Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục

Chương 96: Q.3 - Chương 96: Phúc Vũ đỉnh thần diệu




Nó ngừng hai hơi tại chỗ, rồi đột nhiên di chuyển ba cái chân ngắn, vụt vụt chạy đến sau lưng Ninh Tiểu Nhàn, run rẩy mà kéo dài âm điệu: “Nữ chủ nhân, cứu ta! Sau này ta sẽ là của ngươi”

“Cứu ngươi?” Nàng lười biếng mà duỗi ra ngón tay ngọc thon dài của bản thân, “Ta chỉ là phàm nhân, không có tư cách cứu ngươi ah.”

“Có tư cách, có tư cách đấy!” Bếp lò liên thanh nói, “Trường Thiên đại nhân đã đem ta ban cho ngài, sau này ta sẽ nghe theo lời ngài xử lý. Ngài muốn luyện đan gì, ta luyện đan đó, ngài muốn nện người nào thành thịt nát, ta sẽ đem hắn làm thành bánh nhân thịt.”

Đôi mắt lão hổ trên lò- trông mong mà nhìn qua nàng, lúc này sinh tử tồn vong trước mắt cũng chẳng quan tâm tôn nghiêm cái gì. Ninh Tiểu Nhàn nhìn nó thiểu chút nữa phá công cười ra tiếng, ngươi nói ngươi đường đường một cái động vật họ mèo, học con chó người ta vẫy đuôi cái gì à?

“Ngươi còn có thể nện người sao?” Nàng đổ mồ hôi thoáng một phát, chủ nhân trước cái bếp lò này thực sự biết tưởng tượng ah, cầm lò luyện đan đánh người?

“Có thể, có thể!” Cùng Kỳ vỗ ngực nói, “Nói như thế nào ta cũng là một kiện pháp khí cao đoan đại khí cao đẳng cực phẩm ah, lão chủ nhân đánh nhau đều dùng đến ta. Ngài chỉ cần đem ta gọi ra là được rồi, ta phụ trách đem đối phương đặt mông ngồi chết!”

Không tệ a? Nàng nhìn sang Trường Thiên, hắn nguyên bản yên lặng nhìn qua nàng, thấy ánh mắt nàng chuyển về phía này, mới đem Huyền Minh thần hỏa trong tay bóp tắt.

“Di hài lão chủ nhân ngươi cũng ở trong Thần Ma ngục này. Ngươi nên đi bái yết một chút đi?” Tuy là câu nghi vấn, trong lời nói của hắn lại tràn đầy khí thế không thể ngỗ nghịch, “Tầng thứ nhất, tự ngươi đi lên.”

Cùng Kỳ cũng rất có nhãn lực, cấp tốc mà bay xa, nào dám nói một chữ không?

Trường Thiên thở dài một hơi, nói với Ninh Tiểu Nhàn: “Ngươi còn có lời muốn hỏi ta?” Thời điểm Thượng Cổ, thật sự là hắn tung hoành chín tầng mây, hai tay dính đầy huyết tinh. Tuy nhiên hắn không cho là mình làm sai, lại không muốn để cho nàng bởi vì vậy mà trong lòng có khúc mắc.

“ừ….” Nàng kéo dài ngữ điệu, giống như suy nghĩ, “Có! Một chút phải bắt đầu thí luyện dịch dung đan như thế nào?”

Hiển nhiên Trường Thiên có chút kinh ngạc. Trong lòng Ninh Tiểu Nhàn thích ý, cơ hội có thể thấy hắn lộ ra loại vẻ mặt này không nhiều lắm nha. “Ngươi không muốn hỏi trước kia ta …”

Nàng đã mở miệng cắt đứt lời nói của hắn, dứt khoát gọn gàng: “Không muốn! Trước kia có nửa xu quan hệ với ta sao? Ta nhận biết Trường Thiên hiện tại cũng đã đủ!” Tiêu chuẩn bình phán thiện ác vốn đã mơ hồ, huống chi hắn là thần thú ah, sao nàng có thể theo góc độ loài người tới yêu cầu hắn?

Lui một trăm bước mà nói, dù cho trước kia Trường Thiên đã làm rất nhiều chuyện xấu, nhưng hắn đã ở trong Thần Ma ngục ngây người ba vạn năm. Không phải ba năm, cũng không phải ba mươi năm, mà là suốt ba vạn năm ngày qua ngày mà chịu được đau đớn dày vò, dù tội nghiệt ngập trời cũng nên rửa sạch sẽ đúng không? Phạm nhân người ta bị phán tù chung thân, lúc ngồi tù đó chẳng phải là vì chuộc tội sao?

Nàng không phải nhân sĩ biện hộ, cũng không phải thầy đồ cổ hủ. Đối với hắn, nàng chỉ có đau lòng và không đành lòng, lại tuyệt đối không thể chán ghét và phản cảm. Bởi vậy nàng nhận ra Trường Thiên hiện tại cũng đã đủ, nam tử anh tuấn vừa cao ngạo lại ôn nhu, ngẫu nhiên giận dỗi cùng nàng, là chỗ dựa duy nhất của nàng ở thế giới này.

Trường Thiên cũng từ trong mắt nàng thấy được sự kiên quyết. Hắn có chút khẽ động khóe miệng, muốn cười phá lên, muốn cười thật to. Kết quả lại nói: ‘Cũng tốt. Ngươi cũng nên thấy uy lực của Phúc Vũ đỉnh một lần.” Hắn dừng một chút lại nói, “Về phần độ trung thành của nó, ngươi không cần cân nhắc. Lúc chế tạo ra cái đỉnh kia cũng có máu tươi của ta, nó tuyệt đối trung thành không dám phản bội nguyên chủ nhân đâu.” Hắn đã sớm nhìn ra, nha đầu kia đặc biệt khuyết thiếu cảm giác an toàn, việc này vẫn nên giải thích trước thì tốt hơn.

Phúc Vũ đỉnh tuy là một cái lò đan om sòm, nhưng bản lĩnh luyện đan lại thực không phải tâng bốc quá đáng. Bản lĩnh hạng nhất của nó là có thể đo chính xác số lượng cùng trọng lượng của dược liệu. Nguyên bản luyện đan sư bốc thuốc toàn bộ bằng xúc cảm, hiện giờ Trường Thiên đang trong giai đoạn cường điệu huấn luyện nàng thì ra là cái hạng nhất này. Nhưng về sau đã có Phúc Vũ đỉnh, dù chỉ là có một phần mười khác biệt, nó đều có thể chính xác mà đoán được. Cho dù so ra kém cái cân nano ở địa cầu, so với tay người thì tinh chuẩn hơn gấp trăm lần.

Phần trăm dược liệu càng tinh chuẩn, tỉ suất thành đan càng cao, hiệu lực đan dược cũng càng tốt. Đây là điều không cần hoài nghi.

Bản lĩnh thứ hai của Phúc Vũ đỉnh là năng lực mô phỏng mạnh mẽ. Vô luận luyện chế loại đan dược nào, chỉ cần đem quá trình hoàn mỹ nhất ở trong lò biểu diễn một lần, từ đó về sau nó có thể một mực nhớ kỹ, hơn nữa còn vẽ từ trong lò luyện chế ra được. Ninh Tiểu Nhàn nắm giữ luyện chế là vài loại đan dược cấp thấp, chỉ cần ở trong lò bỏ dược liệu vào, sau đó cung cấp lương củi cho nó là được rồi. Vô luận là luyện đan, thành đan, nó đều có thể tự động điều khiển một cách hoàn mỹ.

Mà đối với đan dược tiên gia cần sử dụng bản mệnh chân hỏa, tuy hỏa hầu cần chủ nhân khống chế, nhưng Phúc Vũ đỉnh cần đan hỏa phẩm chất thấp hơn, lượng hao tổn càng bớt, cũng có thể kịp thời báo lại với chủ nhân lò tình huống luyện chế trong đỉnh, đề cao tỉ suất thành đan… Nói tóm lại , Ninh Tiểu Nhàn nhìn ra, lò luyện đan này coi như một cái máy vi tính, tinh chuẩn, cứng nhắc, nhưng cũng có năng lực cường đại, chỉ cần thiết lập tốt chương trình là có thể tự động vận hành, đồng thời còn có thể cùng chủ nhân bảo trì liên hệ tác động qua lại lẫn nhau. Bởi vì ngay cả Trường Thiên đều không thể không thừa nhận, luyện đan kỳ thật là hạng mục buồn tẻ , không thú vị nhất, hơn nữa tay chân đều lặp đi lặp lại kỹ năng, nếu không thì chủ nhân trước của Phúc Vũ đỉnh cũng sẽ không hao tâm tổn trí cố sức đúc một cái đỉnh để tiết kiệm nhân công như vậy rồi.

Đã có cái đỉnh này, kiếp sống luyện đan của Ninh Tiểu Nhàn thoáng cái giảm bớt. Giai đoạn luyện đan tiếp theo cần nhờ đan hỏa để hoàn thành, nàng còn chưa làm được tới lúc đó. Bởi vậy hiện tại nàng có thể thông qua càng nhiều thời gian để luyện tập ‘Bí quyết dẫn đường’ cùng thuật cắn trả rồi.

Sau khi Phúc Vũ đỉnh biến trở về nguyên hình, thể tích so với đỉnh đồng nàng sử dụng còn lớn hơn nhiều, trọng lượng to lớn hơn, cho thấy khí thế không thể dao động, thực có vài phần hương vị tiên gia bảo đỉnh. Cái này nặng chừng vài ngàn cân a? Lúc này nàng mới tin tưởng chủ nhân trước của Phúc Vũ đỉnh biết dùng nó để đối phó với địch, ném một cái đỉnh lớn như vậy ra bên ngoài, quả thật có thể đem thân hình gầy yếu của địch nhân đè ép thành thịt nát.

Nhưng mà hiện tại cái đỉnh này đang mang vẻ mặt đau khổ gặm củi lửa, vừa phàn nàn cành gỗ chắc khô rất khó ăn. “Đáng thương ta đường đường một cái tiên đỉnh, chưa từng có nếm qua lửa phàm. Ọe__ còn có bùn nữa, mùi vị kia thật quá tệ!”

Nàng đang cố gắng điều hòa hô hấp của mình, nào có thể đi quản nó? Đêm nay, thức thứ mười một cũng đã luyện thành. Nàng làm từ thức thứ nhất nối liền luyện qua thức thứ mười một, toàn thân xương cốt đột nhiên phát ra tiếng bạo liệt rất nhỏ, một dòng nhiệt lực du tẩu toàn thân, khiến nàng phảng phất như ngâm trong suối nước nóng. “Bí quyết dẫn đường” rốt cuộc luyện được chút thành tựu rồi!

Toàn thân đổ mồ hôi ra như tắm ah. Nàng chậm rãi ngồi xuống, kiệt sức mà thở phì phò, mồ hôi nhỏ giọt trên sàn nhà đá đen, chỉ tồn tại một chút thì hóa vô hình__ kể cả ở bên trong Thần Ma ngục, cơ hồ sở hữu tất cả pháp khí đều có được công năng tự làm sạch, thật làm cho nàng không ngừng hâm mộ. Đợi hô hấp ổn định, nàng còn phải đi lấy nước tắm rửa.

Hôm nay Trường Thiên lại không ý định buông tha nàng, vẫy tay một cái người bù nhìn ngã vào góc tường đứng lên.

Ninh Tiểu Nhàn kinh hãi, che quần áo trước ngực thở nhẹ nói: “Ngươi… ngươi muốn làm gì?”

Trường Thiên: “….”

Nha đầu này có thói quen tác quái! Hắn cố gắng xụ mặt: “ Hôm nay ngươi luyện Bí quyết dẫn đường có thút thành tựu, lúc này là lực cũ đã hết, lực mới chưa sinh, đúng là thời cơ tốt nhất luyện tập thể thuật, đừng lãng phí cơ hội.”

Người bù nhìn cất bước đi đến trung tâm, bày ra tư thế mở đầu, nhưng trước đây nàng lại chưa từng thấy qua bao giờ. “Đây là cái khởi thủ gì, Tiếu Tử không có dạy qua?” Nàng hồ nghi nói.

Kết quả suất ca đối diện duỗi tay phải ra, ngón trỏ nhẹ nhàng nhảy lên, người bù nhìn một “đao” hướng mặt nàng bổ tới. Chớ xem duỗi tới chỉ là một nhánh cây, nó nhắm trúng ánh mắt của nàng, cái này bị đâm trúng cũng là vết thương trí mạng ah. Nàng vội vàng cúi đầu tránh đi, thình lình người bù nhìn nhấc đùi phải tới, không hề xinh đẹp mà đá trúng bụng của nàng, thẳng tắp đạp nàng bay ra ngoài!

Đau quá ah! Nàng thiếu chút nữa không hít thở được, đau đến nước mắt đều chảy ra. Người bù nhìn lại không để cho nàng cơ hội thở dốc, vọt nhanh một cái lên, lần nữa phát chiêu. Ninh Tiểu Nhàn cắn răng xoay người nhảy lên, dùng bước dài mà Tiếu Tử truyền thụ cho, hiểm hiểm tránh nhé vài cái. Loại bộ phá này là Tiếu Tử tâm đắc nhiều năm nghiên cứu tập luyện, chú ý hành sự tùy theo hoàn cảnh, sử dụng đến thân hình giống như quỷ mị, vô luận là xuất kỳ bất ý đả thương địch thủ hay là một kích không trúng, đều có hiệu quả vô cùng tốt. Nàng bị người bù nhìn nhiều lần bức bách, trong lòng nhiều lần suy nghĩ xuất ra tiến bộ, bộ pháp đi càng ngày càng trôi chảy.

Cái này quá không bình thường, cho dù là Tiếu Tử ra tay, cũng không có loại cuồng bạo gọn gàng dứt khoát hung ác như vậy ah. “Ngươi đã làm cái gì người bù nhìn này, sao ra chiêu ác như vậy?” Nàng chật vật tranh thủ chút thời gian khe hở, mở miệng chất vấn.

“Ngươi đã quen chiêu thức của Tiếu Tử. Ta không hề dùng chiêu thức của hắn để cho ngươi tiếp chiêu.” Trường Thiên thản nhiên nói, “Kể tử hôm nay, đối thủ của ngươi là ta.”

Cái gì? Nghe lời này nàng thất thần một cái, liền bị người bù nhìn trùng trùng điệp điệp một kích trúng eo, một cảm giác đau xót lại ngứa khuếch tán ra, làm cho nàng rất không thục nữ mà nhe răng nhếch miệng. Nhưng trong lòng hàn khí xông lên.

Nàng bớt thờ giờ liếc nhìn Trường Thiên, quả nhiên thấy tay phải hắn nâng lên, ngón tay thon dài như trêu chọc dây đàn, khép, vẽ, bôi, chọn, phong lưu tiêu sái nói không lên lời. Cái người bù nhìn kia liền dựa theo tiết tấu của gậy chỉ huy, hoạch xuất các loại chiêu thức bất đồng, mỗi một chiêu đều trực chỉ chỗ hiểm, lại không lãng phí nửa điểm khí lực, có thể nói pháp độ sâm nghiêm, sát khí đằng đằng.

“Nha đầu ngốc, ngươi cho rằng bộ thể thuật của Tiếu Tử chỉ có ngươi có thể học hiểu thôi hả?” Tuấn nhan Trường Thiên có chút mỉm cười một cái, “ Thuật cắn trả chỉ là tài mọn. Xem qua một lần là hiểu rọ..” Nhất pháp thông, vạn pháp thông, kinh nghiệm chiến đầu của hắn phong phú hạng gì, bản lĩnh Tiếu Tử chỉ là một mặt, nên hắn có thể mò ra bí quyết trong đó. Giờ phút này cùng Ninh Tiểu Nhàn đánh giáp lá cà, kỳ thật đã là bản thân Trường Thiên rồi. Hắn đúng là muốn đen tâm đắc mình mới nhận thức, chậm rãi truyền thụ cho nàng.

Cái này lại không phải nói nàng ngộ tính quá kém. Chỉ là khởi điểm hai người thật sự cách nhau quá xa, giống như nhà số học bắt được mệnh tốc độ giải đề, tất nhiên nhanh hơn người bình thường vài chục lần thậm chí mấy trăm lần. Đây cũng là sự chênh lệch về tư tưởng, kiến thức, kinh nghiệm cùng công pháp, dễ dàng đền bù.

Nàng có khổ nói không nên lời. Lúc đối mặt với người bù nhìn, nàng chỉ cảm thấy mình như chiếc thuyền lá nhỏ bên trong sóng to gió lớn, chỉ có thể đau khổ chèo chống, còn tùy thời đều có thể bị nguy hiểm lập úp. Lại nói nàng còn là lần đầu tiên cùng Trường Thiên giao thủ. Hôm nay nàng mới phát hiện, cái người này thoạt nhìn mặc dù lãnh khốc kiêu ngạo như băng sơn, nhưng giơ tay nhấc chân lại tràn ngập cuồng bạo, khí thế hung ác không ai bì nổi, có lẽ cái này là bản chất thiên thính của thần thú khắc sâu bên trong hắn.

Lập tức nhánh cây trên tay người bù nhìn lại chọc ra, trong tay nàng rốt cuộc không còn chút sức lực nào rồi, đành phải nhắm mắt đợi thua. Nhưng đau đớn trong tưởng tượng không có đến.

Nhánh cây kia nhẹ nhàng đẩy ra mấy sợi tóc ẩm ướt trên trán nàng, âm thanh ôn hòa của Trường Thiên vang lên bên tai: “Luyện tập hôm nay kết thúc. Ngươi làm rất khá, nghỉ ngơi đi.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.