• Phi Thiên

  • Tác giả:

    Dược Thiên Sầu

  • Chương 5: Thư sinh (1)

Hai người đứng trên một ngọn núi, dừng ở cuối khu vực an toàn, đám sương ở bên người nhẹ nhàng khuấy động.

Địa phương nơi xa bao phủ trong sương mù có vẻ hết sức thần bí, Yến Bắc Hồng như lẩm bẩm một mình nói:

- Lão đệ, không phải là ta nuốt lời, quay đầu lại đi, địa phương quỷ quái này chỉ mở ra có một tháng, hôm nay đã qua nửa tháng, trên đường trở về còn phải tốn không ít thời gian, để chậm sẽ không ra được. Trên đường trở về ta sẽ hết sức, nói không chừng còn có thể cướp được một gốc tiên thảo.

Miêu Nghị có thể hiểu được ý nghĩ của y, đối phương có thể bồi mình đi tới đây cũng coi là nhân chí nghĩa tận, bất quá...

- Ngươi có nghe được thanh âm gì hay không?

Miêu Nghị đột nhiên kinh ngạc ủa một tiếng, chỉ về phía khu vực nguy hiểm đối diện sâu không lường được:

- Dường như là từ trong đó truyền tới.

- Thanh âm? Thanh âm gì?

Yến Bắc Hồng ngạc nhiên, không ngừng nghiêng đầu vểnh tai, dần dần nhướng chân mày lên nói:

- Không nghe được thanh âm gì cả!

- Không nghe sao?

Miêu Nghị có hơi kỳ quái, nghiêng đầu lắng nghe lần nữa.

Một tràng thanh âm tình tang như cao sơn lưu thủy văng vẳng truyền tới, lúc trầm bổng du dương lúc sôi trào cao vút, mềm mại như nước rất có vận luật, đây rõ ràng là có người đang khảy đàn.

Miêu Nghị trợn to hai mắt nhìn về phía sâu trong sương mù, chỉ lần nữa, kinh ngạc nói:

- Có người đánh đàn ở trong đó!

- Đánh đàn ư?

Yến Bắc Hồng á khẩu nghẹn lời, thấy dáng vẻ Miêu Nghị không giống như là đang nói dối, bèn lấy ngón tay ngoáy ngoáy tai, bình tâm tĩnh khí tập trung tinh thần lắng nghe.

Thế nhưng nghe một lúc lâu sau lại không nghe được cái rắm nào cả, đừng nói là tiếng đàn, Yến Bắc Hồng không khỏi lộ vẻ nghi hoặc:

- Lão đệ, ngươi tưởng tượng quá nhiều phải không?

Miêu Nghị lại xác nhận mình không nghe lầm, tinh thần phấn chấn chỉ trước mặt nói:

- Có người đánh đàn ở bên trong, vậy đã nói rõ trước mặt cũng là khu vực an toàn, chúng ta qua đó xem thử. Trước mặt ít dấu chân người, khả năng tìm được tiên thảo cũng lớn hơn.

Vừa quay đầu lại phát hiện sắc mặt của Yến Bắc Hồng dần dần trầm xuống, Miêu Nghị không biết mình đã nói sai cái gì.

Hắn không biết Yến Bắc Hồng không hề nghe bất kỳ thanh âm gì, y là một người ân oán phân minh, thứ người như thế thường thường không để lọt cát vào mắt.

Muốn kéo y đi làm hộ vệ không có gì, chỉ cần nói ra là được, rất dễ thương lượng. Vậy mà Miêu Nghị kiếm cớ như vậy khiến cho Yến Bắc Hồng cảm thấy hắn tâm thuật bất chính.

Tâm cơ mượn đao giết người của Miêu Nghị trước đó, Yến Bắc Hồng đã lĩnh giáo qua. Hiện tại y thân mang tiên thảo, vạn nhất tiểu tử này nổi lên ý xấu, nói không chừng mình sẽ lật thuyền trong mương.

Cho nên chút lòng tin Miêu Nghị mà vất vả lắm Yến Bắc Hồng mới thành lập được đã hoàn toàn biến mất trong nháy mắt. Y tháo bao trên người xuống, lấy một chút thức ăn nhét vào ngực, ném phần lớn thức ăn kể cả bao tới dưới chân Miêu Nghị.

- Lão đệ không nghe khuyên bảo, ta chỉ có thể làm được bấy nhiêu, chúng ta sau này còn gặp lại!

Yến Bắc Hồng vừa dứt lời cũng không quay đầu lại, sải bước rời đi.

Miêu Nghị không hiểu vì sao đối phương có hành động như vậy, vì sao nói trở mặt thì trở mặt ngay tức khắc…

Mắt thấy sau khi thân ảnh của Yến Bắc Hồng hoàn toàn biến mất trong sương mù nhưng vẫn không hiểu đã xảy ra chuyện gì, cũng chỉ có thể cho là Yến Bắc Hồng không muốn đi theo mình mạo hiểm nữa.

Hơn nửa tháng qua mình không tìm được một gốc tiên thảo nào, phải đuổi theo Yến Bắc Hồng hay là lại tiếp tục tìm kiếm??? Bằng vào thân thủ Yến Bắc Hồng, có y làm bạn cùng nhau trở về hẳn sẽ tương đối an toàn...

Miêu Nghị đứng một mình trên đỉnh núi do dự hồi lâu, nghĩ đến tương lai đệ đệ muội muội, quay đầu lại nhìn về phía địa phương tiếng đàn truyền tới, miệng lẩm bẩm:

- Địa phương mà người khác không dám tới, chẳng lẽ mình cũng không dám?

Hắn ngửa mặt lên trời hít sâu một hơi, thu thập tâm trạng, kiên định ý chí, nhặt bao thức ăn dưới đất khoác lên vai, sải bước đi xuống chân núi đi về phía tiếng đàn.

Hắn vừa đến chân núi, tiếng đàn xa xa truyền tới tựa hồ không bình tĩnh rối loạn một chút, bất quá rất nhanh lại khôi phục bình thường.

Miêu Nghị đi được một đoạn đường, phát hiện địa thế của nơi này có vẻ hết sức bằng phẳng.

Hắn đi theo phương hướng tiếng đàn truyền tới, nhưng đi một đoạn đường thật xa, tựa hồ tiếng đàn vĩnh viễn ở phía trước đó không xa, như vĩnh viễn không cách nào đến gần, làm cho hắn không thể không nghi ngờ là mình nghe lầm, đây cũng không phải là tiếng đàn.

Miêu Nghị không khỏi dừng chân do dự.

Ở địa phương cách hắn không xa lắm, trên một ngọn núi sương mù vây quanh có một bình đài, trên đó có một chiếc bàn đá đặt một chiếc cổ cầm to lớn dài chừng một trượng.

Trên thân cổ cầm có điêu khắc nhật nguyệt tinh thần, bể cả nương dâu.

Ba chiếc đầu rồng là đầu đàn như đang ra biển cả, quay đầu ngắm nhật nguyệt tinh thần.

Thân ba con rồng này là ba sợi dây đàn, có ba màu, vô cùng tinh xảo.

Tới gần còn có thể thấy được vảy rồng và bốn trảo co rút trên dây đàn, cộng thêm đầu rồng điêu khắc tinh tế trông rất sống động, không cẩn thận còn làm cho người ta lầm tưởng dây đàn này là thân rồng thu nhỏ lại hóa thành.

Có thể nhìn ra được vốn trên cổ cầm này phải có tám sợi dây như vậy. Nhưng không hiểu vì sao cổ cầm xảo đoạt thiên công lại bị hủy đi năm sợi, chỉ còn lại ba sợi.

Một nam tử thân hình cao gầy đang đứng bên cạnh bàn đá, thân mặc trường bào nho sinh màu trắng, bên ngoài khoác một chiếc áo choàng màu xanh bằng lụa mỏng đã trở nên bạc phếch loang lổ, chất liệu y phục tựa hồ cũng rất bình thường. Nếu như không nhờ kiểu tóc, người ta sẽ rất dễ hiểu lầm đây là một thư sinh nghèo ăn mặc tương đối sạch sẽ.

Mái tóc của y dài đến ngang lưng, thiên đình sáng bóng đầy đặn.

Đáng tiếc đầu tóc dài đầy dầu đen bóng lại có chỗ không đẹp: hai bên tóc mai đã lấm tấm điểm sương.

Hai lọn tóc mai rũ xuống hai bên dài tận ngực, mỗi bên chia ra một lọn tóc trắng buộc vào sau gáy, kết thành một đuôi tóc nhỏ sau đầu, được buộc lại khiến cho đuôi tóc buông thõng sau lưng không bay tán loạn.

Tuy rằng diện mạo thư sinh này là nam tử đã trung niên, nhưng lại đẹp trai đến mức làm cho không ai có thể hình dung được.

Sống mũi anh tuấn, đầu mày cuối mắt có đủ cương nhu, mắt như đan phượng, toát ra ánh sáng như sao, gò má cương nghị lộ vẻ giang sơn nhu tình, đôi môi cũng đầy đủ cương nhu, vừa hôn có thể làm say mỹ nhân.

Quan sát toàn thân thư sinh không nói ra được là cảm giác gì, nhìn qua một cái chỉ thấy chính khí và yêu khí cùng tồn tại, cao quý và bình thường cùng tồn tại, khí phách và ôn hòa cùng tồn tại, hiệp cốt và nhu tình cũng không ít, trong lúc đưa mắt nhìn quanh thỉnh thoảng toát ra vẻ ngạo nghễ thiên hạ.

Có một từ gọi là phong tình vạn chủng, nhưng vẻ phong tình vạn chủng của y lại không giống vẻ phong tình vạn chủng của nữ nhân.

Đăng bởi: admin

Truyện Tiên Hiệp hay