• Quyền Tài

  • Tác giả:

    Thường Dụ

  • Chương 16: Phòng làm việc tổng hợp.



Thứ hai.

Tám giờ sáng.

Trên đường đến phân cục thành Tây báo danh dưới bầu không khí lạnh kích thích, nghĩ đến mục tiêu lâu dàu của mình thì suy nghĩ nhất thời có chút phát nóng lên, mặt của Đổng Học Bân cũng đỏ lên, hắn bây giờ vừa mới chân ướt chân ráo tiến vào trong cửa lớn của cơ quan nhà nước, còn muốn tiến vào chính trị? Nếu như để cho mẹ hoặc là bạn học biết, phỏng chừng sẽ cười chết hắn luôn, nhưng mà Đổng Học Bân cũng không từ bỏ cái suy nghĩ không thực tế ấy trong đầu, hắn thật sự dự định từng bước thực hiện nó.

Đường Tự Tân khu thành Tây.

Sườn tây ngã tư đường.

Nhìn thời gian, vừa mới tám giờ hai mươi, còn nhiều thời gian từ đây đến chín giờ, Đổng Học Bân liền mua một ít bánh rán từ xe đẩy ven đường, đứng trước một cửa tiệm sách vừa tránh gió vừa ăn. Đổng Học Bân đối với chổ này cũng có thể nói là khá quen thuộc, trường Thập Ngũ trung nơi mà hắn thi viết năm ở sườn đông, cửa nam thì là bãi giữ xe cho siêu thị, còn xa hơn về phía đông là cổng bắc của công viên Đào Nhiên Đình.

Vừa ăn xong cái bánh rán, liền nhìn thấy có một chiếc xe buýt dừng lại tại chổ này.

Một người vừa xuống xe liền thu hút cái nhìn, đó là một người rất cao, cao đến một mét chín, có thể trọng đại khái khoảng gần tám mươi ký, tuổi tác thì thoạt nhìn không khác gì Đổng Học Bân cho lắm, lưng rộng vai thô, vẻ mặt dữ tợn, trông có vẻ rất hung hăng, những người đi đường xung quanh đều nghĩ rằng người này là lưu manh, thấy hắn ta liền tránh đi.

Xuống xe, người thanh niên cao ráo ấy nhìn trái nhìn phải, rồi bước đến hướng của Đổng Học Bân.

Ngay khi Đổng Học Bân cho rằng mình sẽ gặp cướp giữa ban ngày, thì người cao to hắn đột nhiên ngồi xổm xuống bậc thang cách hắn khoảng một mét, đưa tay ra, sờ sờ một con mèo nhỏ đi lạc khá bẩn gần góc tường, dùng ngón tay gãi gãi cổ nhỏ của con mèo, con mèo thoải mái híp mắt lại, kêu meo meo một tiếng, chợt cúi đầu xuống, dùng đầu lưỡi liếm ngón tay của người cao to này.

"Mày đói bụng à?" Giọng nói của người cao to vô cùng nhẹ nhàng: "Muốn ăn cái gì? Tao mua cho mày ăn?"

Con mèo kêu meo meo lên, còn dùng cái móng nhỏ cào cào hắn.

Người cao to cười nó, rồi đi qua quầy bán hàng gần đấy mua hai cái chân giò hun khói, xé nhỏ ra đưa cho nó: "Bé cưng, ăn đi, coi chừng nghẹn" Hành động lời nói của người này so với tướng mạo hình dạng của hắn tạo thành một sự tương phản mãnh liệt, làm cho Đổng Học Bân có chút không thích ứng nổi. Người này, vẫn còn có ái tâm.

Thời gian dần trôi qua, cuối cùng cũng đến tám giờ năm mươi.

Đổng Học Bân nhìn thoáng qua người cao to, quay người lại, đi đến hướng một cái cửa sắt màu xanh đồng. Nhìn xa xa, bên trong có một tòa nhà cũ hình như được xây từ thập niên tám mươi, cửa sắt đóng chặt, chỉ mở một cái cửa hông nhỏ bên trái, có mấy người đẩy xe đạp lục đục đi vào. Đổng Học Bân cho rằng mình đi lộn chổ, vì hoàn cảnh làm việc nơi này khác xa so với tưởng tượng, ngay cả bảo vệ cổng cũng không có, đừng nói là quốc an, chổ này giống như một phân xưởng xí nghiệp quốc doanh thì đúng hơn.

Ngoài cửa trụi lủi, không có bất kỳ bảng hiệu nào.

Đổng Học Bân chớp mắt nhìn, thử cùng một người trung niên đẩy xe đạp đi vào.

"Này, cậu kia, chờ một chút!" Một người trong phòng trực vươn đầu ra, nhíu mày nói: "Cậu tìm ai?"

Đổng Học Bân vội hỏi: "Xin hỏi chổ này là phân cục quốc an thành Tây sao? Tôi thi đậu vào đây, phòng chính trị kêu tôi sáng thứ hai chín giờ đến báo danh, tôi là Đổng Học Bân"

Người trong phòng trực à một tiếng, rồi lấy điện thoại bàn gọi, sau mười giây, người này buông điện thoại xuống gật đầu với Đổng Học Bân, đưa một bảng đăng ký quá: "Ký tên vào đây rồi đi vào, phòng chính trị ở trong cùng hành lang lầu hai của tòa nhà màu xám phía đông nam, cậu trực tiếp đi đến đó là được, đừng đi lung tung"

"Vâng, cảm ơn ông"

"Không khách khí"

Bầu không khí trong sân có vẻ không giống với cơ quan nhà nước, người kinh thành rất thích nói chuyện khách khí, gặp nhau thường thường sẽ hỏi một vài câu không có dinh dưỡng, ví dụ như "Ăn sáng chưa" "tới rồi à" "Bệnh cảm đỡ rồi chứ?" "Đưa con đi học chưa?" vân vân... chỉ là ở chổ này, mấy đồng sự gặp nhau chỉ yên lặng gật đầu, cùng lắm là thấy lãnh đạo thì kêu lên một tiếng chủ nhiệm hoặc là cục trưởng, lời dư thừa rất ít nói.

Tòa nhà màu xám.

Hành lang tầng hai.

Đổng Học Bân nhìn thấy trên tường có tấm bảng để là phòng chính trị, nhưng mà bên trong còn có vài phòng làm việc nhỏ, hắn không biết nên đi vào cái nào, đang do dự, phía sau bỗng truyền đến tiếng bước chân, nhìn lại, ặc, thì ra chính là người cao to hồi nãy gặp ngay trước cửa, hắn ta cũng là quốc an sao?

"Làm ơn cho hỏi" Đổng Học Bân liền hỏi thăm hắn: "Tôi đến báo danh, xin hỏi nên đi phòng làm việc nào?"

Người cao to kinh ngạc, ngượng ngùng gãi gãi đầu: "Tôi cũng đến báo danh, cũng đang tìm chổ"

Đổng Học Bân ặc một tiếng: "Thật là trùng hợp" Bầu không khí đông cứng lại, hai người bọn họ đều im lặng cả, Đổng Học Bân nhạy cảm nắm bắt được người kia hình như không phải là loại người biết ăn nói, ho khan một tiếng, hắn mở đầu nói: "Cái này... đúng rồi, tôi tên là Đổng Học Bân"

Người cao to nở nụ cười hiền hậu: "Tôi là Tôn Tráng, vừa tốt nghiệp đại học xong, bạn cùng phòng đều gọi tôi là Thung Tử"

Bắt tay với nhau, bọn họ lại khách khí thêm vài câu, rồi cùng nhau vào trong một phòng làm việc bên cạnh, đúng là hay không bằng hên, chọn đại ai dè lại đúng, một khoa viên mặc thường phục bên trong kêu bọn họ ngồi xuống chờ, đợi một người đàn ông trung niên xưng là phó chủ nhiệm phòng chính trị đi vào nhà rồi làm thủ tục cũng như nói về những công việc của bọn họ.

Ngồi hơn một tiếng đồng hồ.

Phó chủ nhiệm nhấp một ngụm trà nói:" Đại khái là như thế, các người được phân vào phòng tổng hợp, nghe nói gần đây thiếu người, các người ở đây làm quen hoàn cảnh một chút, ngày mai sẽ chính thức đi làm, về phần cảnh phục à, chờ làm tốt rồi phát cho các người, dù sao thì bên chúng ta ngoại trừ đi họp thị cục hoặc là những hội nghị quan trọng ra, thì cảnh phục quốc an cơ bản không cần dùng, cũng không phải là việc gấp"

Dứt lời, ông kêu khoa viên mang Đổng Học Bân và Thung Tử đi "làm quen" với mọi người.

Phòng tổng hợp ở lầu một, phòng làm việc là một khu vực nhỏ được ngăn cách, bên trong có tám chín cái bàn làm việc.

Khoa viên phòng chính trị vừa vào liền nói "Có người mới đến, đều là sinh viên vừa tốt nghiệp, mọi người làm quen một chút, đây là Đổng Học Bân, đây là Tôn Tráng"

Đổng Học Bân biết ấn tượng đầu tiên vô cùng quan trọng, lập tức khiêm tốn nói: "Tôi vừa đến, có quy tắc gì không hiểu, xin mọi người sau này chỉ điểm nhiều hơn"

Thung Tử vừa nhìn, cũng vụng về nói theo: "Tôi cũng vậy, mong mọi người chỉ giáo nhiều hơn"

Mấy người bên trong nhìn hai người bọn họ từ trên xuống dưới

Một cô gái trong đó cười hì hì nói: "Đừng khách khí, vào phòng này làm việc thì sau này mọi người đều là người một nhà"

Khoa viên phòng chính trị quay đầu lại nhìn hai người Đổng Học Bân, chỉ chỉ năm sáu người kia: "Chủ nhiệm Chu đi xem bệnh à? Hình như không có ở đây, ừm, đây là Đàm Lệ Mai, bên kia là lão Nghiêm, Quách Phàn Vỹ, Quách Thuận Kiệt, Thường Quyên..."

Đăng bởi: admin

Truyện Đô Thị hay