Phi Thiên

Chương 3082: Chương 3082: Tiêu diệt tặc? (2)




Doanh Vô Mãn ngạc nhiên, không phải tới cứu người sao? Người không cứu được, chạy tới đánh chợ đêm làm gì? Phục hồi tinh thần lại vội hỏi:

- Ngưu Hữu Đức vì sao đánh chợ đêm?

Chiết Xuân Thu lắc đầu nói:

- Không biết chưởng quỹ nghe được khẩu hiệu là tiêu diệt tặc!

- Tiêu diệt tặc?

Doanh Vô Mãn lập tức nổi giận phẫn nộ quát:

- Ở đâu ra tặc tử dính vào chuyện tốt của ta! Trong đầu у lập tức âm mưu bàn về, nghị ngờ phe thế lực dưới tay đến làm rồi.

Chiết Xuân Thu khổ sở nhíu mày nói:

- Không biết, chưởng quỹ bên kia cũng không biết rõ tình huống đại quân U Minh đột nhiên liền tới giết.

Một bên lại có tướng lãnh nói:

- Hầu gia có lẽ tiêu diệt tặc chỉ là Ngưu Hữu Đức lấy cớ. Ngưu Hữu Đức khả năng đã biết chúng ta bên này hắn khó đối phó, tránh chỗ mạnh đánh chỗ yếu, tránh nặng tìm nhẹ.

Bị người này nhắc nhở Doanh Vô Mãn đột nhiên tỉnh táo lại, nhìn về nơi đội ngũ đại quân mai phục lập tức bó tay rồi.

Tìm nơi vắng vẻ thích hợp động thủ vì cái gì? Chính là vì tránh cho bị người nắm cán, thực có thể tùy ý công đánh, còn chạy tới tận đây sao? Đông quân sớm liền trực tiếp phái đại quân đến U Minh chi địa giết chết Ngưu Hữu Đức rồi, còn cần tốn tâm tư thiết trí bẫy người này sao?

Bên này bổn ý là chẳng muốn tìm cớ gì, chỉ cần Ngưu Hữu Đức rơi vào bẫy, lập tức tiểu sát quay đầu trực tiếp dội nước bẩn lên người Ngưu Hữu Đức nói là Ngưu Hữu Đức chủ động tấn công, bên này bị ép hoàn thủ đấy. Dù sao người chết cũng không có cách nào giải thích. Đồng dạng lý do Ngưu Hữu Đức tại Vực Dậu Đinh cũng đã từng dùng qua, với Chử Tử Sơn, nói là Chử Tử Sơn tiến công trước, bị ép đánh trả mới giết chết Chử Tử Sơn.

Làm sao bây giờ? Kéo người ngựa đi qua tiến công? Bên kia tai mắt đông, ngươi chủ động chạy tới tiến công mọi người đều thấy được, ngươi giải thích như thế nào? Nói Ngưu Hữu Đức giết người bên trong cửa hàng của Doanh gia ở chợ đêm? Chuyện chợ hàng ở chợ đêm căn bản không thể bày ra sáng, là việc sự tình này báo thù không có cách lấy ra nói.

Cho dù hiện tại kiên trì chạy tới tiến công cũng không có hiệu quả tập kích bất ngờ, người ta không đánh với ngươi... Ngưu Hữu Đức chạy trốn cũng không dễ dàng bắt.

Tại sao có thể như vậy? Doanh Vô Mãn có chút khó hiểu. Kế hoạch của Doanh gia không thể nói là thiết kế không tinh diệu. Nhạy cảm bắt được một ít khâu của mẫu tự Vưu U, thiết kế ván cục xảo diệu, lợi dụng nhược điểm của hai mẹ con, đã lừa gạt được con mắt của phần lớn thế lực, mà kế hoạch trơ mắt nhìn cũng rõ ràng thành công thật sự đưa Ngưu Hữu Đức ra, còn dẫn theo lượng lớn nhẫn mã tới. Bên này đợi Ngưu Hữu Đức tìm Vưu U tính sổ đòi người, sau đó dụ Ngưu Hữu Đức vào bẫy. Ai ngờ Ngưu Hữu Đức đột nhiên ra chiêu thức ấy, dẫn người đánh chợ đêm bên kia, cứu người sao? Người không phải tới cứu người sao?

Người ta thật xa oanh oanh liệt liệt chạy tới làm cho người ta đầy cõi lòng chờ mong, ai ngờ người ta căn bản không đùa với người, ngươi ở nơi này thiết trí bẫy, người ta chạy đến bên kia tiêu diệt tặc, căn bản đáp không đến một khối.

Không phải chạy tới cứu người đấy sao? Sao biến thành tiêu diệt tặc rồi? Doanh Vô Mãn không nghĩ ra thế cục như thế nào thành như vậy, kế tiếp làm thế nào?

Vừa nhấc mắt chứng kiến chư tướng trước mặt Doanh

Vô Mãn vội hỏi:

- Chư vị cảm thấy bước tiếp theo nên làm thế nào? Hi vọng có thể đạt được một đề nghị có lợi.

Một đám tướng lĩnh cũng ấp úng, ai cũng nhìn ra kế hoạch xảy ra sự cố rồi có người ngược lại có chút ý nghĩ. Nhưng vạn ý tưởng không thuận lợi thực hiện, làm không tốt vì vị Hầu gia này chịu tiếng xấu thay cho người khác. Vết xe đổ của vị đại tướng trước đó vẫn còn, vị Hầu gia này một đường bò lên khá xuôi gió xuôi nước rồi, căn bản cũng không có kinh nghiệm tác chiến, thắng không sinh thua nổi là ôm kết quả tất thắng đến kiếm công đấy. Ai cũng không nguyện ý không có phiền toái tìm phiền toái rồi, pháp không trách chúng, cho nên nguyên một đám trầm tư, không ai lên tiếng.

Một đám rác rưởi! Doanh Vô Mãn chửi thầm không dám nói ra, để trong lòng tức giận mắng một tiếng.

Có một chút y là biết, lúc này đắc tội bọn tướng lĩnh này không phải là chuyện tốt.

- Cái gì, chưa đi đến bẫy, đang tiêu diệt tặc? Đang tấn công chợ đêm?

Bờ sông cầm trong tay cần câu Doanh Thiên Vương ngạc nhiên quay đầu muốn hỏi.

Tả Nhi vẻ mặt nghiêm túc gật đầu nói:

- Hầu gia bên kia báo đến tình huống là như vậy.

Doanh Cửu Quang trầm giọng nói:

- Đại quân ứng đối ra sao?

Tả Nhi hơi chút do dự một chút trả lời:

- Hầu gia đang đợi Vương gia trả lời.

Rầm ào ào! Cần câu trên tay Doanh Cửu Quang nện vào trong nước, bỗng nhiên đứng lên trợn mắt tròn xoe nói:

- Trên chiến trường thiên biến vạn hóa, tướng lĩnh đại quân xem xét tình hình quân địch mà tùy cơ ứng biến, so với bổn vương y rõ ràng tình hình hiện trường hơn. Chiến cơ trong nháy mắt biến đi, thân thể của y làm một thống soái ứng quyết rất nhanh, chẳng lẽ không biết mục đích trận chiến này sao? Rõ ràng còn đang đợi bổn vương nói cho, Ngưu Hữu Đức bên kia chính là oanh oanh liệt liệt, y liền một bên giương mắt xem náo nhiệt? Muốn y chạy tới làm gì? Tướng lĩnh dưới tay y ăn cái gì, đều là người thống lĩnh binh sĩ nhiều năm, chẳng lẽ liền chủ ý cũng không bỏ ra nổi sao?

Trong lòng Tả Nhi thở dài, ngươi sẽ không nên nghĩ đến để cho người Doanh gia rửa nhục cho Doanh gia, sẽ không nên nghĩ đến đến là Hầu gia tích góp từng tí công lao một, tích góp từng tí uy vọng, phái một bước ra ngoài chỉ huy một đám thành thạo vốn cũng không thỏa đáng. Hầu gia sinh trưởng trong môi trường này thích hợp hơn xuất hiện triều đường khống chế toàn cục, không thích hợp đi thống quân tác chiến.

- Hầu gia hi vọng khá cao, có lẽ chư tướng đều đang mỏi mắt mong chờ.

Tả Nhi thử nhắc nhở một câu, thật ra lời này nàng trước đó đã muốn nói, nhưng nghĩ đến kế hoạch đã an bài thỏa đáng, thuần túy là việc đi nhặt công lao. Doanh Vô Mãn chủ động xin đi giết giặc, nàng lại không tốt đắc tội.

Doanh Cửu Quang bỗng nhiên nheo mắt nhìn chằm chằm nàng, lập tức lĩnh ngộ được ý tứ trong lời nói của nàng, khóe miệng hung hăng co quắp hạ xuống hung hăng nói:

- Truyền quân lệnh của bổn vương, miễn chức thống soái của Doanh Vô Mãn, không hề phục người điều khiển nhưng tiền trảm hậu tấu đem Doanh Vô Mãn bắt giữ tại chỗ, chống lại lệnh bắt, chém!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.