồng, hoa hồng xong rồi còn có tiểu ngư, hết tắm tiểu ngư lại đến nước trong.

Không ai biết nàng ngâm bao nhiêu lần.

Nàng đời này không bao giờ muốn tắm rửa nửa, tình nguyện thối chết.

Lúc nàng gian nan từ trong bồn tắm đi ra, tứ chi đã không có khí lực, tay cũng ngâm đến tróc da.

Nàng nằm sấp tại chỗ, suy yếu quay đầu nhìn về phía thị nữ thần sắc lạnh như băng:

”Ta sạch rồi sao?”

Có phải đã có thể qua một cửa ải của Cửu gia kia hay không?

Thị nữ gật đầu: “A Nghiên cô nương, mời theo nô tì đi.”

A Nghiên gian nan chống đầu gối như nhũn ra, đi theo thị nữ, đi qua một cánh rừng lá rực rỡ, cuối cùng đến một chỗ khác có nhà bằng trúc.

Đi vào nhà trúc, bọn thị nữ bắt đầu cởi khăn choàng trên người nàng, chải đầu cho nàng, thanh lý tất cả các chỗ trên thân thể, thậm chí cả chỗ bí mật và móng chân cũng không buông tha, tất cả đều thanh lý chỉnh tề.

Nàng bây giờ đã không biết nói gì, cảm thấy chính mình giống như một con cá béo đáng thương, đầu tiên là tẩy trừ sạch sẽ một phen, bây giờ lại muốn bóc đi lớp vảy còn lại mang cá và nội tạng.

bọn thị nữ tiếp theo cầm một loại kem óng ánh trong suốt bôi khắp chỗ cho nàng, bôi toàn thân xong, lại bắt đầu phun chút bạch lộ không màu không vị.

Lại bị trất tiếp muối ăn. nước tương và dấm chua, không biết có phải ướp vài ngày?

Cuối cùng, nàng mới được phép mặc vào một bộ áo trường bào cổ áo thêu hoa, cũng phủ thêm áo màu vàng nhạt hoa văn mây như ý, cuối cùng những người đó dường như sợ nàng lạnh, còn khoác cho nàng áo choàng gấm lông chim màu xanh.

Quả nhiên, là muốn thêm gia vị vào canh, lại phối hợp thêm hành lá, củ gừng cùng máy tép tỏi, như vậy mới có thể sớm ngon miệng một chút.

Tóc của nàng đã được búi lên, cũng cài một cái trâm bích ngọc linh lung.

Thế nhưng còn muốn đắp lên một cái lá rau thơm xanh mượt!

Như vậy dáng vẻ bên ngoài mới tốt.

A Nghiên bị thu thập như vậy một phen rồi, bên ngoài trăng non đã từ từ nhô lên, trong rừng trúc u tĩnh lạnh lẽo, chỉ ngẫu nhiên có tiếng kêu của dế, thanh thúy uyển chuyển lại làm cho người ta thêm một phần mát lạnh.

Nàng khép chặt áo choàng đoạn lông chim trên người, mềm giọng hỏi thị nữ kia: “Xin hỏi vị tỷ tỷ này, trang điểm cho ta một phen như thế, là muốn làm gì?”

Chưng lên hay là rán lên?

mặt thị nữ kia không biểu cảm liếc nhìn nàng một cái, lại không nói gì.

A Nghiên trong lòng bất ổn, chính mình suy nghĩ lung tung một phen, cuối cùng trong đầu là hình ảnh một con cá ở trong nồi nhảy a nhảy, bên cạnh là một con báo dữ tợn tàn nhẫn, như hổ rình mồi liếm răng trắng.

Nàng tay nhỏ bé nhẹ nhàng sờ soạng vòng eo mình, vòng eo cố nhiên là không đầy nắm tay, nhưng phía trên người lại lồi lên một chỗ, bất quá là hơi hơi lồi ra mà thôi, nàng đến cùng tuổi còn nhỏ, lại ở nông thôn sống bần hàn, cơm canh không tốt, thân hình cũng chậm phát triển.

Thật giận nam nhân kia, đúng là kẻ cùng hung cực ác, thế nhưng ngay cả chính mình như vậy cũng không buông tha?

Này rõ ràng là muốn mệnh mình a!

A Nghiên lúc này thù mới hận cũ cùng nhau nổi lên, chỉ hận không thể bổ nhào qua bóp chết hắn mới tốt đâu.

Nhưng trong lòng nàng đương nhiên minh bạch, đối phương quyền thế ngập trời, nàng ở trước mặt đối phương bất quá giống như con kiến, không thể không thu hồi hận ý trong lòng, làm ra một bộ dáng thuận theo, cúi đầu làm vui lòng hắn, chỉ ngóng trông hắn có thể bỏ qua cho mình một mạng.

A Nghiên theo thị nữ kia một đường đi ra ngoài rừng trúc, nàng vìtrong lòng có việc, cũng không biết đã đi ra đường. Đến lúc phản ứng lại rôi, ngẩng đầu lên, cũng đã vào giữa rừng trúc, rừng trúc thanh u nhã trí, xanh biếc đầy vường, lúc này trăng như ngân câu, tỏa ra một mảnh ngân huy, lại có gió thu thổi qua, rừng trúc phát ra thanh âm kẽo cà kẽo kẹt.

A Nghiên nhìn nhìn bốn phía, có thế bước tiếp, xuyên qua rừng trúc kia, là đi tới một khu tráng lệ.

vừa quay đầu lại, thị nữ bên người đã xoay người lui xuống, nàng biết mình không có đường lui. Nam nhân phát rồ kia, chẳng lẽ lúc này đây thế nhưng chọn trúng mình, muốn mình hầu ngủ.

Nàng hồi tưởng thân hình người kia, mặc dù không dám nhìn kỹ, nhưng đúng là cao ngất thon dài, xem tuổi tác ước chừng hai ba hai tư tuổi đi? Rõ ràng đã già, có thể làm cha mình!!

Mà chính mình mới mười bốn tuổi, bất quá đứng đến bả vai hắn thôi.

Lại nhớ tới lúc hắn từng giết người kia, ánh mắt quỷ dị lạnh lẹo, nhất thời một cơn gió lạnh ở trong lòng nàng thổi tán loạn khắp nơi.

Nàng thân thể nhỏ như vậy, vẫn còn chưa trưởng thành đâu, lấmo chịu nổi nam nhân tàn bạo vô tình lại cao lớn như vậy.

Nghĩ đến đây, nàng bi thương cúi đầu, chẳng lẽ lúc này đây, nhưng so với lúc trước càng thê thảm hơn nhiều lần như vậy, còn chưa tới cập kê, đã bị người ép chết ở trên giường?

A Nghiên trong lòng nghĩ như vậy, bàn chân bước đi càng chậm, nhưng đến cuối cùng vẫn tới trước cửa.

Nàng cúi đầu, trong lòng giãy dụa lợi hại.

Nếu giờ phút này, nàng quay đầu chạy lấy người, có phải có thể đào thoát hay không? Đến cùng là chạy trốn hay là ngoan ngoãn nằm trên giường đợi hắn chịu chết?

Đang rối rắm đâu, chợt nghe trong phòng vang lên giọng nói khinh đạm: “Tiến vào.”

A Nghiên cả người căng thẳng, khẩn trương cắn chặt răng, biết mình căn bản là trốn không được, lập tức một tiếng trống làm tinh thần hăng hái thêm, thở sâu, đi vào như về chịu chết.

Phòng này cũng không giống phòng ở của người phú quý bình thường. Đi vào, đầu tiên đạp vào mắt là một tủ bằng gỗ tử đànhoa văn điêu vân văn, phía trên một con chim ưng đen tuyền toàn đang mở to hai mắt, dùng cặp mắt bén nhọn kia nhìn chằm chằm nàng.

A Nghiên trong lòng không khỏi phát khổ nghĩ người ta nuôi sủng vật gì, nam nhân này cực kỳ âm u, nuôi ra một con chim ưng đến ánh mắt cũng là bộ dáng muốn ăn thịt người.

kề sát bên cái tủ kia là một cái bình phong ngọc san hô, bình phong kia san hô nửa che khuất đằng sau giường, nhìn không rõ lắm, bất quá nghĩ tới nam nhân kia hẳn là nằm trên giường nghỉ ngơi đâu.

Sau bình phong san hô, giọng nam nhân hơi có vẻ khan khàn truyền đến: “Lại đây.”

Đăng bởi: admin

Truyện Ngôn Tình hay