• Màu Nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
- Sư huynh. Đừng làm lớn chuyện a. Dùng máu của mình viết nhiều chữ như vậy... Đau nhiều lắm a.

- Lớn chuyện? A, mấy năm nay ta ăn mặc tiết kiệm, dùng linh thạch bảy năm, bảy năm a, trọn vẹn bảy năm!! Đem nó hiếu kính cho chấp sự, lúc này mới đổi được một xuất tiến vào Hỏa Táo Phòng, lại bị ngươi một chân chen vào. Ta với ngươi không đội trời chung. Ba ngày sau, không phải ngươi chết thì chính là ta sống!

Hứa Bảo Tài cuồng loạn, nghiến răng nghiến răng nghiến lợi.

- Ta không đi.

Bạch Tiểu Thuần tranh thủ thời gian lấy đầu ngón tay kẹp lấy huyết thư, ném ra ngoài cửa sổ.

- Ngươi!

Hứa Bảo Tài đang muốn nổi giận, thì chỉ cảm thấy mặt đất rung lên, ở bên cạnh mình đã có thêm ra một núi thịt. Trương Đại Bàn đã đứng ở đó chẳng biết từ bao giờ, đang lạnh nhạt dò xét Hứa Bảo Tài.

- Cửu Bàn, đi rửa bát với Nhị sư huynh của ngươi. Còn ngươi, đừng có ở chỗ này hô to gọi nhỏ nữa, qua một bên chơi đi.

Trương Đại Bàn vung tay lên, nhấc lên từng trận tiếng gió.

Sắc mặt của Hứa Bảo Tài biến đổi. Gã liên tục lùi lại phía sau vài bước, đang muốn nói thêm cái gì đó, nhưng sau khi nhìn tới Trương Đại Bàn thì lại nhịn xuống, cuối cùng đưa mắt oán độc nhìn Bạch Tiểu Thuần một cái, lúc này mới hậm hực rời đi.

Bạch Tiểu Thuần suy nghĩ một chút, cảm giác được ánh mắt oán độc của đối phương lúc rời đi. Để cho ổn thỏa, hắn quyết định mình tốt nhất là không nên tùy tiện ra khỏi Hỏa Táo Phòng. Cứ ở tại chỗ này, đối phương cũng không dám tiến đến.

Nhoáng một cái đã mấy ngày, Bạch Tiểu Thuần dần dần đã thích ứng được với công việc của Hỏa Táo Phòng, ban đêm thì tu hành Tử Khí Ngự Đỉnh Công. Đáng tiếc là tiến triển hơi chậm, hắn thủy chung không cách nào kiên trì quá bốn hơi thở. Điều này khiến cho Bạch Tiểu Thuần rất là buồn rầu.

Một đêm này, lúc hắn đang tu hành thì đột nhiên nghe được âm thanh hưng phấn của những vị sư huynh mập mạp trong Hỏa Táo Phòng ở bên ngoài.

- Đóng cửa, đóng cửa. Hoàng Nhị Bàn, nhanh đi đóng cửa!

- Hắc Tam Bàn, nhanh đi xem xét xem bốn phía có ai nhìn lén không!

Bạch Tiểu Thuần sững sờ. Lần này hắn đã khôn ra, không nhìn từ cửa sổ nữa, mà thuận theo khe cửa nhìn lại. Chỉ thấy mấy gã mập mạp ở bên ngoài linh hoạt vô cùng, bước như bay ở trong sân, thần thần bí bí, rất là bận rộn.

Rất nhanh, cửa lớn của Hỏa Táo Phòng đã bị đóng kín, mà không biết người nào đã triển khai thủ đoạn gì, lại khiến cho bốn phía nổi lên một tầng sương mù mỏng, làm cho mấy cái thân ảnh mập mạp lại càng thêm thần bí.

Bạch Tiểu Thuần nhìn hồi lâu, cho đến khi nhìn thấy mấy gã mập mạp không còn chạy tới chạy lui nữa, mà thần bí vây quanh một bụi cỏ ở trước phòng. Dù là cách làn sương mù, nhưng hắn vẫn có thể thấy rõ được thân ảnh uy vũ của Trương Đại Bàn, tựa như đang thấp giọng nói cái gì đó. Hắn cảm thấy những chuyện bí ẩn, mình biết ít một chút thì tốt hơn, vì vậy hắn lùi lại phía sau một chút, cố gắng làm ra tư thái mình không nhìn thấy gì.

Nhưng đúng vào lúc này thì âm thanh của Trương Đại Bàn truyền đến.

- Cửu Bàn, ngươi đã thấy rồi, còn không mau tranh thủ thời gian tới đây.

Âm thanh không tính là lớn, giống như là tận lực đè xuống.

Bạch Tiểu Thuần trừng mắt, trên mặt lộ ra bộ dáng nhu thuận, một bộ giống như cả người lẫn vật đều vô hại, bước ra ngoài.

Vừa mới tới gần thì Trương Đại Bàn đã túm lấy, đem Bạch Tiểu Thuần dẫn tới bên cạnh. Bạch Tiểu Thuần cùng mấy người mập mạp cùng vây quanh một chỗ, lập tức liền ngửi thấy một mùi hương không giống bình thường. Khi hít vào trong lỗ mũi thì lập tức hóa thành vô số dòng nước ấm, dung nhập toàn thân.

Bạch Tiểu Thuần lại nhìn sang những người khác, đều thấy thần sắc của bọn họ lộ ra vẻ sảng khoái. Tinh thần Bạch Tiểu Thuần chấn động, hắn thấy được ở trong tay Trương Đại Bàn đang cầm một khối linh chi lớn cỡ đầu trẻ con. Khối linh chi này sáng lóng lánh, nhìn qua thì thấy cũng không phải là phàm vật.

- Cửu sư đệ, ăn một miếng đi.

Trương Đại Bàn liếc nhìn Bạch Tiểu Thuần, đưa linh chi ở trong tay tới, âm thanh chân chất nói.

- A?

Bạch Tiểu Thuần nhìn khối linh chi, lại nhìn mấy vị sư huynh mập ở bên cạnh. Nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần do dự, Trương Đại Bàn lập tức nổi giận, một bộ nếu như ngươi không ăn thì chúng ta sẽ không để yên.

Không chỉ có y là như thế mà đám người Hoàng Nhị Bàn, Hắc Tam Bàn ở bốn phía cũng đều như vậy, nhìn chằm chằm vào Bạch Tiểu Thuần.

Bạch Tiểu Thuần nuốt xuống nước miếng, loại chuyện đem linh chi trân quý phi phàm giá trị xa xỉ trở thành như đùi gà đưa cho mình, lại còn buộc mình phải ăn một miếng, nếu như không ăn liền trỏ mặt như thế này, lúc hắn nằm mơ đã từng gặp qua, còn trong hiện thực thì vẫn còn là lần đầu tiên.

Trái tim của Bạch Tiểu Thuần nhảy lên phanh phanh, cắn răng một cái, đón lấy linh chi, cắn mạnh xuống một miếng lớn. Linh chi vừa vào miệng liền biến đổi, sau khi dung nhập toàn thân liền hóa thành từng trận cảm giác sảng khoái còn mãnh liệt hơn so với lúc trước vô số lần, làm cho mặt Bạch Tiểu Thuần đều đã đỏ cả lên rồi.

- Tốt, ăn cái linh chi trăm năm mà Tôn trưởng lão chỉ định muốn dùng làm nước canh này, chúng ta mới thực là chính mình.

Thần sắc Trương Đại Bàn lộ ra vẻ thỏa mãn, cũng rằng rặc cắn xuống một khối nhỏ, rồi ném cho một tên mập khác. Rất nhanh, rằng rặc rằng rặc, mọi người đã đem khối linh chi này ăn hết một vòng. Lúc nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần thì đều lộ ra một bộ dáng tươi cười.

Bạch Tiểu Thuần ha ha cười cười, lập tức hiểu ra cái này là thông đồng làm bậy rồi. Mà mấy vị sư huynh này đều đã ăn đến thành mập như vậy rồi mà không có việc gì, có thể thấy phương pháp ăn này là khá an toàn. Khó trách gã Hứa Bảo Tài kia lại muốn hạ chiến thư cho mình, lại ghi nhiều chữ sát như vậy…

- Sư huynh, cái linh chi này ăn ngon thật. Ăn vào mà toàn thân ta nóng hết cả lên, phát nhiệt rồi.

Bạch Tiểu Thuần liếm liếm bờ môi, trông mong nhìn về phía Trương Đại Bàn.

Trương Đại Bàn nghe được câu này thì hai mắt sáng lên, cười ha hả, vô cùng hào sảng lấy ra một khối hoàng tinh ở trong ngực, đưa cho Bạch Tiểu Thuần.

- Sư đệ, hiện tại đã biết chỗ này tốt rồi chứ. Lúc trước sư huynh không có lừa ngươi a. Ăn, về sau sẽ bao ngươi ăn no!

Mắt Bạch Tiểu Thuần sáng lên, vừa nhận lấy đã cắn xuống một miếng lớn. Vừa ăn xong, lại thấy Trương Đại Bàn lấy ra một khối địa bảo có màu vàng óng ánh, tỏa mùi thơm ra bốn phía.

Lần này không đợi Trương Đại Bàn nói, Bạch Tiểu Thuần đã vội vàng cắn xuống. Lúc miệng đầy vị chua ngọt, toàn thân sảng khoái, thì Trương Đại Bàn lại lấy tiếp ra một quả Linh quả màu đỏ. Cái Linh quả này có mùi ngọt đậm, bên trong còn có một sợi khí đang xoay tròn.

Vì vậy, trong thời gian tiếp theo, cái gì linh chi, Linh quả, địa bảo, Bạch Tiểu Thuần đều ăn một cái, mà mấy cái mập mạp cũng đều như thế. Ăn đến lúc Bạch Tiểu Thuần thấy trước mắt mê muội, giống như là say, toàn thân phát nhiệt, thậm chí đỉnh đầu đều đã có khói trắng toát ra. Hắn cảm thấy cơ thể của mình đã mập ra một vòng rồi.

Đăng bởi: admin

Truyện Tiên Hiệp hay