• Màu Nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Dịch & Edit: Emily Ton

Kỳ Trinh năm 20, Bắc Lương, Cẩm Giang.

Một ngày tháng giêng, thời tiết thay đổi, khiến bầu trời đang trong xanh, đột nhiên xuất hiện mưa lớn cùng sấm sét. Con đường hẹp đá xanh dường như được bao phủ bởi một lớp nước bạc, trơn trượt.

Kỷ Vân Thư giữ ô trong tay, một tay khác cầm một chiếc hộp gỗ đàn hương tinh xảo được làm bằng tay, nàng đã đi như thế từ nhà họ Kỷ đến cửa Chu phủ.

Tháng đầu tiên của tết âm lịch, mọi nhà đều tràn ngập tươi cười rạng rỡ, tuy nhiên cửa Chu phủ lại được phủ bằng vải sa tanh trắng và những chiếc đèn lồng màu trắng treo ở trước lối vào.

Nguyên lai hôm qua, tiểu thư Chu gia đột ngột xảy ra chuyện ngoài ý muốn, đã chết!

Kỷ Vân Thư cất ô, phất phất nước mưa đọng trên vai, lại cẩn thận xem xét hộp gỗ đàn hương trong lòng ngực.

Đây chính là bảo bối kiếm cơm ăn của nàng, quả quyết không thể khiến nó thấm dù chỉ một chút nước mưa!

Nếu không phải Huyện thái gia cầu nàng, nàng thật sự không nghĩ sẽ tới đây.

Phải làm việc vào đầu năm, đích thực là có chút đen đủi.

“Tiên sinh, ngươi đã tới.”

Gã sai vặt trong phủ chạy chậm lại đây, ôm eo, nôn nóng gọi một tiếng.

Gọi nàng là tiên sinh cũng chẳng có gì lạ, bởi vì Kỷ Vân Thư mang một thân nam trang, đơn giản mà thanh nhã.

Kỷ Vân Thư gật đầu, theo gã sai vặt đi đến linh đường nơi hậu viện, tất cả người hầu trong phủ đều quỳ đầy đất, đầu buông xuống, đều đang lau nước mắt.

Trong từ đường, Chu lão gia mặc một thân trường bào sa tanh màu tím, tóc búi cao trên đỉnh đầu, sắc mặt ngưng trọng, môi nhấp thành một đường, trong mắt che kín tơ máu, thái độ tràn đầy mệt mỏi.

Chu phu nhân một bên càng là khóc không thành tiếng, đau đớn muốn chết, hôm qua biết được tin nữ nhi chết bất đắc kỳ tử, ngất ngay tại hiện trường, hiện tại vẫn còn chưa bình tâm lại, nếu không phải mấy tiểu nha đầu đang nâng đỡ, chỉ sợ sẽ lại ngã trên mặt đất.

Kỷ Vân Thư trước nay vẫn làm công việc của mình, tự nhiên đã nhìn quen những cảnh như thế này.

Chu lão gia nhìn thấy Kỷ Vân Thư xuất hiện, nhìn thoáng qua phu nhân của mình, kéo nàng qua một bên.

“Kỷ tiên sinh, phiền toái ngươi, tiểu nữ sinh thời yêu nhất ăn mặc màu hồng phấn, cũng yêu trang điểm chải chuốt, khi rỗi rãi cũng hay đi tới trong viện thưởng thức hoa mai, bởi vì thân mình không tốt, cũng không thường ra cửa, chỉ là hôm qua...... từ trên gác mái rơi xuống, đầu đập trúng ngọn núi giả, khuôn mặt......”

“Chu lão gia yên tâm, tại hạ minh bạch.”

Kỷ Vân Thư theo tiếng, lấy hộp gỗ đàn hương do mình mang đến, mở ra, bên trong đều là những công cụ vẽ tranh thủ công tinh xảo. Hộp được phân thành ba tầng, tầng thứ nhất, là bảy tám ngọn bút nhỏ thêu chim loan* nạm bạc, tầng thứ hai, là nơi có nhiều khe cắm dùng để pha trộn với nước, tầng thứ ba, phân bố 48 thuốc màu cơ bản khác nhau, màu sắc chính tông thống nhất.

*Chim loan: chim loan màu xanh (con đực) như phượng hoàng (loan-phượng).

Hộp tuy nhỏ, nhưng tất cả đều rất hoàn hảo.

Mấy tiểu nha đầu tò mò nhìn vài lần về phía bên trong hộp, bọn họ chưa từng nhìn thấy qua loại hình vẽ tranh như thế này.

Gã sai vặt mang tới một cuộn lụa gấm trải ở trên bàn, dẫn Kỷ Vân Thư đến bên cạnh quan tài.

Trong quan tài, sắc mặt tiểu thư Chu gia đã thối rữa, da tróc thịt bong, tơ máu hợp với xương ống chân, hai má lộ ra xương cốt trắng, hai tròng mắt trồi ra, một trên một dưới treo ở hốc mắt, môi răng tuy hoàn chỉnh, nhưng mũi đã bị đứt gãy.

Bộ dáng này, ai nhìn thấy mà không ghê tởm?

Trượt chân ngã lầu, cũng đúng là dáng vẻ này.

Lại nhìn cách ăn mặc và búi tóc, quần áo tơ lụa thượng đẳng màu hồng phấn, rất chỉnh tề, sợi tóc đen như mực, cùng với đồ trang sức được chôn cùng bên cạnh tạo nên một hình ảnh hài hoà.

Chu gia, không hổ là nhà giàu, cũng khó trách Huyện thái gia đã phái nàng qua đây một chuyến.

Kỷ Vân Thư sau khi cẩn thận xem xét xác chết, quay lại bên cạnh bàn, lấy ra vài loại thuốc màu, chọn một bút số 3, bắt đầu từ một vài dòng mực đen trên vải lụa trắng, không mất thời gian dài đã thành hình, sau đó lại nhất nhất tô màu, chậm rãi tạo hình, nhuộm màu, điều chỉnh......

Mọi người xung quanh đều nhìn đến ngốc lăng, nghẹn họng nhìn trân trối.

Có một tin đồn trong thành Cẩm Giang, có một vị tiên sinh nổi danh là họa sư, làm việc cho nha môn, chuyên vẽ tranh cho người chết, cho dù tử thi huyết nhục mơ hồ (máu thịt bê bết), hay là tử thi đã bị đốt cháy, thối nát, hoặc đã là một đống xương trắng, nàng đều có thể vẽ ra bộ dáng lúc sinh thời của thi thể.

Một đôi tay khéo léo, một hộp gỗ đàn hương, quả thực là diệu thủ hồi xuân.

Sau nửa khắc canh giờ (1h30ph), Kỷ Vân Thư thu bút, vỗ nhẹ bụi trên ống tay áo.

~~~~~

+ Tác phẩm “Nữ ngỗ tác họa cốt” của tác giả Li Đa Ô được dân mạng đưa lên miễn phí để độc giả có thể thưởng thức.

+ Đây là một tác phẩm xuất sắc của Li Đa Ô. Được công khai đưa lên mạng, vì thế nhận được đánh giá rất cao từ cư dân mạng...

~~~~~

Note:

+ Ad cực kỳ lười tương tác, trả lời từng câu hỏi, không up lên fb hay up ảnh ót nhiều vì mất time, vân vân và vân vân... Vì vậy, không cần nói hay hỏi nhiều: Dịch tuy hứng hoặc (bắt đầu áp dụng từ chương 40):

+ Mỗi chương >=100 votes (100 ngôi sao) sẽ up chương mới. (Từ C1-C100)

+ Mỗi chương 150-200 votes sẽ up mới (C101-C200)

+ Sau C200 sẽ up dồn chương. (C201-C500/C1000). Sau khi up dồn chương nếu ko đọc đc thì refresh watt bằng cách log out rồi log in lại. (Áp dụng cho toàn bộ truyện của ad đã dịch)

+ Nếu gặp chương bị nhảy có nghĩa là đã set private (followers mới đọc được). Chưa xác định sẽ nhảy cóc đoạn nào.

Đăng bởi: admin

Truyện Ngôn Tình hay