• Màu Nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Nhìn hắn không ngừng ăn, ánh mắt đám người Trương Đại Bàn lại càng thêm nhu hòa. Đến cuối cùng thì đều vỗ bụng nở nụ cười, trong tiếng cười mang theo cảm giác một bộ thông đồng làm bậy.

Bạch Tiểu Thuần say đến chóng mặt rồi. Hắn buông chân, vỗ một cái vào bụng Trương Đại Bàn, một chân đạp ở bên cạnh, cũng cười lên ha hả.

- Chỗ tạp dịch này khác những phòng khác a. Để đạt được một cái danh ngạch đệ tử ngoại môn đều đánh nhau vỡ đầu. Mà chúng ta, thì lại vì vứt bỏ một cái danh ngạch đệ tử ngoại môn mà cũng đều đánh vỡ đầu a, ai cũng không muốn đi a, người nào muốn đi làm đệ tử ngoại môn a, ở chỗ này tốt hơn.

Trương Đại Bàn nhìn Bạch Tiểu Thuần, càng cảm thấy thuận mắt, đắc ý nói. Y lại lấy ra một gốc nhân sâm, trên đầu gốc nhân sâm này có vô số đoạn râu rậm rạp chằng chịt, nhìn qua liền thấy không ít năm.

- Cửu sư đệ, tu vi của mỗi người chúng ta sớm đã đủ để trở thành đệ tử ngoại môn, nhưng chúng ta giấu a. Ngươi xem, đây là một cây nhân sâm trăm năm, đệ tử ngoại môn vì ăn một miếng đều đánh vỡ đầu a. Ngươi xem ta này...

Trương Đại Bàn trực tiếp nhổ ra mấy sợi râu sâm, sau khi kẽo cà kẽo kẹt nuốt xuống, liền đem gốc nhân sâm này đưa cho Bạch Tiểu Thuần.

- Sư huynh, ta đã ăn no rồi… Lần này thật sự là không ăn được...

Bạch Tiểu Thuần hai mắt mê ly. Thật sự là hắn no rồi, nhưng chính lúc hắn mở miệng, thì Trương Đại Bàn đã nhổ xuống một sợi râu, dứt khoát nhét vào trong miệng của hắn.

- Cửu sư đệ ngươi quá gầy, cứ như vậy đi ra ngoài, sẽ không có cô nương nào ở trong tông môn ưa thích, bọn họ đều ưa thích mấy sư huynh chúng ta uy vũ sung mãn như vậy đấy. Ăn… Hỏa Táo Phường chúng ta có một câu đối rất hay, gọi là ninh tại hỏa táo ngạ tử, bất khứ ngoại môn tranh phong*. Trương Đại Bàn ợ lên một cái, một bên lấy ra một chồng chén không, một bên chỉ vào ngôi nhà cỏ ở bên cạnh. Chỗ đó có treo một câu đối.

*dịch là:yên tĩnh tại lò lửa chết đói, không đi ngoại môn tranh phong.

- Đúng, đúng, tất cả chúng ta đều chết đói ở đây, ừ… Đều chết đói.

Nhìn cái câu đối này, Bạch Tiểu Thuần vỗ vỗ cái bụng, cũng đánh ợ một cái.

Đám người Trương Đại Bàn nghe vậy đều cười ha hả, cảm thấy cái Bạch Tiểu Thuần này càng lúc càng đáng yêu.

- Hôm nay cao hứng, ta nói cho Cửu sư đệ ngươi biết một cái học thức. Hỏa Táo Phòng chúng ta ăn cái gì cũng đều có chú ý đấy. Có một câu khẩu quyết, Cửu sư đệ ngươi phải nhớ kỹ. Linh Chu ăn cạnh góc, chủ cán không thể đụng vào, cắt thịt xuống ngoan đao, cạo xương lưu lại ba phần, linh cháo trộn thêm nhiều nước, quỳnh tương non nửa chén.

- Sáu câu chân ngôn này là do bao nhiêu năm tiên liệt tiền bối tổng kết ra đấy. Ngươi chỉ cần dựa theo cái này mà ăn, thì cam đoan sẽ không xảy ra sự tình gì. Thôi được rồi, tất cả giải tán đi. Bữa ăn khuya hôm nay chấm dứt, những tên đệ tử ngoại môn kia còn đang chờ uống canh đấy.

Trương Đại Bàn vừa nói, vừa múc nước cơm ra từng cái chén một.

Bạch Tiểu Thuần mơ mơ màng màng rồi, trong đầu đều là sáu cái câu chân ngôn kia. Mắt nhìn đám người Trương Đại Bàn đang múc nước cơm, lại nhìn từng cái bát một. Sau khi ợ thêm một cái, thì ngồi xổm xuống cầm lấy một cái chén không, chăm chú nhìn một chút, rồi nhếch miệng nở nụ cười.

- Sư huynh, cái bát này không tốt lắm a.

Đám người Trương Đại Bàn sau khi nghe thấy, thì đều nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần, lộ ra vẻ kinh ngạc.

- Các ngươi nhìn cái bát này xem. Bát này thoạt nhìn không lớn, nhưng trên thực tế lại có thể làm giả được. Vì sao chúng ta lại không làm cho nó thoạt nhìn thì rất lớn, nhưng trên thực tế lại chứa được rất ít nhỉ? Nói thí dụ như là đem cái bát này đắp… Dày thêm một chút? Bạch Tiểu Thuần một bộ nhu thuận, cười tủm tỉm nói.

Trương Đại Bàn sửng sốt, có loại cảm giác rất giống như bị sét đánh, thân hình đầy mỡ chậm rãi rung lên, hai mắt sáng ngời. Mấy cái mập mạp khác, cũng đều hô hấp dồn dập, từng khối thân hình đầy thịt mỡ cũng đều run rẩy.

Đùng một tiếng, Trương Đại Bàn vỗ mạnh xuống đùi, ngửa mặt lên trời cười ha hả.

- Tốt, tốt, tốt. Đây có thể chính là một ý kiến có thể lưu danh thiên cổ, tạo phúc cho vô số hậu bối Hỏa Táo Phòng ta a. Không nghĩ tới Cửu sư đệ ngươi thoạt nhìn biết điều như vậy, mà trong bụng lại rõ ràng có hàng như vậy a. Hặc hặc, ngươi trời sinh chính là người của Hỏa Táo Phòng ta!

Mọi người vui mừng nhìn Bạch Tiểu Thuần, cảm thấy tên sư đệ này không chỉ có vẻ ngoài đáng yêu, bên trong còn không ít ý tưởng xấu. Vì thế, Trương Đại Bàn đứng ra đại diện, ban thưởng cho Bạch Tiểu Thuần một hạt Linh Mễ, nhét vào tay hắn.

Bạch Tiểu Thuần cười vui vẻ, tinh thần lâng lâng. Về tới phòng, còn chưa kịp lên giường thì bao nhiêu thiên tài, địa bảo đã bộc phát tác dụng khiến hắn đầu váng mắt hoa, ngã lăn ra đất ngáy o o…

Sau một giấc sảng khoái, sáng hôm sau hắn mở mắt, tinh thần phấn chấn. Cúi đầu xuống nhìn, hắn thấy toàn thân mình có một lớp chấy nhầy màu đen dính trên thân thể thì vội vàng chạy đi tắm rửa. Đám người Trương Đại Bàn đang bận rộn làm điểm tâm cho đệ tử trong tông nhìn thấy đều nở nụ cười.

- Cửu sư đệ, những thứ dơ bẩn ấy đều là tạp chất thải ra từ trong cơ thể đệ. Bỏ chúng đi rồi sau này việc tu hành sẽ thuận lợi hơn nhiều. Mấy ngày nay chúng ta chưa cần tới ngươi, qua mấy hôm nữa ngươi bắt tay vào việc cũng được.

- Hạt Linh Mễ kia là đồ tốt đó, nhớ ăn sớm kẻo để lâu không tốt đâu.

Bạch Tiểu Thuần vui mừng, gật đầu đồng ý. Trở về phòng mình, hắn để ý tới cái nồi hình mai rùa, sau đó dứt khoát mang nó ra ngoài lau rửa rồi mang về phòng đặt trên bếp lò. Hắn cầm hạt Linh Mễ trong tay chỉ lớn bằng ngón út, vẻ ngoài bóng loáng kèm mùi thơm tỏa ra rất dễ chịu.

- Đồ ăn của tiên nhân quả nhiên bất phàm.

Bạch Tiểu Thuần cất giọng cảm khái, sau đó lấy mấy đầu gỗ nhóm bếp. Vừa mới đốt lửa, một luồng khí cực nóng liền đập vào mặt hắn khiến mặt hắn nóng ran. Hắn vội lui về sau, vừa nhìn bếp lò vừa lẩm bẩm sự việc sao kỳ lạ.

- Ngọn lửa này không bình thường, chẳng những cháy nhanh mà nhiệt độ cũng cao hơn nhiều so với lửa trong làng.

Vừa nói, hắn vừa săm soi mấy khúc gỗ trong lò.

Đúng lúc ấy, lửa bốc lên khiến Bạch Tiểu Thuần há miệng kinh ngạc. Đường vân thứ nất trên cái nồi hình mai rùa bỗng sáng lên rực rỡ.

Sau một hồi sửng sốt, hắn vỗ vỗ đùi.

- Ta đã nói mà, đây nhất định là bảo bối. Cái nồi này so với cái nồi của đại sư huynh còn tốt hơn nhiều.

Càng ngày, Bạch Tiểu Thuần càng cảm thấy cái nồi này không tầm thường, vội ném hạt Linh Mễ vào trong ấy.

Hắn ngồi một bên chờ đợi. Trong lúc chờ, Bạch Tiểu Thuần lấy cuốn Tử Khí Ngự Đỉnh Công ra, dựa theo những động tác ghi lại trong đó bắt đầu hô hấp, tu luyện.

Vừa bắt tay vào tu luyện thì hắn đã mở mắt, phát hiện những tư thế này hôm qua còn rất khó với hắn, nay đã trôi chảy cực kỳ, không khó khăn chút nào. Phương pháp hô hấp cũng không còn cảm giác hít thở không thông như hôm trước mà rất thoải mái.

Đăng bởi: admin

Truyện Tiên Hiệp hay