• Màu Nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Nàng có bạn khăn tay chi giao, cũng là tuổi nhỏ mất mẹ, phụ thân tục huyền, tân phu nhân mặt ngoài đối xử tốt với nữ nhi vợ cả lưu, kì thực cực kỳ bất công, thứ tốt đều cho con của mình trước.

Đình Phương không thèm để ý chi phí ăn mặc, nhưng phụ thân đối xử với nàng vốn cũng không thân thiết, sau này Lâm thị vào cửa, trong mắt phụ thân có thể càng không có nàng hay không ?

"Muội muội yên tâm, hết thảy có ta, ai cũng đừng nghĩ làm muội chịu ủy khuất." Quách Kiêu vỗ vỗ vai muội muội, thấp giọng cam đoan nói.

Trái tim bất an của Đình Phương lập tức an tâm, cho dù phụ thân bất công, nàng còn có ca ca ruột tổ mẫu ruột, cuộc sống sẽ không quá kém.

~

Vệ Quốc Công mùng bốn bị ám sát, đầu năm phố lớn ngõ nhỏ ở kinh thành truyền nhau đều là việc này, trong đó làm dân chúng bàn tán say sưa nhất, lại là câu chuyện phong lưu của Vệ Quốc Công và cô nãi nãi ở goá của phú thương Lâm gia. Lâm thị dung mạo xinh đẹp mọi người sớm có nghe thấy, hôm nay cô nam quả nữ một đường ở chung, trong xe ngựa chật hẹp đóng kín, Quốc Công gia có cầm giữ được hay không?

Từ cổ chí kim, bình dân bách tính thích nghe nhất chính là loại chuyện quan hệ bất chính này, mặc kệ sựthật như thế nào, chỉ cần có một nam một nữ, liền có lời ong tiếng ve.

Ngay khi đám dân chúng chờ cười nhạo Lâm gia, mùng sáu ngày hôm đó, bà mối được Vệ Quốc Công phủ mời hớn hở đến Lâm gia xin cưới, hơn nữa giống như sợ đám hàng xóm láng giềng bọn họ không biết, bà mối ở cửa ra vào liền tuyên bố thân phận với Liễu thị đón tiếp ở phía trước: "Quốc Công gia cảm động và nhớ nhung ân tình của lệnh muội, biết được lệnh muội tạm thời chưa có hôn phối, đặc biệt phái ta tới cầu hôn."

Hàng xóm nghẹn họng nhìn trân trối, thiệt hay giả vậy, đường đường Quốc Công gia, tâm phúc trước mặt hoàng thượng lại có thể nguyện ý lấy một quả phụ hai mươi bảy tuổi?

Đám hàng xóm láng giềng bọn họ khó có thể tin, Tống Gia Ninh nhận được tin tức lại càng khiếp sợ đánh rơi mất quế hoa cao trong tay, ngơ ngác hỏi Lâm Tú Tú: "Ai tới cầu hôn?"

Lâm Tú Tú hưng phấn nói: "Vệ Quốc Công, chính là Vệ Quốc Công bắt cóc xe ngựa các ngươi đó, đi, nương ta đang ở phía trước chiêu đãi bà mối, chúng ta nghe lén đi."

Tống Gia Ninh là bé ngoan, chuyện người lớn không cho nàng làm nàng tuyệt đối sẽ không làm, nhưng nàng rất nóng lòng muốn biết tin tức chính xác, không chút nghĩ ngợi liền đi theo biểu tỷ trốn đến dưới cửa sổ tiền viện, dựng thẳng lỗ tai nghe lén.

"... Quốc Công gia Chúng ta rất hiểu lẽ phải, biết được Lâm cô nương bởi vì hắn chịu ủy khuất, lập tức liền thương lượng với Thái phu nhân, muốn cưới Lâm cô nương qua cửa... Quốc Công gia còn nói, bảo Lâm cô nương thoải mái, buông lỏng tinh thần, hắn sẽ đón tiểu thư cùng qua, trở thành nữ nhi ruột thịt nuông chiều như nhau, đó là vinh hoa phú quý vô cùng hưởng thụ đó nha..."

Bà mối nói xong, bên trong truyền đến tiếng cười sang sảng của Liễu thị.

cô sẽ làm Quốc Công phu nhân, Lâm Tú Tú có chung vinh dự, cúi đầu nhìn, đã thấy khuôn mặt nhỏ nhắn đau khổ của biểu muội khổ sắp khóc.

"Biểu muội không vui sao?" Lâm Tú Tú nghi hoặc hỏi.

Trong đầu Tống Gia Ninh là một mảnh hỗn độn, đủ loại suy nghĩ lung tung rối loạn liên tiếp hiện lên, một hồi là khuôn mặt dối trá của Lương Thiệu, một hồi là khuôn mặt lạnh lùng khuyên nàng cam chịu số phận của Quách Kiêu, một hồi là đôi mắt khinh miệt của Đoan Tuệ công chúa, một hồi lại là sau khi trọng sinh, vài lần gặp mặt giữa Quách Bá Ngôn và mẹ con các nàng.

Vô tri vô giác, Tống Gia Ninh vứt lại biểu tỷ, chạy vội đi tìm mẫu thân.

Lâm thị ngồi trên noãn tháp sát cửa sổ, đang khâu vá quần áo mùa đông cho nữ nhi, nghe thấy tiếng bước chân quen thuộc, nàng tạm dừng châm tuyến, nhìn ra phía cửa.

“Nương, Quốc Công gia phái người tới cầu hôn……” Tống Gia Ninh thở hồng hộc chạy tới, lo lắng nói.

Chuyện như trong dự liệu, Lâm thị tâm lặng như nước, chỉ khó hiểu phản ứng của nữ nhi, buông châm tuyến, nàng kéo nữ nhi vào trong ngực, vừa lau cái trán đổ mồ hôi của nữ nhi vừa nhẹ giọng hỏi: “An An không thích quốc công gia sao?”

Tống Gia Ninh ngơ ngẩn, mẫu thân như thế nào lại bình tĩnh như vậy? Chẳng lẽ……

Nữ nhi ngây ngốc, Lâm thị ôn nhu cười: “Con nghĩ gì thế?”

Tống Gia Ninh đang nghĩ tới Quách Bá Ngôn. Quách Bá Ngôn đang lúc tráng niên, dáng vẻ cao lớn uy vũ đường đường, lại là quyền thế ngập trời, nam nhân xuất sắc như vậy, lại có ân cứu mạng với mẫu thân, mẫu thân thích hắn, cũng là hợp tình hợp lý? Đổi thành Quách Kiêu, nếu sau khi Quách Kiêu cướp nàng đi nguyện ý cho nàng danh phận thê tử, lại cho nàng vô tận sủng ái, nàng chẳng lẽ không vui?

Thế nhưng, mẫu thân gả vào Quốc Công Phủ, nàng với Quách Kiêu cúi đầu không thấy ngẩn đầu lại gặp rồi.

không đúng, mẫu thân gả vào Quốc công phủ, nàng cũng là muội muội trên danh nghĩa của Quách Kiêu.

Đôi mắt hạnh ngập nước của Tống Gia Ninh càng ngày càng trong trẻo, trên đời này, còn có cái gì an toàn bằng biến thành muội muội của nam nhân háo sắc?

Tác giả có lời muốn nói: Triệu Hằng: Biến thành lão bà của ta.

Gia Ninh: Ngươi là ai?

Triệu Hằng: (╯‵□′)╯︵┻━┻

Đăng bởi: admin