Nhìn Lén

Chương 21: Chương 21: Chương 9.1




“Hiện tại em đã tin tưởng Sarah là một người quản lý ưu tú.”

Xuyến Hi ngồi ở trên giường, trên người chỉ mặc một cái áo sơ mi của anh, trong khay ở trên giường, có mâm đồ ăn là khoai tây chiên do nhân viên phục vụ khách sạn đưa tới. Cô rút một miếng khoai tây, ném thật cao nên không trung, ngửa mặt dùng miệng đón lấy.

Ánh mắt Nguyên Ngưỡng dừng lại ở miệng cô, nghĩ đến việc miệng cô giúp anh giải quyết, sự hưng phấn trong cơ thể cô tăng vọt.

“Em đang nói chuyện chính sự với anh, anh lại đang nghĩ lung tung cái gì đấy.” Cô nhận xét nói.

Nguyên Ngưỡng nhe răng cười một tiếng, đem những miếng khoai rơi trên ga giường bỏ vào miệng, tiêu hủy chứng cứ.

“Tại sao?” Anh phối hợp hỏi.

“Bởi vì người ông chủ là anh từ nước Anh bay đến giám sát công việc đã trốn việc ba ngày, cô ấy vẫn như cũ một cuộc điện thoại gọi thúc giục cũng không có.” Xuyến Hi dùng một cọng khoai tây chỉ chỉ vào anh khiển trách. “Anh là một ông chủ vô trách nghiệm.”

“Vâng.” Anh tự nhiên gật đầu, đem cọng khoai tây ăn hết. “Mà em là yêu nữ làm cho anh thất trách với công việc.”

“Hắc! Miếng đó là của em.” Cô kháng nghị.

Yêu nữ?

Ừ! Cô thích cái hình tượng này.

Cô cầm miếng khoai tây khác, cắn một nửa, Nguyên Ngưỡng như cũ tiếp tục cướp đi. Xuyến Hi dứt khoát đem cả đĩa khoai tây ôm vào ngực, giống như chú chó con đang bảo vệ khúc xương của mình, nhe răng trợn mắt với anh.

Nguyên Ngưỡng ngửa đầu cười to.

Sự tối tăm bao phủ cuộc đời anh đã lâu, lúc này hoàn toàn biến mất như chưa hề tồn tại.

Anh quả thật là một phong cảnh vui mắt vui tai, Xuyến Hi mong mỏi nghĩ.

Toàn thân anh trần trụi, chỉ đang đắp một cái chăn cao cấp, bộ dáng giống như tiểu báo chỉ vừa ăn no uống đủ.

Cô có thể cứ nhìn anh như vậy hai mươi, ba mươi năm nữa.

Sau đó chính cô bị cái suy nghĩ này hù dọa.

Cô làm sao có thể đối với một người đàn ông mới biết mấy tháng có suy nghĩ hai mươi, ba mươi năm?

“Vậy nên.” Cô bỏ quy cái suy nghĩ kỳ quái đó, hỏi anh: “Anh có thể nói cho em biết chuyện làm cho anh khó chịu hay không?”

Tay anh đang muốn giành miếng khoai tây với cô dừng lại, ngay sau đó lại mỉm cười.

Tiểu bạo quân của anh cũng không quanh co lòng vòng.

Tất cả suy nghĩ trong lòng cô, luôn bày thẳng thắn trước mắt anh giống như hàng hóa bày trên vỉa hè vậy.

Anh thích. Cho nên anh cũng sẽ dùng sự thẳng thắn để đáp lại cô.

Nguyên Ngưỡng đem mọi chuyện trong gia tộc mình nói hết với cô, bao gồm cả là tình thân xấu xí sau lưng, tình yêu sau lưng là phản bội, bao gồm cả cuốn sách hiệp ước bị anh làm cho chết trong bụng trước khi xuất bản kia.

Người đời chưa bao giờ biết câu chuyện bên trong, họ chỉ biết mẹ con anh bất hòa, cũng cho rằng mẹ anh bỏ lại anh trở về nhà ngoại là nguyên nhân chính.

Xuyến Hi cầm Hamburger lên nhai.

Chờ khi Nguyên Ngưỡng kể xong, cô cũng đã ăn xong một nửa cái Hamburger. Nguyên Ngưỡng lại đem nửa cái còn lại đem giật lấy ăn hết, lần này khó có khi có một lần cô không kháng nghị.

Chờ khi đầu óc cô cuối cùng cũng tiêu hóa xong, Xuyến Hi chính thức phát biểu ý kiến___

“Quả nhiên chỉ có chúng em, những nhà nghèo cửa nhỏ này là có cuộc sống tương đối vui vẻ ấm áp.”

“Đúng vậy.” Anh gật đầu đồng ý.

“Vậy quyển sách kia bây giờ ở đâu?”

“Đốt rồi.” Nguyên Ngưỡng cầm tờ khăn giấy thay cô lau đi những vết bẩn dính trên khóe miệng.

“Anh đọc qua chưa?” Cô tò mò hỏi anh.

“Bà ấy mới nộp lên bảy chương.” Nguyên Ngưỡng hơi cau lại hàng lông mày. “Nói như vậy. Anh cũng chỉ muốn nói cho em biết, anh không thích đi về hướng chuyện xưa.”

“Ồ.” Cô bĩu môi. Anh không sợ hôm nào đó ông ngoại anh lại giật giây mẹ anh viết một bản khác sao?”

“Đã đã mời một luật sư rất nổi tiếng, nghĩ ra một bản hợp đồng vô cùng nghiêm khắc, đảm bảo chuyện tương tự như vậy vĩnh viễn không bao giờ xảy ra nữa.” Nụ cười của anh rất nhạt, dưới sự lạnh lùng của anh khiến cho kẻ khác cảm thấy phát run.

“Nhưng là cái nhà xuất bản đó tại sao lại dễ nói chuyện như vậy, chỉ dùng ba vạn bảng Anh đã giải quyết được vấn đề?” Cô chống cằm hỏi.

“Thứ nhất, nếu đổi lại là tình huống hiện tại, anh ta sẽ không chỉ ra giá ba vạn bảng Anh thôi đâu, nhưng khi đó là mười năm trước, anh chỉ là một cậu thanh niên vừa mới xây dựng sự nghiệp, hơn nữa anh ta nghĩ rằng với bảng giá đó anh cũng không trả nổi.” Nguyên Ngưỡng hơi nhấc miệng. “Thứ hai, chỉ là một câu chuyện hôn nhân thất bại trong giới thượng lưu cũng không có giá thị trường gì, ba vạn bảng Anh tối thiểu có thể đảm bảo sẵn đầu thu vào cho anh ta. Thứ ba____”

“Còn thứ ba?” Thiếu chút nữa cô đã bị sặc.

Nguyên Ngưỡng lắc lắc ngón tay trỏ với cô. “Thứ ba, anh ta và ông ngoại anh cho dù có chia đôi số tiền đó, vẫn là mỗi người được một phẩy năm bảng Anh, Vì một quyển sách khi xuất bản không có mấy lợi nhuận thì một phẩy năm bảng Anh là một cái giá cao rồi.”

“Xuyến Hi hoàn toàn sững sờ.

“Ông ngoại anh? Cùng nhà xuất bản chia số tiền đó?” Cô kêu to.

“Phải nói chính xác, ông ngoại anh là người chỉ đạo anh ta.” Anh mỉm cười.

Xuyến Hi ngồi quỳ trên chân của mình, trong lòng có một loại cảm xúc… ghê tởm…., buồn nôn, cũng có thể nói là cảm giác “Đau lòng.”

Năm đó làm thế nào mà anh có thể vượt qua được?

“Anh không phải khổ sở!” đột nhiên cô nhào qua ôm lấy anh, ở bên tai anh tức giận gầm nhẹ: “Em sẽ không để loại người như vậy bắt nạt anh đâu. Đó là loại người khốn khiếp, sau này anh cũng đừng để ý đến ông ta nữa. Sau này thấy ông ta, em sẽ đi đến nhổ nước miếng vào ông ta.”

Mặt Nguyên Ngưỡng dán sát vào ngực cô, cảm nhận trái tim cô đang đập rất nhanh.

Sẽ không để cho bất kì ai bắt nạt anh…

Anh nhắm mắt lại.

Cho tới bây giờ đều là anh phụ trách bảo vệ, chịu trách nghiệm với người, mà một người còn chưa cao đến bả vai của anh, số tiền gửi ngân hàng còn kém xa số lẻ trong tài khoản của anh, người phụ nữ ấy đang ôm anh, nói cho anh biết cô ấy sẽ bảo vệ anh?

Thần kì hơn chính là, mỗi tế bào trong cơ thể anh đều tin rằng cô sẽ làm được điều đó.

Bảo anh làm sao có thể không yêu cô?

“Phương Xuyến Hi, anh yêu em.”

Anh hơi đẩy cô ra, nhìn thẳng vào hai mắt cô nói.

Phản ứng dễ thương của cô khiến cho anh cảm thấy buồn cười.

Đầu tiên là cô trợn tròn hai mắt, lộ ra vẻ mặt bị dọa sợ, sau đó lại gãi gãi cái ót cười khúc khích, hồi lâu sau lại hơi nghiêng đầu, không biết đang suy nghĩ cái gì.

Vì đề phòng có một ngày cô sẽ thành một người không có phương hướng suy nghĩ, …Đây không phải là chuyện hay xảy ra, …. Anh lại tiếp tục nói.

“Phương Xuyến Hi, anh yêu em, nhưng liệu có thể có ngày nào đó em cũng khiến cho lòng anh tan nát.”

“Ai biết?” Hai tay cô khoanh ở trước ngực nhìn anh chằm chằm. “Ai biết được ngày mai sẽ xảy ra chuyện gì? Ai biết xe lửa có thể ở bên ngoài hay không? Ai biết máy bay có thể rơi xuống không? Ai biết anh có thể bị tiểu tam kéo đi hay không? Em cái gì cũng không biết.” Cô nặng nề nói. “Cho nên em nghiêm túc sống mỗi giây mỗi phút, vậy nên mỗi giây mỗi phút em đều không hối hận.”

bất kể có xảy ra chuyện gì khổ sở hơn nữa, khó khăn hơn nữa, vĩnh viễn cũng không hối tiếc quay đầu lại.

Anh lộ ra vẻ mỉm cười.

“Được.”

Được? Cái gì được? Cô chia sẻ cuộc sống triết học hay sao?

Cô lại gãi đầu. Cuối cùng, cô ho nhẹ một cái, quyết định trả lễ lại cho anh.

“Cái đó, khụ khụ, em cũng không phải quá ghét anh.”

“Cảm ơn.” Anh lộ ra trạng thái thụ sủng nhược kinh.

“Tốt lắm, ít ở chỗ đó làm lôi kéo kịch cẩu huyết ghê tởm đi.”

Tiểu bạo quân của anh có thể đem tất cả tình cảm hoàn toàn thể hiện vào trong tác phẩm, không cất giữ một chút nào, nhưng muốn nghe được một câu ngọt ngào từ trong miệng cô chỉ sợ rất khó.

“Không sao cả, chúng ta có nhiều thời gian.” Anh nhẹ giọng nói.

“Nhưng mà hiện tại em có một chuyện rất quan trọng, anh nhất định phải giúp anh làm tốt.”

“Chuyện gì thế?”

“Anh có cách nào giúp em tìm một nơi có thể lập tức làm việc hay không?”

Lần đâu tiên trong đời, anh nói lời yêu với một người phụ nữ, vậy mà, phản ứng của cô ấy là, nhốt mình trong phòng làm việc ba ngày.

Nguyên Ngưỡng không biết nên khóc hay nên cười, cuối cùng chỉ có thể than thở đi theo cô.

Thật may anh tìm được tại Las Vegas có một vị nghệ thuật gia về thủy tinh, đồng ý cho bọn họ thuê phòng làm việc ngắn hạn.

Mặc dù không có mang đến cho cô cách điều chế mới, nhưng Xuyến Hi chẳng qua là thô lỗ khoát tay, đem bọn họ đẩy hết ra ngoài.

Ba hôm sau, người chính thức lên chức bạn trai hợp pháp của cô___ cũng chính là anh, nhất định phải trở về Luân Đôn một chuyến.

Trước khi đi anh có đến trước cửa phòng làm việc của cô gõ cửa, bên trong phòng truyền ra tiếng rống tức giận quen thuộc, vì vậy anh đành bất đắc dĩ xách theo hành lí rời đi.

Trở lại Luân Đôn, căn bản chỉ dừng lại không tới một ngày, xử lí xong công việc anh lại không yên lòng lập tức bay trở về Las Vegas.

Sarah đã đảm bảo với anh nhất định chăm sóc tốt cho cô, nhưng Nguyên Ngưỡng chính là đang nhớ đến cô ở một quốc gia xa lạ, xung quanh mọi người đều không quen thuộc với cô.

Anh không muốn cách cô quá xa.

Đây là một vấn đề, bởi vì trên thực tế, anh và cô ở cách xa nhau, chờ khi cô xong việc nhất định anh phải nói với cô về vấn đề này.

Khi anh bay trở Las Vegas, chính là ngày thứ năm cô ở trong phòng àm việc.

Ban đầu khi anh rời đi cũng không có trả lại phòng, tránh trường hợp khi cô đi ra ngoài không có phòng để ở.

“Cô Phương mấy tiếng trước có ra ngoài, trở về căn phòng của hai người rồi.” Sarah nói mang theo ý cười.

Nguyên Ngưỡng thở phào nhẹ nhõm, anh đi vào tiệm cơm đặt cơm, sau đó ưu nhã ngồi vào trong xe.

Cô đã ra khỏi phòng làm việc, chứng tỏ tác phẩm của cô đã hoàn thành. Trong lòng anh tràn ngập hiếu kì, không biết tác phẩm do linh cảm của cô đột nhiên phát ra nó sẽ như thế nào?

Trở lại khách sạn, anh đi đến quầy lễ tân lấy một chiếc chìa khóa khác, anh từ chối ý muốn mang giúp hành lí lên phòng của nhân viên khách sạn, tự mình xách theo hành lý nhẹ nhàng đi lên tầng.

Trong phòng rộng rãi yên tĩnh.

Trong phòng khách, một hộp giấy cao ước chừng khoảng bảy mươi xăng ti mét để trên mặt bàn trà bằng thủy tinh, đây chắc là thành quả mấy hôm nay của cô.

Nguyên Ngưỡng kìm nén kích động, đầu tiên nhìn xung quanh một chút, tìm xem tiểu bạo quân của anh đang ở chỗ nào.

Cô đang ngủ.

Trên chiếc giường lớn đủ bốn người nằm, cô không có một chút nào gọi là nhã nhặn nằm lỳ ở trên giường, ngủ đến không biết trời đất.

Anh lặng lẽ đi đến, nhẹ nhàng gạt đi những sợi tóc bám trêm mặt cô. Cô hô hấp đều đều, sắc mặt có chút tái nhợt, nhất định là do mấy ngày vừa qua cô không nghiêm túc ăn cơm.

Lắc đầu một cái, anh khẽ hôn nhẹ lên hai gò má của cô, để cô tiếp tục an ổn ngủ.

Trở lại phòng khách, anh lại liếc nhìn chiếc hộp kia một chút, cuối cùng vẫn là nhịn xuống kích động, anh đem máy tính từ hành lý của mình lấy ra, bắt đầu an tĩnh ngồi xử lý công việc.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.