• Màu Nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Nghĩ tới nghĩ lui vẫn không có cách gì kiếm được tiền, trừ phi là đem vật phẩm Luyện linh đi bán.

Nhưng hắn cảm giác việc này cũng không ổn, chỉ còn cách liên tục suy nghĩ ngày đêm. Trong một ngày này, khi hắn đang khoanh chân tu hành bên trong gian phòng của mình thì chợt nghe được tiếng chuông ngân vang bên trong tông môn truyền tới.

Tiếng chuông ngân không lớn, cũng nhanh chóng tiêu tan đi, nhưng hai mắt Bạch Tiểu Thuần cũng mở ra. Hắn cũng không lạ lẫm gì với tiếng chuông này, từ khi bước chân vào tông môn thì hàng tháng đều nghe tiếng chuông ngân. Mà hắn cũng đã nghe từ Trương Đại Bàn mà biết được, đây chính là con đường thí luyện được mấy ngọn núi này lập ra dành cho các tạp dịch trong tông, chính là ngày giành lấy danh ngạch tấn chức lên làm đệ tử ngoại môn.

Đối với mỗi tạp dịch có mong muốn vượt Vũ môn hóa rồng trở thành đệ tử ngoại môn, điều đầu tiên chính là phải có tu vi Ngưng khí tầng ba, sau đó lựa chọn một con đường thí luyện của một trong các ngọn núi. Tuy con đường thí luyện chỉ là từng bậc thang trải dài tới đỉnh núi nhưng lại có gia trì thêm pháp lực khiến cho người khác càng bước đi lên thì càng thêm khó khăn. Nếu đi được lên tới đỉnh, thì có nghĩa là đã đạt được tư cách đệ tử ngoại môn.

Có điều danh ngạch đệ tử ngoại môn cũng có giới hạn, mỗi phong cũng chỉ tuyển chọn lấy ba vị trí đầu tiên tới đỉnh, chính là những người ưu tú nhất mà thôi. Trong khi đó tạp dịch tại Linh Khê tông lại chiếm phần lớn, riêng bờ Nam này cũng có hơn vạn người, nên tranh đoạt danh ngạch vô cùng kịch liệt.

Về phần Hỏa Táo phòng, tất nhiên mọi người đều yên tĩnh chết đói trong bếp nào muốn đi ngoại môn tranh phong. Mỗi tháng chỉ đứng nhìn xem náo nhiệt với vẻ mặt khinh thường mà thôi.

Bạch Tiểu Thuần nhắm mắt lại, đột nhiên hắn trợn to hai mắt. Một vẻ cổ quái chợt hiện ra trong mắt hắn, sau đó nhanh chóng biến thành vẻ vui sướng. Một ý niệm trong đầu hắn chợt manh nha hình thành, hắn đứng dậy đi tới đi lui vài vòng trong phòng, sau khi phân tích tính toán tỉ mỉ cái ý niệm này, trên mặt hắn cũng hiện lên một vẻ vui mừng dào dạt.

- Có thể thành!

Hắn lập tức đẩy cửa phòng ra, hướng về đám Trương Đại Bàn đang bàn luận xem kẻ tạp dịch không may nào sẽ trở thành đệ tử ngoại môn mà la lớn lên.

- Các sư huynh, ta có một biện pháp phát tài a, kính xin các sư huynh giúp ta, chúng ta cùng nhau phát tài!

Bạch Tiểu Thuần liếm liếm môi, ánh mắt đầy trong sáng nhìn về đám người Trương Đại Bàn.

Cái bộ dạng này đám người Trương Đại Bàn cũng không có chút xa lạ, dù sao đây cũng chính là cái bộ dạng lúc Bạch Tiểu Thuần đề nghị đắp đế chén dày hơn, tạo phúc cho Hỏa Táo phòng khi trước a. Cả đám lập tức lộ ra hứng thú.

- Cửu bàn ngươi có chủ ý gì vậy? Nói thật, đám người chúng ta đều nghèo rớt mùng tơi a. Tất cả cũng do đám Giám Sự phòng chết tiệt kia cả, nếu không, bán chút vật phẩm ở Hỏa Táo phòng thì cũng đủ cho chúng ta phát tài rồi!

Trương Đại Bàn vỗ vỗ lấy vai Bạch Tiểu Thuần, trong mắt đầy mong chờ.

Đám Bàn tử ở bên cạnh nhìn không chớp mắt, trong đôi mắt nhỏ nào cũng có linh quang chớp động. Nhất là Trương Đại Bàn. Hắn nhìn Bạch Tiểu Thuần bằng ánh mắt như có lửa đốt. Bạch Tiểu Thuần vội hô lên một tiếng, trong lòng chợt thấy tự hào.

- Sư huynh, mọi người cùng xem. Mỗi tháng, dưới ba tòa sơn phong của Linh Khê Tông chúng ta đều mở thí luyện, cho mỗi đệ tử tạp dịch chúng ta một cơ hội tấn thăng đệ tử ngoại môn đúng không...

Bạch Tiểu Thuần ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn, trắng trẻo đầy nhu thuận hỏi.

Thấy hắn nói vậy, đám người Trượng Đại Bàn đều nhẹ gật đầu.

- Có lẽ do tông môn chỉ muốn tuyển lấy những người ưu tú nhất tham gia thí luyện nên ở mỗi tòa sơn phong chỉ chọn lấy ba người tới đỉnh nhanh nhất, đúng không?

Bạch Tiểu Thuần liếm liếm bờ môi, ánh mắt như có lửa.

Nói tới đây, Trương Đại Bàn bắt đầu trầm tư suy nghĩ. Hắc Tam Bàn cũng rơi vào tình cảnh tương tự, chỉ có đám còn lại là vẫn ngây ngây ngô ngô.

- Ý của ngươi là...

Trương Đại Bàn nhìn Bạch Tiểu Thuần chậm rãi hỏi.

- Với tu vi của các sư huynh, tính cả ta nữa thì đều có khả năng đi tới đỉnh ba ngọn núi ấy...

Bạch Tiểu Thuần nheo mắt nhìn mấy vị sư huynh. Mỗi vị sư huynh của hắn đều đạt tới Ngưng Khí tầng thứ ba, còn hai người Trương Đại Bàn và Hắc Tam Bàn đã sớm đạt tới tầng thứ ba đỉnh phong. Nếu không phải hai người này cố tình áp chế tu vi để người khác không chú ý thì đã sớm đột phá.

- Cho nên, mỗi lần thí luyện mở ra, chúng ta chỉ cần nhanh chóng đi lên đỉnh núi, chiếm lấy ba vị trí đầu, rồi sau đó… bán lại danh ngạch ấy cho người tới sau!

Bạch Tiểu Thuần nói nhanh, sau đó đưa mắt nhìn mọi người.

Thân thể Trương Đại Bàn chợt run lên.

- Quá độc địa rồi...

Hắn hít vào một hơi thật sâu, hung hăng vỗ mạnh lên đùi mấy cái, ánh mắt lộ ra hào quang trước giờ chưa từng có. Phương pháp ấy không hề phức tạp, lại còn đơn giản nữa. Chẳng qua là thay đổi cách nghĩ mà thôi.

Lúc này, Trương Đại Bàn đã vui mừng tới cực điểm, tựa như hắn vừa mới mở ra cánh cửa thay đổi toàn bộ cuộc sống từ nay về sau của mình. Hắn cất tiếng cười ha hả.

- Chiêu này thật quá độc địa, ha ha…

Hắc Tam Bàn dậm dậm chân, vẻ mặt kích động trở nên đỏ ửng.

Mấy vị sư huynh khác phản ứng không kịp, giờ mới vỡ lẽ. Tất cả đều hô hấp dồn dập, tinh thần phấn chấn, ngước nhìn Bạch Tiểu Thuần mà không nói lên lời.

- Cách này có thể làm được đó!

- Tiên sư bà chúng nó chứ! Cái bọn Giám Sự Phong chết tiệt, hại chúng ta bao nhiêu năm qua sống trong nghèo khổ. May mà có Cửu sư đệ tới rồi. Mau làm đi!

Cả đám hưng phấn, tranh nhau bàn luận.

Sau khi đã nghiên cứu kỹ, chuẩn bị mọi thứ cho lần mở ra thí luyện tháng sau, Trương Đại Bàn cao hứng, vỗ vỗ bụng.

- Đêm nay ăn thoải mái!

Tối đó, tiếng vui đùa ầm ĩ vang lên khắp Hỏa Táo Phòng. Một tháng sau đó, người nào trong Hỏa Táo Phòng cũng hưng phấn tinh thần, vừa tranh thủ tu luyện vừa chờ đợi tới ngày.

Rốt cuộc, ngày ấy đã đến.

Sáng sớm, ánh nắng chiếu rọi xuống ba tòa sơn phong ở bờ nam Linh Khê Tông. Nơi ấy hiện ra cảnh tượng trước nay chưa từng có. Ở lối vào thí luyện dưới mỗi ngọn núi trong ba ngọn núi bất ngờ xuất hiện ba cái nồi đen lớn. Dưới đó là một đám Bàn Tử uy vũ phi phàm, khí thế kinh người.

Bọn họ chính là chín người tới từ Hỏa Táo Phong, cũng là nhóm đầu tiên đến chỗ thí luyện dưới chan ba tòa sơn phong. Theo sự an bài từ trước, mỗi ngọn núi đều có ba người chấn giữ.

Lúc đám tạp dịch khác từ bốn phương tám hướng chạy tới, vẻ mặt hưng phấn và mong chờ, trong lòng đầy khát vọng được tấn thăng thành đệ tử ngoại môn thì đã thấy mấy người của Hảo Táo Phong có mặt ở đó.

- Hỏa Táo Phòng? Bọn hắn tới đây làm gì?

- Suốt chín năm ta làm tạp dịch ở đây, tham gia thí luyện không dưới ba mươi lần nhưng mới là lần đầu tiên thấy người của Hỏa Táo Phòng xuất hiện nơi đây…

Đăng bởi: admin

Truyện Tiên Hiệp hay