Nuông Chiều Bảo Bối: Nô Lệ Tình Yêu Của Báo Vương

Chương 58: Q.2 - Chương 58: Tôi không cần nước miếng, tôi muốn bánh ngọt!




Hắc Viêm Triệt nhìn bộ dáng đáng thương tội nghiệp của cô, nhàn nhạt hỏi "Thích cô giáo hôm nay không?"

"Thích, chị ấy cho tôi ăn chocolate." Viên Cổn Cổn khịt khịt mũi, nở nụ cười.

Hắc Viêm Triệt nhếch mày kiếm, lau nước mắt còn sót lại trên mặt cô "Cô ấy không cho em ăn thì em sẽ không thích sao?"

"Cũng thích." Viên Cổn Cổn lắc lắc đầu, nhỏ giọng nói.

"Ngu ngốc." Hắc Viêm Triệt ôm sát cô, vuốt nhẹ mái tóc dài của cô.

Viên Cổn Cổn nghe nhịp tim của anh, ngáp một cái, nhẹ giọng hỏi "Thiếu gia, tôi có thể ngủ chưa?"

"Ừ." Hắc Viêm Triệt tắt đèn, sờ sờ mặt cô "Ngủ đi."

Viên Cổn Cổn tự nhiên ôm eo của anh, nhắm mắt lại, nhanh chóng tiến vào giấc ngủ.

Hắc Viêm Triệt hôn lên cái trán của cô, nhẹ vỗ về lưng của cô, trong mắt là cưng chiều dịu dàng hiếm thấy.

Từng ngày trôi qua, mỗi ngày ngoại trừ đi học thì thời gian khác Viên Cổn Cổn luôn dính ở bên cạnh Hắc Viêm Triệt, đám người giúp việc trong nhà họ Hắc cũng đã không hoảng sợ khi thấy thiếu gia mặt lạnh ôm Viên Cổn Cổn đáng yêu đi tới đi lui, thỉnh thoảng sẽ nghe thấy tiếng cô bé kêu đau và nức nở, thỉnh thoảng sẽ nghe thấy tiếng rống dữ tợn của thiếu gia nóng nảy, nhưng cuộc sống trôi qua rất phong phú, nhà họ Hắc cũng không còn chìm trong không khí nặng nề nửa.

Năm giờ chiều, Viên Cổn Cổn tiễn Thẩm Thấm xong thì đi đến phòng sách, người chưa tới tiếng kêu to đã tới trước "Thiếu gia!"

Hắc Viêm Triệt buông tài liệu trong tay chờ người nào đó phá cửa mà vào.

Quả nhiên, cửa được mở ra , Viên Cổn Cổn Cổn vọt tới bên người Hắc Viêm Triệt, kéo tay của anh vui vẻ nói "Đến giờ ăn bánh ngọt, đi thôi, nhanh chút đi, thiếu gia."

Hắc Viêm Triệt trở tay liền ôm cô vào trong lòng, nhàn nhạt nói "Gấp cái gì."

"Muốn ăn." Viên Cổn Cổn nhìn anh bằng vẻ mặt mong đợi.

Hắc Viêm Triệt kìm chặt cái ót của cô, hôn lên môi đỏ mọng của cô.

"Ưm. . . . . ." Viên Cổn Cổn ngẩn người, mặt hơi đỏ đẩy anh ra, khóe mắt nhìn nhìn Nhã Tư đứng ở một bên.

Hắc Viêm Triệt kìm chặt bàn tay không an phận của cô, tùy tiện cướp đoạt "bánh ngọt" thuộc về anh.

Vừa hôn xong, Viên Cổn Cổn vẫn thở hổn hển giống như trước đây, vẻ mặt ngốc nghếch không rõ tình hình, ngơ ngác nhìn anh.

Hắc Viêm Triệt tà mị liếm chỉ bạc ở khóe miệng cô, cắn nhẹ một cái lên môi sưng đỏ vừa được anh yêu thương.

Viên Cổn Cổn đỏ mặt, nuốt nước miếng một cái, còn phát ra tiếng ùng ục.

Hắc Viêm Triệt hài lòng nhìn cô, nhàn nhạt nói "Cho em ăn."

Viên Cổn Cổn sửng sốt, lập tức nói "Tôi không cần nước miếng, tôi muốn bánh ngọt!"

Hắc Viêm Triệt không vui nhếch mày kiếm, bóp chặt mặt của cô lạnh giọng nói "Không cho."

Viên Cổn Cổn nhìn anh, rất rõ ràng là không vui.

Hắc Viêm Triệt nhìn lại cô, vẻ mặt em muốn thế nào.

Viên Cổn Cổn chép chép miệng, đột nhiên vươn tay mở ngăn kéo của anh, một hộp chocolate đóng gói đẹp đẽ lẳng lặng nằm ở đó, chỉ thấy cô vươn tay muốn cầm lấy, ‘bốp’ một tiếng, tay nhỏ bé của người nào đó đã bị đánh trúng.

"A. . . . . ." Viên Cổn Cổn bị đau kêu một tiếng rụt tay về.

"Lá gan trở nên lớn rồi, còn dám trộm đồ?" Hắc Viêm Triệt cười lạnh nhìn cô.

"Đây vốn là của tôi, là vú Bạch tặng cho tôi ." Viên Cổn Cổn sờ sờ tay nhỏ bé bị đánh đến hồng hồng, ủy khuất nói.

"Toàn thân cao thấp trên người em có chỗ nào không phải là của tôi?" Hắc Viêm Triệt hỏi lại

Viên Cổn Cổn chép chép miệng, nhỏ giọng meo meo "Tôi là của anh, chocolate là của tôi."

"Em không tư cách bàn điều kiện với tôi." Hắc Viêm Triệt nhàn nhạt nói.

"Tôi muốn ăn. . . . . . Đây là vú Bạch cho tôi , là của tôi, là của tôi." Viên Cổn Cổn muốn đưa tay tới lấy, nhưng là nhìn nhìn vẻ mặt không vui của Hắc Viêm Triệt, chỉ có thể dừng ở nửa đường, nóng vội sắp khóc.

"Không cho ăn." Hắc Viêm Triệt xấu xa đóng ngăn kéo lại, không nhìn ‘ánh mắt mong đợi’ của cô.

Viên Cổn Cổn nhìn ngăn kéo bị đóng lại, sốt ruột nói "Tôi muốn ăn bánh ngọt!"

"Không cho."

"Anh nói không giữ lời, anh đã nói sau khi tan học tôi có thể ăn bánh ngọt." Viên Cổn Cổn bất mãn lớn tiếng nói.

"Em dám lớn tiếng với tôi?" Hắc Viêm Triệt nhếch mày kiếm, vẻ mặt em thử nói lại xem.

Viên Cổn Cổn Cổn nhìn anh, giận dỗi lấy tay che mắt lại.

Hắc Viêm Triệt hừ lạnh một tiếng, không để ý đến cô.

Đột nhiện Viên Cổn Cổn cảm thấy co rút, vươn tay che bụng, nét mặt rất đau đớn.

"Thế nào? Không ăn bánh ngọt liền phát độc?" Hắc Viêm Triệt trào phúng nói.

Viên Cổn Cổn nhìn anh, lắc lắc đầu, thì thầm nói "Đau. . . . . ."

Hắc Viên Triệt nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của cô trong phút chốc đã trắng bệch, thu lại dáng vẻ đùa giỡn, có chút sốt ruột nói "Sao vậy?"

Viên Cổn Cổn cảm giác dưới người mình có thứ gì đó chảy ra, đau đến cuộn mình lại.

Hắc Viêm Triệt ngửi thấy mùi máu tươi, lớn tiếng nói "Sao vậy? Nói chuyện với em đấy."

Mặt Viên Cổn Cổn như đưa đám, không biết nên nói như thế nào.

"Gọi bác sĩ!" Đột nhiên Hắc Viêm Triệt rống to với Nhã Tư đứng ở một bên.

Nhã Tư vội vàng chạy ra ngoài.

"Đừng. . . . . ." Viên Cổn Cổn kéo lấy quần áo của anh, lắc lắc đầu.

"Đừng nói nhảm." Hắc Viêm Triệt lớn tiếng quát, ôm cô chạy về phòng.

Trong phòng, Hắc Viêm Triệt kéo mở quần áo của cô, sốt ruột muốn tìm nơi phát ra mùi máu tươi.

"Thiếu gia. . . . . . Làm gì vậy. . . . ." Viên Cổn Cổn cuộn thân thể mình lại, yếu ớt nói.

"Em bị thương ở đâu?" Hắc Viêm Triệt lớn tiếng nói.

"Không có." Viên Cổn Cổn nhăn khuôn mặt nhỏ nhắn lại, không hiểu lý do.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.