• Màu Nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Trong lúc đám đệ tử tạp dịch nhốn nháo bàn luận, mọi người đã dần biết được tin tức, dưới chân mỗi ngọn núi đề có người của Hỏa Táo Phòng.

- Chuyện lớn rồi! Người của Hỏa Táo Phòng tới để tham gia tranh đoạt danh ngạch, sao có thể như vậy…

Đối mặt với tiếng nghị luận của mọi người, dưới chân Đệ Tam Phong, Bạch Tiểu Thuần và Trương Đại Bàn, Hắc Tam Bàn vẫn giữ vẻ bình thản, làm như không hề để ý tới.

Toàn bộ tâm tình của họ đã hướng về lối vào tham gia thí luyện, chỉ chờ thời khắc mở cửa. Trong đầu bọn hắn, đó không phải con đường thí luyện gì cả, nó chính là con đường Linh Thạch đang chờ mở ra trước mắt!

Nhất là Bạch Tiểu Thuần. Sắc mặt hắn cực kỳ nghiêm túc, tập trung tới quên cả chớp mắt.

Rất nhanh sau đó có ba thân ảnh từ trên ba tòa sơn phong đi xuống. Tại ngọn núi của Bạch Tiểu Thuần bà hai vị sư huynh đang đứng có một vị nam tử trung tuổi, dáng vẻ tiên phong đạo cốt đi tới bên cạnh con đường thí luyện.

Ánh mắt người này đảo qua ba người tới từ Hỏa Táo Phòng với vẻ kinh ngạc.

- Mặt trời mọc ở đằng Tây rồi sao? Đám người của Hỏa Táo Phòng bình thường thà chết chứ không chịu trở thành đệ tử ngoại môn, sao giờ lại tới cả thế?

Nam tử này nhìn qua nhìn lại mấy lần, thần sắc dần lộ ra vẻ khích lệ. Hắn phất tay áo lên, cất giọng vang khắp bốn phía.

- Thí luyện tấn chức đệ tử ngoại môn bắt đầu!

Lời vừa truyền ra, từ trong môn chợt vang lên một tiếng chuông vang vọng. Cánh cửa đi vào còn đường thí luyện lóe lên hào quang rồi mở ra.

Ngay lập tức, Trương Đại Bàn mang vẻ mặt kiên quyết nhào lên như một cơn gió lớn, chậy thật nhanh theo những bậc thang như thể sau lưng hắn đang có hung thú đuổi rát.

Hắc Tam Bàn cũng có cùng bộ dạng, ánh mắt hung tàn như thể kẻ nào tham gia tranh đoạt với hắn chính là đang cướp lấy mạng sống của hắn. Hắn chạy sát ngay sau lưng Trương Đại Bàn.

Người thứ ba là Bạch Tiểu Thuần. Tốc độ của hắn nhanh hơn, mỗi bước chạy như là một bước tới gần đan dược kéo dài tuổi thọ. Hắn dùng hết sức chạy như điên trên đường núi.

Lúc ấy, đám đệ tử tạp dịch còn lại mới bừng tỉnh. Sắc mặt cả đám hốt hoảng, cắn răng chạy theo.

Không chỉ ở ngọn núi này, mà tại hai ngọn núi còn lại cũng diễn ra tình cảnh tương tự. Dẫn đầu đoàn người chạy lên núi đều là đám Bàn Tử của Hỏa Táo Phòng cả.

Ngọn núi thí luyện thứ ba tên là Hương Vân Phong. Trên con đường thí luyện, ba người Bạch Tiểu Thuần vượt lên dẫn đầu nhưng tốc độ mỗi lúc một chậm lại, cảm giác như có uy áp không ngừng tạo thành áp lực đề xuống người bọn họ.

Bạch Tiểu Thuần vội quay người nhìn lại, phát hiện sau lưng đã có bảy, tám người theo sát. Hắn sốt ruột, cảm giác như người ta sắp đoạt lấy đan dược kéo dài tuổi thọ của hắn đên nơi.

- Lấy đan dược của ta, chính là lấy đi mạng của ta a!

Hắn hít sâu một hơi, gương mặt ửng đỏ, linh khí trong cơ thể khuếch tán ầm ầm. Rồi như con lợn rừng bị người ta giẫm phải đuôi, hắn nhảy vọt lên, tốc độ bạo tăng, vượt qua cả Trượng Đại Bàn và Hắc Tam Bàn.

Hắc Tam Bàn cũng rống lên một tiếng lớn, không biết dùng thủ đoạn gì mà tốc độ tăng lên nhanh chóng, cũng vượt qua Trương Đại Bàn, theo sát sau lưng Bạch Tiểu Thuần.

Thấy hai tên sư đệ đang chạy ngày một cách xa mình, Trượng Đại Bàn trợn mắt. Hắn hít sâu mấy hơi, lớp mỡ bên ngoài thân thể như bị thiêu đốt, thu nhỏ lại một vòng. Tốc độ hắn bạo tăng, nhanh chóng đuổi theo hai người Bạch Tiểu Thuần và Hắc Tam Bàn.

Ba người nối đuôi nhau chạy đi, đám đệ tử tạp dịch phía sau thấy vậy thì trợn mắt há mồm, ánh mắt tuyệt vọng nhưng không cam lòng. Từng người đều dốc toàn lực, chạy liều mạng mà không cách nào đuổi kịp ba người Bạch Tiểu Thuần thì đều cất mồm mắng chửi.

- Chết tiệt! Bọn hắn ăn hết xuân dược hay sao mà chạy nhanh thế!

Sau thời gian một nén hương, người chạy đầu tiên là Bạch Tiểu Thuần đã lên tới đỉnh núi. Hắn trông thấy lối ra dành cho người trúng tuyển thành đệ tử ngoại môn.

- Chúc mừng sư...

Trên đỉnh núi có hai đệ tử ngoại môn đang chờ, thấy Bạch Tiểu Thuần chạy tới thì mỉm cười, mở miệng muốn nói mấy lời chúc mừng nhưng còn chưa nói hết thì đã tròn mắt, ngẩn người.

Bạch Tiểu Thuần đang chạy như điên bỗng dừng lại chỉ cách lối ra có một đoạn ngắn.

Hắn ngước mắt nhìn hai đệ tử ngoại môn. Hai tên đệ tử này cũng tròn mắt nhìn hắn, chỉ thấy Bạch Tiểu Thuần mang vẻ nhu thuận, cười cười rồi quay người về sau.

- Ngừng!

Hắn quát lớn. Hai người Trượng Đại Bàn và Hắc Tam Bàn đang chạy không kịp thở vội dừng lại. Ba người vừa thở hổn hển vừa nhìn nhau, vui vẻ cười ha hả.

Hai đệ tử ngoại môn quay mặt nhìn nhau, không hiểu chuyện gì đang xảy ra, không biết có phải ba tên đệ tử tạp dịch này mừng quá mà hóa điên rồi không.

- Ba vị sư đệ, các ngươi là những người đầu tiên lên đến đỉnh núi. Lần thí luyện chọn danh ngạch tấn chức đệ tử ngoại môn này ba người các ngươi đã đạt được rồi.

Hai người mỉm cười bảo.

- Đệ tử ngoại môn? Ai nói chúng ta muốn trở thành đệ tử ngoại môn?

Trương Đại Bàn khoát tay, cùng Hắc Tam Bàn ngồi xuống, chặn đường tiến lên.

Bạch Tiểu Thuần ngồi trước hai người, hất cằm, vẻ mặt ngạo nghễ.

- Cái gì? Không muốn trở thành đệ tử ngoại môn thì các ngươi tới chỗ này làm gì?

Hai tên đệ tử ngoại môn không vui hỏi.

Mặc kệ câu hỏi của hai tên đệ tử ấy, ba người Trương Đại Bàn ngoảnh mặt làm ngơ, mấy con mắt đều tập trung xuống con đường dưới núi.

Thời gian một nén hương nữa trôi qua, từ trên mấy bậc thang có một đệ tử tạp dịch mang khuôn mặt ngựa vừa thở hổn hển, vừa chậm rãi bước tới. Thấy ba người Bạch Tiểu Thuần trước mặt, hắn thở dài, vẻ mặt không cam lòng. Đây là lần thứ chín hắn tham gia thí luyện này rồi, hôm nay là lần hy vọng nhiều nhất, ai ngờ lại gặp phải đám người Hỏa Táo Phòng này.

Vẻ mặt đầy bi phẫn, hắn đang muốn quay người bỏ đi thì Bạch Tiểu Thuần vội vàng đứng dậy, lớn tiếng gọi.

- Vị sư huynh này chớ đi vội. Mau tới đây! Ta vừa suy nghĩ rất lâu, quả thực không muốn rời khỏi Hỏa Táo Phòng, không muốn trở thành đệ tử ngoại môn nữa. Danh ngạch này hay là...

Tên đệ tử tạp dịch mặt ngựa chợt sững sờ, hai mắt sáng ngời.

Lúc này, phản ứng đầu tiên trong đầu của tên tạp dịch mặt ngựa sau khi nghe được lời nói của Bạch Tiểu Thuần chính là thấy được đường sống ở trong cõi chết. Nhưng ngay sau đó, lúc ánh mắt của gã nhìn vào hai tòa núi thịt có bộ dáng tươi cười nhưng không có chút ý tốt nào ở sau lưng Bạch Tiểu Thuần thì lại chần chừ một chút.

- Ngươi...

Bạch Tiểu Thuần nở nụ cười, bộ dáng rất là đáng yêu, cả người lẫn vật đều vô hại, bước tới, vỗ vỗ bả vai của gã tạp dịch mặt ngựa, tươi cười chân thành nói.

- Chúc mừng sư huynh sắp trở thành đệ tử ngoại môn, từ nay về sau cá chép hóa rồng, lên nhanh như diều gặp gió, tương lai không thể hạn lượng a. Nhưng sư đệ ta đã vất vả chạy tới nơi đây rồi, sư huynh ngươi xem có nên cấp cho ta chút ít để đền bù tổn thất hay không?

Đăng bởi: admin

Truyện Tiên Hiệp hay