• Màu Nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
“Cô đi ra ngoài đi...để tôi tự làm!”

Cô hầu dạ một tiếng, cúi đầu đi ra ngoài.

Ông chủ của họ vừa đẹp trai, phong

độ lại còn rất thương bà xã của mình. Thật đáng ngưỡng mộ...

Anh nhìn cô đang ngồi trên bồn tắm mà cười hì hì thì bất giác nhíu mày.

“Bảo bối...em thật hư”

Nói rồi lắc đầu, chậm chạp bước đến gần cô.

Cô cười đắc ý, nhìn anh.

Rồi dang hai cánh tay ra, luôn mồm nói.

“Tắm...tắm...cởi cởi....”

Anh thở ra một hơi dài. Bảo bối đây là muốn quyến rũ anh à.

Anh đưa tay cởi bỏ áo quần trên người cô.

Xuất hiện trước mắt anh là một cô gái cô làn da trắng mịn, mềm mại. Nhìn qua thôi cũng khiến cả người anh nóng ran lên, khó chịu đến cực hạng.

Tay thì hoạt động, nhưng miệng thì lẩm bẩm như niệm chú, khuôn mặt lại tỏ ra vẻ lạnh nhạt.

“Phải nhịn, phải nhịn...cô ấy đang trục trặc...phải nhịn...”

Cô hí ha hí hửng, lắc người liên tục nhìn anh.

“Chú...nhanh...nhanh...tắm...tắm”

Anh đưa tay cởi bỏ cái đồ nhỏ nhắn kia trên người cô, tay khẽ run lên một cái.

“Bảo bối...ngồi yên...nếu không anh ném em cho cô gái lúc nảy đấy”

Cô nghe vậy thì lập tức ngồi yên không dám lắc mình nữa.

Giờ đây nhìn cơ thể cô, đang dần hiện trước mắt mình, miệng lưỡi anh trở nên khô khốc, khó chịu lại càng khó chịu.

Hai năm qua, cô vẫn không thay đổi gì, rất xinh đẹp, rất quyến rũ. Duy chỉ có tính cách lại khác đi rất nhiều...

Bây giờ cô ấy đang bị bệnh, tốt nhất không nên suy nghĩ đến chuyện kia. Phải kiềm chế, phải bình tĩnh....

Đưa tay vặn vòi nước, chỉnh cho đến khi nước đủ nóng thì bế cô vào trong.

Cô như mấy đứa trẻ, vừa thấy nước thì lập tức cười toét miệng. Hai cánh tay nhỏ đập bẹp bẹp trên mặt nước.

Anh đưa tay ra giữ chặt tay cô.

“Ngồi yên...không được nghịch...”

Cô lắc lắc cái đầu nhỏ, lè lưỡi một cái rồi ngồi yên cho anh tắm.

Động tác thuần thục, chẳng bao lâu anh liền tắm xong cho cô.

Đến công đoạn mang cái kia...anh đưa tay cầm vật ấy lên.

Cả bộ não xuất hiện hàng vạn dấu chấm hỏi.

“Cái này...dùng thế nào nhỉ?”

Quả thật, vật dụng của phụ nữ quá rắc rối, phiền phức.

Xoay xoay cuốn băng trong tay, nhìn vào hướng dẫn sử dụng hai mắt anh chợt loé lên một cái.

Nhoẻng miệng cười, cuối cùng lại như một người đã từng làm việc này rất nhiều lần, thao tác rất nhanh đã hoàn thành cái kia cho cô.

Anh thở phào một hơi, trong lòng như trút bỏ được một gánh nặng.

“Xong rồi...”

Bế cô ra khỏi phòng tắm, anh bước chân đến tủ áo quần lấy máy sấy.

“Ngồi yên đó, để anh sấy tóc cho em...”

Cô gật đầu ngay lập tức, cả khuôn mặt hết sức ngoan ngoãn, chờ anh sấy tóc cho mình.

Chồng sấy tóc cho vợ, tắm cho vợ, còn làm cái kia cho vợ, thử hỏi trên đời này còn có bao nhiêu người được như vậy chứ?

Hết sức hạnh phúc, hết sức ấm áp.

Tiếng gõ cửa vang lên.

*Cốc...Cốc...Cốc*

Tiếp sau đó là giọng nói của bà quản gia.

“Ông chủ...tôi mang nước đường đỏ cho phu nhân...uống cái này vào rất tốt cho ngài ấy.”

Anh đặt máy sấy xuống, bước đến mở cửa.

“Được...cảm ơn dì”

Anh đóng cửa lại, tay cầm ly nước bước đến đưa cho cô.

“Bảo bối...em mau uống cái này đi”

Cô nhìn thứ nước kia thì bĩu môi lắc đầu liên tục.

“Không uống...nhìn thật ghê...Chú...Không uống”

Anh cười một cái.

“Cái này rất ngon...lại ngọt. Em uống vào sẽ hết bệnh ngay...không phải em không muốn chết sao...ngoan ngoãn uống hết cái này đi”

Anh luôn luôn dùng chiêu dỗ dành con nít để nói với cô. Quả nhiên là lúc nào cũng hiệu nghiệm.

Cô nghe vậy thì ngạc nhiên rồi ngoan ngoãn cầm lý nước mà uống hết.

“Chắc chắn sẽ không chết chứ?”

Đăng bởi: admin

Truyện Ngôn Tình hay