• Màu Nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Đứng trước Lạc Tuyết hội đấu giá, Phượng Thanh Loan khẽ nheo mắt lại đánh giá, ở đây khí thế nhỉ? Trang trí và bố trí rất tốt, trang trọng mà không thiếu khí phách, người canh cửa cũng là cấp bậc Linh Sư trở lên, đảm bảo đủ an toàn, không tệ, người này rất biết cách làm ăn.

“Vào thôi.” Phượng Thanh Loan khẽ nói với Chiến Thiên Kỳ đang hiếu kỳ nhìn xung quanh bên cạnh, sau đó kéo hắn đi vào trong.

“Nương tử, Hội Đấu Giá là gì vậy?” Chiến Thiên Kỳ làm ra vẻ hiếu kỳ hỏi, đi đến bên cạnh Thanh Loan, cùng nàng sóng vai mà đi.

“Hội Đấu giá chính là ngươi có thể cầm đồ vật ngươi muốn bán, tiến hành rao bán, các gia tộc lớn đều sẽ cân nhắc giá trị đồ vật, cũng có mấy gia tộc sẽ âm thầm phân cao thấp, cố ý tăng cao giá trị đồ vật, cuối cùng người ra giá cao nhất liền có thể lấy đồ vật bị rao bán đi. Giống như là một cuộc giao dịch, ai ra giá cao hơn, người đó sẽ được đồ vật. Hiểu sao?” Thanh Loan nhàn nhạt giải thích, liếc mắt Chiến Thiên Kỳ đang đi bên cạnh một cái, không nói gì, khóe môi khẽ cong lên. Hồi đó chỉ có anh hai mới dám và có thể đi sóng vai cùng nàng, kiếp này... có lẽ chỉ có mình A Kỳ có thể đi.

Thanh Loan thuận tay kéo lại một người canh gác đi tuần tra của Lạc Tuyết Hội Đấu Giá lại, lạnh lùng hỏi “Buổi Đấu Giá đã bắt đầu chưa?”

“Sắp bắt đầu rồi, chúng ta đi đến phòng khách quý đi.” Lâm Phi, vừa mới bị kéo lại một cách vô duyên, có chút tức giận, nhưng mà thấy người kéo mình lại là một tiểu cô nương vừa xinh đẹp và lạnh lùng, y phục quý giá, cộng thêm cái người đi bên cạnh nữa, hắn liền cung kính đáp lại, nội tâm âm thầm run rẩy một trận.

“Dẫn ta đến phòng khách quý.” Thanh Loan gật đầu nói tiếp.

“Vâng, mời tiểu thư và công tử đi bên này.” Lâm Phi cung kính nói, sau đó nghiêm túc dẫn đường.

Lâm Phi dẫn Thanh Loan và Chiến Thiên Kỳ cùng hai người Nham Kiều và Chi đi ra ngoài. Ngọn đèn tỏa ra ánh sáng dìu dịu, sàn đấu giá vô cùng rộng lớn giờ khắc này lại hoàn toàn chật kín người, mỗi người đều vô cùng hưng phấn trò chuyện với nhau, thoạt nhìn đều có dáng vẻ “dù chết cũng phải mua được“.

“Nương tử, sao bọn họ lại dùng ánh mắt đó nhìn chúng ta?” Chiến Thiên Kỳ vừa bước vào phòng khách quý, liền hỏi Thanh Loan.

Thời điểm Lâm Phi dẫn Thanh Loan nhóm người đi đến phòng khách quý, mọi người đều nhìn các nàng bằng ánh mắt sùng bái và nghi ngờ cùng kinh ngạc. Có thể vào phòng khách quý có thể là người bình thường sao? Có thể không thể sùng bái sao? Nghi ngờ chính là bọn họ chưa từng thấy qua Thanh Loan cũng chưa từng nghe một chút tin tức về người này, đa số là hiếu kỳ về thân phận của nàng, còn kinh ngạc sao? Bọn họ kinh ngạc vì có sự xuất hiện của Chiến Thiên Kỳ, truyền kỳ về ngốc vương gia, có ai chưa từng nghe qua?

Cũng từng có người suy nghĩ cô nương đi bên cạnh Chiến Thiên Kỳ chính là Phượng Thanh Loan, Thập Cửu Công Chúa Phượng Quốc, nhưng mà khi thấy khí chất lạnh lùng của Thanh Loan, và một thân khí thế đó của nàng, liền vất bỏ đi ý nghĩ đó, Phượng Thanh Loan là ai chứ? Là một phế vật trong phế vật, là cái đồ nhác gan, luôn bị ăn hiếp, cái đó không ai không biết chứ?

Thanh Loan kiếp trước đã quen với cảm giác vạn người chú mục nên hoàn toàn không thèm để ý, ung dung từ tốn mà đi, khí thế lãnh ngạo cao quý, bất tri bất giác tỏa ra phong thái của cường giả. Như thế này thì ai có thể nghĩ ra rằng đây là Thập Cửu Công Chúa Phượng Quốc - Phượng Thanh Loan? Đến người quen biết nàng sợ rằng cũng phải nghi ngờ đi.

“Bởi vì... chúng ta đẹp.” Thanh Loan suy tư một chút, rồi nghiêm túc trả lời.

“...” Hảo đi, vì chúng ta đẹp!

“Ngươi ngồi xuống đây đi, ta đi một chút rồi trở lại, nhớ là không được chạy đi đâu.” Thanh Loan đẩy Chiến Thiên Kỳ ngồi xuống ghế rồi căn dặn, nàng cần đấu giá một vài thứ, ai bảo hiện tại nàng một xu đính túi cũng không có làm gì?

“Nương tử đi đâu?” Chiến Thiên Kỳ gật gật đầu, chớp chớp đôi mắt trong suốt nhìn Thanh Loan hỏi.

“Không có tiền, phải đi kiếm, nếu sao có thể nuôi được ngươi, hảo đi, ta đi một chút rồi về, nhớ ngoan một chút.” Thanh Loan xoa xoa đầu Chiến Thiên Kỳ nghiêm túc nói.

“Ân, ta sẽ thực ngoan.” Chiến Thiên Kỳ cười ngọt ngào nói, trong lòng cảm thấy thật buồn cười, hắn từ khi nào bị