Biểu ca Lâm Vạn Sơn, năm nay mười bốn tuổi, béo ơi là béo, nhưng béo rất hào phóng, khi gọi biểu muội cười đến mức đôi mắt híp thành một đường ngang, hòa ái dễ gần. Biểu tỷ Lâm Tú Tú năm nay 12, vóc dáng cao hơn Tống Gia Ninh nửa cái đầu, người cũng mập một vòng, mặt trái xoan mắt xếch, càng nhìn càng lộ ra vài phần uy phong khí khái hào hùng, cực giống Liễu thị.

"Cô, dọc đường ngồi thuyền rất vất vả đúng không? Nhìn người gầy quá." vô cùng tự nhiên kéo tiểu biểu muội đứng qua bên cạnh vịn vai, Lâm Tú Tú thân thân mật quan tâm cô mình.

Lâm thị và Liễu thị không quá hợp nhau, nhưng nàng thật tình thích nhi nữ dưới gối huynh trưởng, cười nói: "Vẫn khỏe vẫn khỏe, Tú Tú lớn thật nhanh, đã thành đại cô nương rồi."

Lâm Tú Tú hào phóng cười cười.

Liễu thị khuyến khích nói: "Hai đứa dẫn Gia Ninh đi dạo hoa viên đi, không cho phép khi dễ Gia Ninh."

"Tỷ muội chúng ta vừa gặp mặt, con đây khi dễ nàng làm chi? Nương chỉ toàn quan tâm bậy bạ không." Lâm Tú Tú hừ một tiếng, vội vàng nắm bàn tay nhỏ bé của Tống Gia Ninh rời đi trước khi mẫu thân quở trách nàng. Tống Gia Ninh choáng váng, theo bản năng quay đầu lại tìm nương mình, Lâm thị hiểu lầm nữ nhi sợ người lạ, cười dỗ dành nói: "Đi đi, hoa viên nhà cậu cũng lớn."

Tống Gia Ninh đành phải ngoan ngoãn đi theo biểu ca biểu tỷ bồi dưỡng cảm tình.

Lâm thị được anh trai và chị dâu mời đến thượng phòng nhà chính, an bài tâm phúc ở bên ngoài trông coi, bọn họ bắt đầu thảo luận chính sự.



Quả phụ xinh đẹp như vậy, dùng danh nghĩa chính thất lấy về nhà hàng đêm sủng ái, ai dám nói Quách Bá Ngôn hắn thua thiệt?

Bố trí ổn thoả cho em chồng và cháu ngoại gái, Liễu thị cố ý phái người lưu ý tin tức của Vệ Quốc Công phủ, từ tháng tư bắt đầu trông mong, liên tục chờ đến cuối tháng tám, cuối cùng trông được Quách Bá Ngôn hồi kinh!

Đăng bởi: admin